Chương 19: Thăm người thân

Bốn lăm phút sau, một chiếc xe taxi dừng lại trước cổng biện viện điều trị Dưỡng Hoà.

Cửa xe vừa mở ra, thân hình thanh mảnh của Lâm Phi Đào vội vã bước xuống xe, chạy băng băng vào trong bệnh viện nhập thủ tục thăm bệnh nhân.

Vừa đến phòng bệnh của mẹ mình, Lâm Phi Đào thấy mẹ mình đang nằm trên giường bệnh, bà đang chìm trong giấc ngủ ngon lành có sự hỗ trợ của máy thở, dưới tay vẫn không ngừng truyền nước.

Bác sĩ Sảnh sau khi chỉnh lại mực nước truyền vào cơ thể bệnh nhân, anh quay người lại nhìn thấy Lâm Phi Đào đang đứng ở cửa, anh gật đầu mỉm cười chào cô.

“Lâm tiểu thư, cô đến thăm mẹ cô sao?”

Lâm Phi Đào nhìn anh mà gật đầu.

Cô lại gần phía giường bệnh mẹ mình, hai đầu gối khuỵ xuống, hai tay run rẩy nắm nhẹ vào bàn tay đang mắc ống tiêm truyền nước, đôi mắt đỏ hoe đã ngấn lệ, thi thoảng chớp chớp ép giọt lệ phải trôi ra.

“Bác sĩ Sảnh, tình hình sức khỏe mẹ tôi ra sao rồi?”

Bác sĩ Sảnh nhìn vào hồ sơ bệnh án của mẹ cô, khuôn mặt có chút điềm đạm.

“Ca phẫu thuật rất thành công, đã loại bỏ được khối u ra khỏi cơ thể mẹ cô. Do vẫn còn thuốc gây mê nên có khả năng ba đến năm tiếng nữa mẹ cô sẽ tỉnh lại!”

Lâm Phi Đào cúi đầu xuống thảm trải giường màu trắng mà khẽ nức nở.

“Cảm ơn bác sĩ rất nhiều! Cảm ơn anh đã cứu sống mẹ tôi!”

Sảnh Thế Trịnh nhìn thấy người con gái kia mà có chút rung động. Định đưa tay chạm vào đầu cô để an ủi nhưng chợt anh nhận ra điều gì đó không được đúng đắn nên đã rụt tay lại.

“Trách nhiệm của bác sĩ như tôi nên làm!”

Anh nhìn cô, cảm nhận được người con gái này thật sự rất đáng thương.

Sảnh Thế Trịnh năm nay đã ngoài ba mươi tuổi rồi. Vẻ mặt bên ngoài tuy anh hơi lạnh lùng nhưng phía trong con người anh lại chứa định một thứ tình cảm cao quý.

Kể từ ba năm sau cái chết của người vợ quá cố, anh như rơi vào trầm mặc ít cười. Đối với mọi người luôn dùng ngữ điệu lạnh lùng mà đối đáp.

Nhưng kể từ khi tiếp xúc với cô gái này, dường như khối băng đá mang trong người anh có chút tan chảy.

Chẳng lẽ anh lại biết yêu thêm lần nữa?

Không! Không! Dẹp chuyện đó đi! Yêu đương gì giờ này! Trong bệnh viện còn bao việc đang chờ đợi, thời gian đâu để mà yêu đương.

“Lâm tiểu thư, bệnh nhân sau khi phẫu thuật cần được có không gian yên tĩnh để nghỉ ngơi. Cô theo tôi ra ngoài bàn về vấn đề viện phí của mẹ cô.”

“Dạ!”

Cô cùng Sảnh Thế Trịnh bước ra khỏi phòng bệnh, đưa hồ sơ bệnh án cho cô, lời nói có chút ôn tồn.

“Sau cuộc gọi lần cuối cùng của cô, tôi đã nhận được cuộc điện thoại khác từ người lạ. Họ nói sau bao mươi phút sau sẽ có người đến thanh toán tiền viện phí của mẹ cô...”

Lâm Phi Đào trợn tròn mắt ngạc nhiên nhìn Sảnh Thế Trịnh.

“Ý anh nói, có trước đó có người trả viện phí cho mẹ tôi?”

Cô ngơ ngác hỏi lại anh. Quả thực từ trước tới giờ cô chưa từng nói cho người lạ biết chuyện mẹ cô lâm bệnh nặng. Nếu có biết thì chỉ có Vy Tố Phi và Huyết Từ Ca biết về việc mẹ cô nằm viện.

“Phải! Có một người đến đây trả viện phí cho mẹ cô. Ca phẫu thuật của mẹ cô rất thuận lợi!”

“Bác sĩ Sảnh, anh có biết người đó là ai không?”

Sảnh Thế Trịnh trầm ngâm suy nghĩ, lục lọi tìm trong kí ức những sự việc đã trải qua, sau một hồi anh chắc chắn nói ra một lời.

“Theo như tôi nhớ thì hình như là trợ lý của tập đoàn JFT đã trả tiền viện phí cho mẹ cô!”

“Gì... gì cơ?”

Lâm Phi Đào lại lần nữa rơi vào tình trạng ngu ngốc.

Thật sự là Huyết Từ Ca xen vào chuyện gia đình cô sao?

Nếu là vậy thì thẻ tín dụng anh ta đưa cho cô để làm gì có chứ?

Và cứ như thế hàng loạt một trăm câu hỏi vì sao cứ xuất hiện trong đầu cô, cô ôm đầu mà cảm thấy bất lực.