Chương 38: Kiên nhẫn

* * *

"Tôi nói, hai chúng ta xong rồi. Tôi muốn chia tay với anh......"

* * *

Trương Mông đến sớm hơn 20 phút so với thời gian đã hẹn. Anh luôn là người có ý thức về thời gian, đây là điều mà Tiêu Lâm đã nhận ra ngay từ lần đầu gặp mặt.

Tiêu Lâm ngồi vào trong xe, vẫn là chiếc Maybach màu đen kia, Trương Mông cùng Trần Chí Thanh dường như đều thiên vị chiếc xe này.

"Tiêu tiên sinh, có phải ngài mệt mỏi quá không? Tôi thấy sắc mặt ngài không được tốt lắm." Trương Mông hỏi hắn, giọng điệu quan tâm nhưng xa cách.

Cậu lắc đầu, "Tôi không sao, anh cứ lái xe đi."

Trương Mông thấy tâm trạng cậu không tốt, nên gật đầu rồi khởi động xe.

Khoảng hơn nửa giờ sau, cậu đột nhiên mở miệng hỏi Trương Mông: "Trương Mông, tôi có thể hỏi anh một chuyện không?"

"Ngài hỏi đi, Tiêu tiên sinh." Trương Mông nhìn cậu một cái qua kính chiếu hậu.

Cậu nói: "Tôi và Lạc Hàn thật sự rất giống nhau sao?"

Vừa dứt lời, Trương Mông lập tức ho khan dữ dội, căn bản không dám đáp lời.

"Không sao, tôi biết hết rồi." Cậu cười khổ một tiếng, "Tôi nhớ lần đầu tiên tôi đi gặp Trần Chí Thanh là anh lái xe, đảo mắt nửa năm trôi qua, lại là anh lái xe đưa tôi đi gặp hắn. Xem như chúng ta cũng có chút duyên phận, liệu anh có thể nói cho tôi biết, Trần Chí Thanh lúc ấy coi trọng tôi có phải vì tôi giống Lạc Hàn không?"

"Tiêu tiên sinh," Trương Mông ổn định hô hấp, thở dài thật sâu, "Cậu hỏi tôi vấn đề này, chắc chắn tôi không thể trả lời. Nếu không tôi sẽ chẳng giữ nổi bát cơm của mình, nhưng tôi muốn khuyên cậu một câu, trước khi quyết định làm bất cứ việc gì đừng hành động theo cảm tính. Cậu còn trẻ, tính tình hấp tấp, trước khi làm phải suy nghĩ cặn kẽ, nếu không tương lai nhất định sẽ hối hận."

Trương Mông tuy không thẳng thắn trả lời vấn đề của cậu, nhưng so với việc đó thì những lời này lại khiến tim cậu càng lạnh lẽo hơn.

Cậu quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, không nói gì nữa.

Nửa giờ sau xe dừng lại trước cửa biệt thự Xà Sơn, khi Tiêu Lâm xuống xe, Trương Mông đột nhiên gọi cậu lại, Trương Mông nói: "Tiêu tiên sinh, tuy rằng chuyện giữa cậu và giám đốc Trần tôi không tiện nói nhiều, nhưng tôi lớn hơn cậu mấy tuổi, là một người từng trải, tôi còn muốn khuyên cậu một câu. Mọi việc đều phải nhìn về phía trước, chuyện quá khứ cứ để nó qua đi, cậu không phải rối rắm vì những chuyện đó. Tôi đã đi theo giám đốc Trần từ những năm đầu, ngoại trừ người vừa rồi ngài nhắc đến, tôi chưa từng thấy giám đốc Trần quan tâm đến ai giống như ngài, ngài cần gì phải so sánh với bản thân với người kia, ngài nói có phải không?"

"Tôi hiểu rồi, cảm ơn anh." Cậu cười với Trương Mông, khuôn mặt tái nhợt chẳng còn chút máu nào.

Cậu dùng chìa khoá mà Trần Chí Thanh cho mình để mở cửa biệt thự. Đại sảnh đơn sơ, trống trải không một bóng người, bốn phía vẫn đặt toàn cát tường trắng tươi phơi phới.

Cậu bưng một chậu cát tường trắng ở góc tường đặt lên bàn, sau đó ngồi xuống sô pha, lẳng lặng chờ Trần Chí Thanh.

Thời gian trôi đi từng phút từng giây như cát lún, thật ra cũng không quá lâu, cùng lắm chắc chỉ nửa giờ, nhưng cậu lại cảm thấy dài như cả thế kỷ.

Cậu khoanh hai tay trước ngực, đôi tay nắm chặt thành quyền, móng tay từng chút một đâm vào lòng bàn tay, đâm đến đỏ bừng.

Bản edit này chỉ được đăng tải duy nhất tại truyenhdt.com -Cassey-. Tất cả những nơi reup khác đều chưa có sự cho phép.

Ngoài cửa đột nhiên truyền đến vài tiếng động, cậu giống như bị người khác ấn xuống chốt mở, đột nhiên đứng bật dậy.

Trần Chí Thanh từ ngoài cửa bước vào.

Hơn mười ngày bọn họ chưa gặp nhau.

Trần Chí Thanh mặc một chiếc sơ mi trắng rộng thùng thình, tóc không chải chuốt để tán loạn trên trán. Trần Chí Thanh hôm nay không đeo kính, đôi mắt hẹp dài thâm thuý còn sâu thẳm hơn cả bóng đêm ngoài cửa, hắn đứng im nhìn cậu không nhúc nhích.

Cậu thấy Trần Chí Thanh đặt va ly xuống, hướng về phía cậu mở rộng cánh tay, nói: "Lại đây."

Trong nháy mắt kia, hai chân cậu thế mà không tiền đồ tiến về phía trước hai bước, suýt chút nữa cậu lại muốn giống như bình thường chạy như bay rồi nhào vào l*иg ngực Trần Chí Thanh.

Nhưng cậu đã kiềm lại.

Cậu vô cảm đứng yên tại chỗ.

Vẻ mặt Trần Chí Thanh trở nên nguy hiểm, hắn nhìn cậu rồi lại gọi một tiếng: "Lại đây, Tiêu Lâm."

Cậu vẫn không nhúc nhích.

Trần Chí Thanh buông cánh tay xuống, đứng tại chỗ nhìn cậu vài giây, sau đó lập tức đi về phía cậu.

Trần Chí Thanh vừa tiến lên hai bước, cậu đột nhiên mở miệng: "Trần Chí Thanh, Lạc Hàn là ai?"

Bước chân Trần Chí Thanh tức khắc dừng lại, nhưng cũng chỉ dừng lại khoảng hai giây, sau đó đi càng nhanh về phía cậu.

Cậu vội vàng lùi lại, lùi đến chân tường phía sau ghế sô pha.

Cậu lựa chọn một con đường sai lầm, hiện tại không thể lui bước.

Giây tiếp theo, cánh tay cậu đã bị Trần Chí Thanh bắt lấy. Trần Chí Thanh kéo cậu đến trước người mình, trầm giọng hỏi: "Ai nói với em? Nói những chuyện gì?"

Trần Chí Thanh cách cậu rất gần, cậu có thể ngửi rõ hương nước hoa colagen dễ chịu trên người Trần Chí Thanh, cũng có thể nhìn thấy vài nếp nhăn nhỏ trên đuôi mắt hắn.

Trần Chí Thanh thoạt nhìn tựa hồ có chút mỏi mệt.

Tim cậu càng đau, đau đến nỗi dường như giây tiếp theo cậu có thể sẽ rơi lệ.

Nếu được, cậu cũng muốn nhào vào lòng Trần Chí Thanh, ôm hôn vuốt ve hắn. Nếu Trần Chí Thanh mệt, cậu sẽ nằm lên giường cùng hắn, bọn họ sẽ ôm nhau nói chuyện phiếm, sau đó cùng nhau ngủ một giấc thật ngon.

Cậu không muốn từ chối Trần Chí Thanh, một chút cũng không muốn, nhưng cậu càng không muốn một tình yêu không chân thành.

Cậu nhịn xuống sự chua xót nơi chóp mũi, ngẩng đầu nhìn Trần Chí Thanh, nói từng câu từng chữ: "Anh không cần quan tâm là ai nói với em, anh chỉ cần nói cho em biết anh ta là ai, em và anh ta có quan hệ gì?"

"Em và cậu ta có quan hệ gì?" Trần Chí Thanh cười lạnh một tiếng, lui về sau hai bước, ngồi xuống sô pha, "Tiêu Lâm, tôi ngồi máy bay mười mấy tiếng đồng hồ, kết quả câu đầu tiên em nói khi nhìn thấy tôi chính là như vậy hả."

Giọng Trần Chí Thanh càng thêm rét lạnh: "Em và cậu ta có quan hệ gì? Cậu ta là ai em cũng không biết, em và cậu ta có thể có quan hệ gì? Hửm? Tiêu Lâm, em nói cho tôi nghe xem nào."

"Vậy nên em mới hỏi anh, anh ta là ai. Trần Chí Thanh, anh nói xem."

Cậu đi tới, đứng trước mặt Trần Chí Thanh, "Trần Chí Thanh, em cho anh một cơ hội giải thích, anh nói cho em, Lạc Hàn là ai."

Trần Chí Thanh giơ tay kéo cổ áo sơ mi, chậm rãi đứng lên, nắm cằm cậu, lạnh lùng nói: "Giải thích? Tôi cho em một lời giải thích? Tiêu Lâm, tôi đã từng yêu cầu em giải thích về quá khứ của em chưa? "

"Hai chuyện này không giống nhau!"

Giọng điệu lạnh lùng của Trần Chí Thanh hoàn toàn chọc giận cậu. Những bất an, ấm ức, phẫn nộ cậu chôn trong đáy lòng mấy ngày qua hoàn toàn bộc phát, cậu hất tay Trần Chí Thanh ra, thở hổn hển, trừng mắt nhìn hắn, "Quá khứ của em anh biết rất rõ, nhưng quá khứ của anh em lại chẳng biết gì! Chuyện gì em cũng không biết!! Em chỉ có thể không ngừng suy đoán, chỉ có thể chắp vá quá khứ của anh từ trong miệng những người khác. Chuyện này không công bằng, anh hiểu không, Trần Chí Thanh?!"

Vẻ bình tĩnh trên mặt Trần Chí Thanh cuối cùng cũng bị xé ra một lỗ hổng. Hắn nhìn Tiêu Lâm, trong giọng nói không che giấu nổi tức giận: "Em muốn biết chuyện gì có thể trực tiếp hỏi tôi, vì sao phải hỏi những người khác, sau đó lại quay lại chất vấn tôi? Quá khứ của tôi không cần bất kì kẻ nào chỉ chỉ trỏ trỏ, em hiểu không, Tiêu Lâm?"

Đúng vậy, vì sao cậu không trực tiếp hỏi Trần Chí Thanh, vì cậu không dám, cậu sợ hãi, ảnh đại diện WeChat, cửa hàng bán hoa Mạc Nại, căn phòng chứa đầy cát tường trắng..... Cậu không dám, cậu sợ khi hỏi ra miệng, cậu sẽ hoàn toàn mất đi Trần Chí Thanh.

Nhưng hôm nay cậu vẫn hỏi ra rồi.

Cậu yêu Trần Chí Thanh, vô cùng yêu Trần Chí Thanh, nhưng Tiêu Lâm cậu tuyệt đối không làm vật thay thế của bất cứ kẻ nào.

"Cho nên...... Anh không nói có phải không? Em đã ép hỏi anh như vậy, anh vẫn không chịu nói cho em biết Lạc Hàn là ai, có phải không?"

Trần Chí Thanh đi đến trước mặt cậu, nắm chặt lấy cánh tay cậu, "Không bằng em nói tôi nghe xem Lạc Hàn là ai, rốt cuộc từ trong miệng những người khác em đã nghe được những gì? Hả? Em cảm thấy em và một người có bắn đại bác cũng không tới rốt cuộc có quan hệ gì, em nói xem nào, Tiêu Lâm."

Dựa vào cái gì?

Trần Chí Thanh dựa vào cái gì?!

Rõ ràng là Trần Chí Thanh lừa gạt cậu, rõ ràng là Trần Chí Thanh coi cậu như thế thân của người khác. Hắn dựa vào đâu mà còn có thể vênh mặt hất hàm sai khiến như vậy?!

Có phải ở trong lòng Trần Chí Thanh, cậu chính là người có cũng được không có cũng chẳng sao, nên hắn mới không để bụng một chút nào?

"Được," khóe mắt cậu đã đỏ bừng. Cậu ngẩng đầu nhìn Trần Chí Thanh, nói từng câu từng chữ: "Tôi nói cho anh, anh xem tôi nói có đúng không. Lạc Hàn là ai, Lạc Hàn là người anh vẫn luôn giấu trong lòng, là người anh không thể quên được cũng không nỡ quên, là người mà đời này Trần Chí Thanh yêu nhất, tôi nói có đúng không?"

"Người tôi giấu trong lòng? Người tôi yêu nhất?" Trần Chí Thanh nâng lên tay xoa đuôi mắt cậu, ánh mắt tàn nhẫn, "Thì ra em cho là như thế, vậy em cảm thấy em là ai?"

"Tôi là ai?!" Cậu hất tay Trần Chí Thanh ra, nước mắt rốt cuộc không khống chế được từ hốc mắt cuồn cuộn chảy ra. Cậu nức nở chỉ tay vào mình, "Tôi chẳng qua chỉ là vật thay thế của Lạc Hàn mà thôi, đúng không, Trần Chí Thanh? Anh thấy tôi có đôi phần giống anh ta, nên xem tôi như sủng vật mà bao dưỡng. Tôi còn khờ khạo cho rằng anh thật sự thích tôi, lập tức không quan tâm mà dâng cả trái tim cho anh...... Anh không thể như vậy Trần Chí Thanh, anh không thể đối xử với tôi như vậy. Anh thấy tôi yêu anh đến thế, mỗi ngày lại càng yêu anh hơn, có phải anh thấy tôi giống tên hề lắm không? Anh không thích tôi...... Tại sao lại không nói cho tôi...... Tại sao anh không nói để tôi hoàn toàn hết hi vọng...... Đùa giỡn cảm tình của tôi khiến anh sung sướиɠ như vậy sao?"

"Ha ha ha," Trần Chí Thanh cười nhạo hai tiếng, đuôi mắt hẹp dài lộ ra tia sáng lạnh lẽo khiến kẻ khác khϊếp sợ. Hắn chăm chú nhìn cậu đầy u âm, "Đùa giỡn tình cảm của em? Nếu tôi thực sự muốn chơi đùa em, bây giờ đến xương cốt em cũng chẳng còn, em cảm thấy mình còn có thể nguyên vẹn đứng trước mặt tôi mà la hét sao?"

"Không sai, anh lợi hại, anh trâu bò, ông chủ Trần lợi hại như vậy tôi chơi không nổi, tôi mẹ nó cũng không muốn chơi với anh. Tiền tôi còn nợ anh tôi sẽ trả đủ, một năm không trả hết thì hai năm, hai năm không hết thì ba năm, một đồng cũng không thiếu!"

Cậu gào xong một câu cuối cùng thì xoay người muốn bỏ đi.

Phía sau đột nhiên truyền đến một luồng sức mạnh đáng sợ, giây tiếp theo cậu đã bị Trần Chí Thanh ấn ngã xuống sô pha.

Trần Chí Thanh bóp chặt cổ cậu, ánh mắt tràn đầy sự lạnh lẽo, "Em vừa nói gì? Hửm? Em mẹ nó nói lại lần nữa thử xem."

"Tôi nói, hai chúng ta xong rồi, tôi muốn chia tay với anh...... Tôi......"

Lời còn lại chưa kịp thoát ra thì bàn tay của Trần Chí Thanh đặt trên cổ cậu đột nhiên siết chặt, "Tiêu Lâm, thu hồi những lời em vừa nói. Mau, nghe thấy không? Tôi đã tiêu tốn kiên nhẫn cả đời này trên người em, em đừng khıêυ khí©h giới hạn của tôi."

Chân tay cậu đấm đá liên tục lên người Trần Chí Thanh, nhưng Trần Chí Thanh căn bản không dao động. Thật ra sức lực của Trần Chí Thanh quá lớn, chỉ là hắn dùng góc độ xảo quyệt gắt gao đè cậu trên sô pha, khiến cậu không thể động đậy.

Cậu càng nghĩ càng cảm thấy ấm ức, càng nhìn gương mặt của Trần Chí Thanh càng cảm thấy khổ sở. Nước mắt thật vất vả mới nuốt ngược vào trong lại lần nữa tràn mi, cậu cắn chặt môi, nằm dưới thân Trần Chí Thanh im lặng rơi lệ.

Trần Chí Thanh trầm mặc nhìn cậu. Một lát sau, hắn đột nhiên buông gông cùm xiềng xích ra, đứng lên đưa lưng về phía cậu.

Trần Chí Thanh nói: "Cút đi, muốn chạy thì chạy nhanh đi, đừng để tôi nhìn thấy em."

Cậu bò dậy, lau nước mắt, cũng không thèm liếc mắt nhìn Trần Chí Thanh một cái, xoay người chạy ra khỏi cửa biệt thự.