Chương 2

" Hoàng huynh băng hà, Hoàng tẩu có vẻ không đau thương nhỉ?"

Kim Jisoo muốn kéo gần mối quan hệ với Jennie mà nữa tiếng Hoàng tẩu không có nữa phần tôn kính. Hậu cung tuy phi tần không nhiều, chỉ có 10 người nhưng theo bối phận thì toàn là chị dâu của y, y xưng với nàng như thế là đánh đồng ngôi Hậu của nàng bình đẳng với phi tần khác, dĩ nhiên nàng không so đo.

" cả triều văn võ bá quan đang chờ bản cung, không thể trì hoãn, Cảnh Vương có việc thì cứ nói rõ."

" nàng và ta hà tất phải khách khí? Hoàng tẩu có thể gọi ta là Jisoo. Và Jisoo có một yêu cầu hơi quá đáng....đó là khi không có ai, Jisoo có thể gọi Hoàng tẩu thẳng phương danh của chị được không?"

Jennie không nghĩ ra ý đồ của y, vì lời y nói tất cả đều có ý đùa giỡn.

Lẽ nào...y chẳng những muốn giang sơn, mà còn muốn luôn cả ta? Điều này quá hoang đường đi!

Mặc dù các triều đại trước có công thành đoạt đất, chuyện nghịch luân như thế này cũng không hiếm, nhưng dù sao nàng cũng là Hoàng hậu, đã được sử quan ghi vào gia phả hoàng tộc. Trừ phi Kim Jisoo muốn thay triều đổi đại, bằng không y hà cớ gì để thế thân thóa mạ vì nàng? Hay y muốn nhân lúc cháy nhà mà hôi của, thừa loạn mà vũ nhục nàng? Nàng càng nghĩ càng kinh hãi.

Jisoo dựa vào Jennie ngày càng gần, như đoán được nàng suy nghĩ gì, y ngửi tóc nàng và khen: " thơm quá"

" Cảnh Vương! Xin tự trọng "

Kim Jisoo lại một tất muốn thêm một thước mà tới gần Jennie, vừa rồi còn là một tên đăng đồ tử, khoảng khắc biến thành chân thành thâm tình: " Jen nhi nàng có biết ta đã chờ ngày này bao lâu rồi không?"

Jen nhi? Jennie rùng mình

Kim Jisoo không khách khí mà nắm tay nàng. Người mà 15tuổi tiến cung, 16tuổi phong Phi, trừ tiên đế ra không một ai dám đối xử với nàng như thế. Còn bị gọi thành tục danh, nàng không bực mới lạ.

Thoát ra Jennie nóng nảy: " mau buông ra! Bằng không bản cung trị tội ngươi vô lễ."

" Jen nhi, lần đầu tiên gặp nàng đã nhất kiến chung tình, lòng ta không thể dung nhập thêm ai khác từ đó. Kim Jisoo ta xin thề cuộc đời này phi khanh không cưới!" ( yêu từ cái nhìn đầu tiền 🤭 )

Jennie vừa bực mình vừa buồn cười. Nàng là Hoàng hậu, Kim Jisoo nói muốn cưới nàng? Quả là hoang đường! Không che giấu sự ghét bỏ, Jennie mắng: " ngài có biết ngài đang nói gì không? Bản cung là chị dâu của ngài, đường đường là Hoàng hậu một nước, ngày nói lời đại nghịch bất đạo như thế không sợ bị trị tội?"

Thần thái Kim Jisoo khôi phục lại bình thường, chẳng những không buôn tay mà ôm luôn Jennie vào lòng " hahaha, ai dám trị tội bổn vương? Là nàng? Hay là hoàng huynh đã thành thần tiên của ta?"

Jennie không nói lại được. Quả thật bây giờ không ai có thể trị được y...khoan, vẫn còn Thái hậu... Thái hậu có lẽ còn ảnh hưởng được.

" Thái hậu đâu? Bản cung không tin người ngồi yên không để ý đến " Jennie nói. Thái hậu sẽ không tha thứ hành vi vũ nhục trưởng tẩu man rợ của ngươi!

Jisoo sửng sốt một chúc lại cười nói:

" hahaha, mẫu hậu chắc còn vui mừng hơn. Ta làm hoàng thượng, nàng làm hoàng hậu cớ sao không làm?"

Loại người này quả không nói đạo lý, nàng cảm thấy thúc thủ vô sách... Nàng không thể tha thứ cái hành vi khinh bạc nàng đó....may mà vừa rồi nàng đã cho người lui xuống cấm không cho ai tới gần, lại có người của y canh gác, y đùa giỡn nàng không ai nhìn thấy. Nhưng làm sao thoát khỏi nơi này cũng là một vấn đề nan giải. Nàng bất đắc dĩ phải dùng thân chiêu, nâng cổ tay y lên cắn, không dự đoán được y bị đau nên lơi lỏng nàng thoát khỏi kiềm chế nhảy xuống liễn và lớn tiếng nói:

" nếu ngài bước tới thêm một bước nữa ta lập tức gọi người tới "

Kim Jisoo không phải tới đây vì sắc, nghe nàng ta nói như thế cũng nghe lời - ngoan ngoãn ngồi trên liễn không bước xuống, nàng nhẹ nhõm thở phào một hơi:

" Vương gia đã là người dưới một người trên vạn người. Hoàng thượng đã băng hà, ngài là lớn nhất. Lẫm nhi tuy là Thái tử nhưng vẫn chỉ là một tiểu hài tử, hắn có thể đánh đồng với ngài, chiến công hiểm hách? Bản cung đã có tính toán riêng của mình, ta sẽ để Lẫm nhi rời khỏi cuộc tranh ngôi vị, xin lưu lại cho mẹ con ta một đường sống. Ban cho Lẫm nhi một mảnh đất phong, dù ở biên thủy xa xôi cũng được, mẹ con ta sẽ vui vẻ ra đi, cuộc đời này tuyệt không đặt chân đến kinh thành tránh cho ngài buồn phiền"

" Không được "

" nếu ngài không tin, ngài có thể biến chúng ta thành thứ dân, như vậy không uy hϊếp ngài được nữa"

" nàng đừng mơ " y chỉ vào Jennie nói.

" Jennie nàng đừng mơ thoát khỏi tay ta"

Jennie ngây người: những lời này? Y mơ ước mỹ mạo của nàng thật? Nhưng bọn họ thật sự không có qua lại. Một là Vương gia khuynh triều dã, một là Hoàng hậu thất sủng....ít nhất thì Dung phi qua lại với y còn nhiều hơn nàng.

Jisoo đứng trước mặt Jennie nhìn dung nhan khuynh thế của nàng ánh mắt trở lại ôn nhu hơn, tay nhịn không được mà xoa mặt Jennie.

" Jen nhi, mặc kệ nàng tin hay không, tâm ý của ta chỉ có nàng, vì nàng cái gì ta cũng không cần, cho dù vạn dặm giang sơn " Kim Jisoo ôn nhu nói.

Không biết Jennie bị hành động ôn nhu hay sự thâm tình của y làm kinh sợ mà không nhúc nhích. Kim Jisoo thì bị hấp dẫn bởi đôi môi đỏ mọng của nàng- một cảnh tượng chỉ xuất hiện trong mơ. Hoàng hậu cao cao tại thượng bây giờ đang đứng trước mặt y, y có thể chạm tùy cơ âu yếm... Không kiềm chế được, Kim Jisoo cuối đầu muốn hôn người ta thật mà còn chưa động đến môi "chát " cái mặt bổng rát Kim Jisoo ngẩng đầu..

" vô sỉ " Jennie tức giận mắng.

Y lấy lại bình tĩnh lấy tay xoa mặt " hì hì, không ngờ nương nương lại mạnh mẽ như thế "

" Kim Jisoo ngài cho rằng bản cung thật sự không có cách bắt được ngài? Bản cung chỉ không muốn mình và Lẫm nhi bị cuốn vào thị phi mà thôi. Lẫm nhi là Thái tử là người kế vị danh chính ngôn thuận, cho dù phần lớn trong triều là người của ngài đi chăng nữa , những người có lương tri cũng không thiếu đâu! Cha ta Thủ phụ đương triều môn hạ ba nghìn trải rộng cả nước, ngài có thể hành thích vua, đoạt quyền, nhưng ngài không thể bịt miệng được thế gian, ngài cho là ngôi vị hoàng đế này có thề ngồi yên?"

" nương nương đang uy hϊếp ta ư?"

" bản cung chỉ ăn ngay nói thật"

" như thế..quả thật có hơi khó giải quyết. Bất quá bổn vương lại nhớ được vài từ, không biết dùng trên người Đại học sĩ có thích hợp hay không. Xin nương nương hỗ trợ cho ý kiến một phen. Đó là gϊếŧ gà dọa khỉ, gϊếŧ một người răn trăm người, rắn mất đầu nương nương cảm thấy như thế nào?"

Nàng làm sao biết? Nếu Lẫm nhi kế vị, đừng nói tính mạng mẹ con nàng khó giữ, có thể còn có khả năng sẽ liên lụy thêm nhiều người. Hứng mũi chịu sào chính là cha nàng. Loại người như Kim Jisoo mà để ý dư luận ư?

Đường nào cũng chết cả thôi, có chạy cũng không thoát. Jennie ngược lại thản nhiên còn muốn ý kiến của y ra sao, nói không chừng có thể xoay chuyển tình hình.

" ngài muốn bản cung làm gì?"

" không cần bổn vương nhắc nhở, nương nương hẳn biết hiện giờ có ba người có tư cách kế vị. Đầu tiên chính là Thái tử, Thái tử là con của nương nương. Lại là con cả như nương nương đã nói, Thái tử kế vị là danh chính ngôn thuận. Nhưng theo bổn Vương được biết hoàng thượng đã viết chiếu thư phết trưởng lập ấu, chỉ đợi thờ cơ để công bố mà thôi. Hoàng thượng đã băng hà chiếu thư trở thành di chiếu và lúc lâm chung chỉ có Dung phi ở bên cạnh, có gì thay đổi chỉ có Dung phi biết. Di chiếu nếu được công bố thì người kế vị sẽ là Nhị hoàng tử - Kim Du Đan" Kim Jisoo trầm giọng nói.

Mặc dù Jennie không biết chuyện nhưng cũng đoán được thập phần chính xác, giờ lại được Kim Jisoo xác thực, so với Dung phi, Jennie ngược lại có phần nắm chắc. Dung phi xuất thân không tốt, ngoại thích yếu chỉ cần định tội cô ta mê hoặc nhà vua là có thể làm cô ta vĩnh viễn không thể xoay người. Vua tráng niên mất sớm, cơ thể yếu nhiều bệnh cùng lúc. Dung phi sẽ không thoát khỏi liên quan. Thân thể không tốt nên tu thân dưỡng tính mới đúng, đằng này lại ngày đêm đam mê sênh ca nên thân mình ngày càng lụm bại. Cuối cùng chết dưới hoa mẫu đơn, lúc còn sống ai cũng giận vua nhưng không dám nói nay vua mất những gì chúng phi tần và Thái hậu dồn nén sẽ bùng nổ. Hơn nữa trong triều không ai ủng hộ, Dung phi muốn để con trai thượng vị chỉ bằng một di chiếu là không đủ.

" còn một người nữa, chính là bổn vương" Kim Jisoo nói tiếp. " trừ danh chính ngôn thuận ra, bổn vương muốn lên ngôi quả thực dễ như trở bàn tay."

" ngài còn hiểu được đấy" Jennie cười lạnh

Kim Jisoo là điều nàng lo lắng nhất cho tới nay. Lẫm nhi đấu với y chẳng khác nào lấy trứng chọi đá, không có phần thắng vì vậy mà nàng tự động thoái ẩn.

" đa tạ nương nương khích lệ " Jisoo cười nói.

Jennie đen mặt. Trước kia chưa từng giao phong, chỉ nghe y tâm ngoan thủ lạt , lãnh khốc vô tình, mãi đến hôm nay mới được nói chuyện thấy căn bản chỉ là lưu manh vô lại. ( chị à ngta chỉ lưu manh với chị thôi 😄)

" mà bổn vương làm vương gia quen rồi, chướng mắt cái ngôi vị có tiếng mà không có miếng kia. Làm hoàng đế vừa lo giang sơn vừa lo xã tắc lại còn mang danh tội nhân thiên cổ trên lưng, nào có tiêu diêu tự tại như vương gia ta đây."

Cuối cùng Jennie hơi hiểu mục đích Kim Jisoo đến tìm mình. Y chọn hoàng đế bù nhìn để mặc cho y bài bố trong khi làm vương gia. Jennie không khỏi suy nghĩ sâu xa.

Kim Jisoo cũng không quấy rầy cho Jennie có thời gian suy xét. Y khoanh tay không kiêng nể gì đánh giá Jennie: Một người rất rất đẹp mặc dù đang bận tang phục, Kim Jisoo càng nhìn càng mê, nhìn kĩ thì nàng có đôi má bánh bao thật muốn nhào tới cắn một phát, khóe miệng không khỏi không nhếch lên.

Hoàng hậu dù thông minh nhưng cũng không có khả năng đoán được ý đồ chân chính của y.

______________________

vote ⭐