Chương 2: Tái ngộ

Tối qua về nhà trễ quá,hôm nay trời vừa sáng đã phải ra ngoài rồi.

Bước vào lớp, tôi không thấy có ai cả, ngay cả con kiến cũng không có. Đây có phải là phòng học của lớp 12 không? Tôi thấy những khối lớp khác đã đến được mấy người, chỉ có lớp tôi là không thấy bóng dáng một ai.

Ngồi vào bàn, tôi cảm nhận được nỗi cô đơn một mình, rồi muốn ngủ một giấc, nào ngờ có giọng nói của ai từ đâu vang đến. Tiếng bước chân nay, không nhìn cũng đoán ra được.

“giờ này lại có người ngồi trong lớp? Ơ… chắc là ảo giác.” Tròn mắt nhìn tôi đúng 30 giây, Tú Nhi mới xác định là không phải ảo giác. Tiếp sau đó, nó vỗ tay, tồi tệ hơn nữa là nó cất cao giọng…

“a! Mặt cậu sao thế? Ha ha, tức cười quá!”

Sáng sớm gặp nhau, không chòa nhau một tiếng thì thôi, nó cũng không nên nhìn tôi bằng ánh mắt thương hại chứ? Lại còn vỗ tay, cười lớn? Lý Tú Nhi, hừ? Quả thật là! Tôi làm người thật thất bại…

Tú Nhi vừa nhìn thấy vẻ mặt của tôi liền làm ra vẻ yêu thương, đến ngồi trước mặt. “ái chà! Lý Huệ Bân! Tiến bộ nhanh thật đấy? Lại học được cách hóa trang nữa?”

Vừa nói, nó sờ mặt tôi, định lột da. Trời…

“a! Ai! Đau, chị hai! Sao cậu lại véo vào vết thương trên mặt tớ?”

“ái chà! Diễn xuất cũng tiến bộ nhỉ? Rất tốt, đáng chúc mừng. Tớ biết những vết thương này đều là hóa trang thôi, mau bôi sạch đi.” Tú Nhi giả vờ rất hiểu và vỗ vai tôi…

Ánh nắng buổi sáng hôm nay rất đẹp. Nếu tôi phải ra tay với bạn mình vào buổi sáng đẹp thế này quả là việc đau buồn,cũng là bất đắc dĩ thôi. Tôi nhìn Tú Nhi hồi lâu, mắt đằng đằng sát khí. Tú Nhi lúc này mới chợt hiểu ra, tròn mắt hỏi: “má ơi! Đây đều là vết thương thật sao? Thật không?”

“chẳng lẽ tôi tự làm ra?”

“câu từ trên cột điện té xuống à?”

Bây giờ cậu lại xem tôi là đứa ngịch ngợm nữa? Thật không hiểu sao người thông minh tuyệt đỉnh như tôi lại xem người như vậy là bạn?

“phải không? Bị té à?”

“bị đánh.”

Nghe giọng điệu bình thản, lạnh lùng của tôi, phản ứng của Tú Nhi là ôm bụng cười, cười muốn vỡ bụng…

Bạn gặp qua tình huống này chưa? Bạn thân bị đánh đến sống dở chết dở, mình lại ôm bụng cười…?

Tú Nhi đột nhiên nín cười, nói:

“điện thoại của bệnh viện thần kinh là số mấy?”

“này! Cậu bị điên à? Tớ bị đánh mà tìm bệnh viện thần kinh làm gì? Nên gọi xe cứu thương chứ!”

“cậu có thể bị đánh sao? Chẳng phải cậu đánh nhau giỏi lắm à?”

“là bị đánh, thật đấy.”

“gạt người.”

“tớ nói là tớ bị người ta đánh.”

“nói dối.”

“tớ bị đánh thật mà!”

“chuyện cười thế gian?!”

“này!”

“được… được được, xem như cậu bị đánh…”

Tôi phải hét lên, Tú Nhi lúc này mới vội vàng thay đổi tư duy cứng nhắc. Tôi không muốn đập cho nó một cái, nên cố nén nỗi bực dọc trong lòng, kể lại hết những việc rùng tợn tối hôm qua. Chuyện lúc say đến nỗi trông gà hóa cuốc, gặp phải ba tên lưu manh rác rưởi, suýt chút nữa hại đến mình và kể cả về chàng trai tuấn tú từ trên trời giáng xuống cứu tôi.

Thông thường, sau khi tôi nói hết những chuyện xui xẻo này, là bạn thân thì đầu tiên nên xem bạn mình có bị thương ở đâu nữa không, đằng này, Tú Nhi bạn thân của tôi thì…

“Ồ! Thật không? Chàng trai tú à?”

“tai cậu chỉ nghe được chuyện này thôi sao?”

“a, phải, phải, hôm qua, cậu say mèm, chuyện này là có thể. Cậu xem, nếu tớ không đưa cậu về nhà thì có xảy ra chuyện li kì vậy không? Thế chắc rượu trong người cậu vẫn chưa tan hết đâu, sao lại còn đi học?”

“tứ là học sinh gương mẫu mà.”

Vừa nghe tôi nói xong, Tú Nhi trở nên nghiêm túc: “Phải đó! Quả thật tôi cũng cảm thấy thật kì lạ. Một cao thủ võ lâm như cậu lại ngoan ngoãn đến trường như thế, lại học khoa nhân văn nữa. Cậu học hành tàm tạm, kể cũng rất lạ. Cậu lại bị rượu đốt cháy cả bao tử mà cũng đến trường, quả là hiếm thấy.”

“phải. Cậu cảm thấy lạ, tớ không quan tâm. Nhưng tớ xin cậu, cậu bỏ cái bề ngoài giả vờ nghiêm túc đi dược không?”

“được, nhưng hôm nay cậu về nhà như thế nào?”

“không biết.”

“hôm nay, cậu về nhà chắc chắn sẽ bị đánh chết.”

“Ừ. Vừa nghĩ tới là tớ ê ẩm cả người.”

Tối hôm qua, tôi cuối cùng cũng bảo vệ được mạng mình. Hôm nay, nếu bị tóm thì đầu tôi chắc chắn sẽ rơi xuống đất.

Bố tôi rất mong tôi ngoan ngoãn không lớn, sau này lập gia đình sẽ trở thành dâu hiền vợ thảo. Ông là chủ tịch một công ty nổi tiếng, vật mà, kỳ vọng ở con gái lại nhỏ bé, giản dị như thế. Thật không hiểu, tôi thật lòng không hiểu.

Không bao lâu sau, các bạn trong lớp đi vào. Tôi không nói nữa, bởi vì ở trường, tôi ít ra cũng là học sinh gương mẫu mà!

*******

Không thể nào, thật không thể như thế được! Ông trời ơi!bố sao lại bảo tôi đến công ty? Buổi tối, bố đột nhiên bảo tôi đến công ty!

Trên thế gian này, người duy nhất tôi sợ là bố. Bố tuyệt đối không bao giờ đánh hoặc lớn tiếng với tôi. Nhưng như thế mới càng đáng sợ.

Tôi đứng trước cửa văn phòng và dán mắt vào tay nắm cửa. Lúc này, tô mới hiểu cảm giác của người sắp đối diện tử thần.

Côc cộc!

“Vào đi!”

Bố có lẽ đã gắn camera. Tôi không còn cơ hội chạy trốn nữa, đành bước vào “mộ” mình, văn phòng của bố.

Tôi ngồi trên ghế nệm cách bố không quá 1 mét, cứ như ngồi trong địa ngục, cứ thấp thỏm không yên như đang ngồi trên bàn chông. Chỉ cần tôi không gây họa, bố là người cha vô cùng hiền từ, nhưng một khi tôi gây ra chuyện gì, bố sẽ dùng phương pháp kì lạ, cổ quái để phạt tôi. Đây là sở trương fcủa bố.

“con đã bao nhiêu tuổi?”

“dạ, 19 Tú Nhiổi.”

“con đang học lớp 12, chừng nào thi tốt nghiệp?”

“có lẽ… khoảng 1 năm nữa.”

“không phải 1 năm, 7 tháng thôi!”

“…?”

“dự định gì chưa?”

“dạ, con đang suy nghĩ.”

“chỉ học thôi thì có tác dụng gì? Đã định học chuyên ngành gì và sẽ thi vào trường đại học nào chưa? Rốt cuộc là có dự định gì hay không vậy?”

“ưm…”

Nói thật, cho đến bây giờ, tôi chỉ một lòng muốn tìm ratên hung thủ sát hại mẹ. Tôi chỉ cố gắng để ngày càng khỏe mạnh, trước giờ không có lý tưởng gì cả.

“7 tháng nữa phải thi tốt nghiệp rồi, con nên suy nghĩ chọn ngành học đi. Con có nghĩ rằng mình sẽ bắt đầu cuộc sống ở đại học nào không? Tối qua con về nhà lúc mấy giờ?”

“tối qua…con ở thư viện học bài!”

“bây giở thư viện cũng có bán rượu à?”

“ơ… uống rượu là vì con mết quá, muốn giải trí một chút. Ngay đến nhà cũng tìm không được đường về.”

Chắc lúc tôi ngủ say, bố vào phòng tôi để “thám thính tình hình”. Hôm qua uống nhiều vậy mà không trổ tài xóa dấu vết, chắc là mùi rượu xông ra nồng nặc. Vẫn còn may, bố không biết chuyện tôi đánh nhau. Tôi nuốt nước bọt.

“bố đặc biệt cho con…”

“bố, được rồi mà. Con không muốn thứ gì đặc biệt cả!”

“nghe bố nói hết!”

“dạ…”

Tôi nhấn mạnh lại lần nữa là, tôi rất sợ bố. Có lẽ vì bố là người thân duy nhất của tôi.

“bố thật ra không muốn dùng cách này với con. 7 tháng nữa con thi tốt nghiệp rồi, cần có người bảo vệ.”

“…?”

“bố sẽ tìm người bảo vệ cho con?”

“hả? Bảo vệ? Bố suy nghĩ lại đi. Bảo vệ con? Trời ạ! Bố cứ tùy tiện hỏi người nào đó ngoài đường xem con có cần người bảo vệ không!”

Về chuyện đánh nhau, tôi “võ nghệ đầy minh”, có cần ai giúp chứ?

“vào đi!”

Xem lời tôi như gió thoảng qua tai, bố hướng ra cửa nói lớn, giọng uy nghiêm. Cửa văn phòng từ từ mở ra, xuất hiện một gương mặt trắng trẻo nhìn rất quen…

“hả?! Là cậu!”

Cái tên tóc đen bóng, da trắng, mũi thẳng, không chút lễ độ? Tên huênh hoang ấy?

“làm quen nhau đi, đây là hạ ngân hách”

Chẳng phải chính là tên tối qua? Cái tên mà có đánh chết hắn, hắn cũng không lễ độ…

_