Chương 49

Beta: Bing.

Chương 49:

"…" Mạc Tử Hàm buông Đạm Đài Tuyền Ki ra, ngồi vào một bên, cúi đầu không nói gì.

Không thừa nhận, cũng không phủ nhận.

Cô nên nói với Tuyền Ki thế nào, nói mình lần này trở về là vì điều tra Tập đoàn Đạm Đài bán vũ khí hay sao?

Đạm Đài Tuyền Ki không để ý đến thái độ trầm mặc của Mạc Tử Hàm, lặng lẽ nhìn ra cửa phòng tiếp tục lên tiếng, "Là vì tình nghi Tập đoàn Đạm Đài chuyện gì, nên đến điều tra, phải không?'

"…"

"Vì sao không nói lời nào?"

Đạm Đài Tuyền Ki xoay người, lạnh lẽo nhìn người đang cúi đầu như trước, nàng có bao nhiêu hy vọng người kia có thể ngẩng đầu nhìn mình, sau đó phủ nhận tât cả, nhưng mà, không có…

Có chút thất vọng nhìn Mạc Tử Hàm, sau đó mở miệng lần nữa, "Tử Hàm, em quả nhiên, đối với ai cũng có thể đeo mặt nạ."

"Tôi…"

Tôi không có.

Bị những lời bi thương xen lẫn thất vọng và khổ sở này làm kinh sợ, Mạc Tử Hàm mạnh mẽ ngẩng đầu, muốn phủ nhận, nhưng nhìn thấy ánh mắt lạnh lẽo của Đạm Đài Tuyền Ki, lại không biết phải mở miệng như thế nào.

Còn không muốn phủ nhận, Đạm Đài Tuyền Ki hít sâu một hơi, áp chế toàn bộ đau đớn trong lòng thấp giọng nói, "Đi ra ngoài!"

"Tuyền Ki, tôi…" Mạc Tử Hàm bối rối quay qua Đạm Đài Tuyền Ki, lại bị nàng né tránh, cô cúi đầu thở dài, ai ya đi ra khỏi phòng.

Đem cửa đóng lại, có chút thất thần trượt ngồi lên sàn nhà, ngẩng đầu nhìn trần nhà.

Tuyền Ki sẽ tha thứ cho cô sao?

Tròng nhà hàng, Đạm Đài Dạ Vũ không biết cháu gái mình và Mạc Tử Hàm vừa mới trải qua một trận chiến sinh tử, cũng không biết lúc này hai người họ đang mâu thuẫn, nàng chỉ có chút bất đắc dĩ nhìn Lâu Hướng Tịch đang ngồi đối diện mình, vẻ mặt ửng đỏ, ánh mắt mê ly, rõ ràng như muốn nói cho nàng biết, người này đã say rồi.

Đạm Đài Dạ Vũ thở dài, không suy nghĩ chuyện gạo nấu thành cơm nữa, mà đứng lên kêu phục vụ thanh toán, sau đó đi đến bên cạnh Lâu Hướng Tịch, "Về nhà."

"Ô…" Lâu Hướng Tịch trợn mắt nhìn Đạm Đài Dạ Vũ, lắc lắc đầu, cố gắng duy trì thanh tỉnh đứng lên, nhưng vì uống nhiều quá nên cơ thể nhũn ra, ngã nghiêng về phía sau.

Đạm Đài Dạ Vũ ôm chầm lấy thân hình như muốn nhũn kia, khắc chế cảm giác tim đập, chậm rãi rời khỏi nhà hàng.

Bên ngoài nhà hàng không khí mát mẽ, hơi gió lạnh lẽo phả lên mặt làm Lâu Hướng Tịch muốn ngủ có chút thanh tỉnh, thoáng cái rời khỏi thân thể ấm áp mình đang dựa vào, làm cô nháy mắt cảm thấy mất mát.

"Tôi đưa em về." Đạm Đài Dạ Vũ nhăn mặt nhìn người kia vẫn mang bộ dáng say khướt, có chút bất đắc dĩ kéo cô lên xe của mình, thắt dây an toàn, sau đó lái xe.

Theo sau xe nàng, những chiếc xe đậu ở bãi đỗ cũng chạy theo cùng.

Thực ra làm vệ sĩ của nữ vương cũng không tệ lắm, ít nhất khi nữ vương ăn ở nhà hàng cao cấp như vậy, bọn hắn cũng có thể ăn ké một bữa, chẳng qua cần phải tập trung chú ý bảo vệ nữ vương mà thôi.

Lúc trước Đạm Đài Tuyền Ki cũng có rất nhiều vệ sĩ như vậy, dù sao cũng không phải chỉ mình Đạm Đài Dạ Vũ bị ám sát, chính là…

Sau khi Mạc Tử Hàm trở về, Đạm Đài Tuyền Ki liền yêu cầu những người vệ sĩ kia trở về bảo vệ xung quanh biệt thự Đạm Đài, làm nơi này an toàn càng toàn hơn.

Lâu Hướng Tịch ở một căn hộ độc thân, tuy rằng từ khi vào Tập đoàn Đạm Đài đảm nhiệm chức vị quan trọng, tiền lương cũng rất cao, tiền lương như vậy đủ để cô mua một căn hộ nhỏ ở Thành phố S cho cha mẹ mình ở, nhưng mà cha mẹ cô lại không đồng ý.

Nói là đã quen với cuộc sống thanh thản ở thành phố H, không thích ứng với sự xô bồ của thành phố S.

Mà Lâu Hướng Tịch cũng không miễn cưỡng, mỗi tháng đều gởi tiền về, khi rảnh rỗi cũng sẽ trở về nhà.

Vì thế, đối với một mình cô mà nói, căn hộ độc thân như vậy cũng tốt rồi.

Đạm Đài Dạ Vũ dừng xe ở bãi đậu, đợi những vệ sĩ đi thăm dò tình huống xung quanh, sau khi báo cáo không có bất kỳ nguy hiểm nào thì nàng mới xuống xe, đi xuống phía sau mở cửa, thở dài, nhìn người kia đã sớm dựa lên ghế ngủ say.

Đưa Lâu Hướng Tịch tới cửa nhà, Đạm Đài Dạ Vũ để cô dựa vào người mình, ôm lấy cô tìm chìa khóa trong túi xách, tìm nửa ngày cũng không có.

Lại thở dài, tay vươn xuống người cô tìm lấy, tay lơ đãng chạm vào chỗ nhô ra kia, giật mình sửng sốt, đầu óc nháy mắt lại có cảm giác sung huyết.

Đạm Đài Dạ Vũ nhìn Lâu Hướng Tịch liếc mắt một cái, tiếp tục tìm kiếm trên người cô, nhưng động tác càng ngày càng chậm rãi, càng ngày càng giống âu yếm.

"Chị…Đang làm gì?" Thân thể bỗng nhiên dâng lên cảm giác khô nóng làm Lâu Hướng Tịch tỉnh lại một chút, nghi hoặc nhìn người đang ôm mình, cảm nhận được động tác tay của người kia trên người mình, đè áp khát vọng, lên tiếng hỏi.

Đạm Đài Dạ Vũ đã sắp lâm vào mê loạn nghe được câu này mạnh mẽ bừng tỉnh, động tác càn rỡ trên tay cũng dừng lại, đè ép cảm giác chột dạ, đứng đắn nhìn Lâu Hướng Tịch, "Tìm chìa khóa."

"Ò… Ở dưới thảm." Lâu Hướng Tịch không nghi ngờ lý do này, nhưng trên mặt cũng chưa bỏ hết nghi ngờ, Lâu Hướng Tịch đẩy tay Đạm Đài Dạ Vũ ra một chút, nhưng tay nàng lại ôm chặt hơn, ánh mắt kỳ quái nhìn lên, "Tay chị…"

Ánh mắt Đạm Đài Dạ Vũ hiện lên một chút xấu hổ, làm như không có chuyện gì thu lại tay mình, khom người xuống thảm lấy chía khóa, sau đó mở cửa lên tiếng, "Như vậy quá nguy hiểm."

Lâu Hướng Tịch chu môi, nhìn thấy người mở cửa kia đi vào, cô cũng lảo đảo đi vào theo, bước chân không vững lập tức ngã lên lưng người phía trước.

Nhìn người gục trên lưng mình không nói tiếng nào, Đạm Đài Dạ Vũ cẩn thận đem cô ôm vào trong ngực mình, "Thật không rõ em với Tuyền Ki làm sao vậy, rõ ràng tửu lượng không tốt, mà mỗi lần uống lại nhiều như vậy."

"Đại băng sơn…" Lâu Hướng Tịch thì thào kêu lên tên mình đã từ lâu không có gọi qua, cọ cọ đầu vào vai nàng, cười ngây ngốc, "Lần đầu tiên tôi nghe chị nói nhiều như vậy ôi chao…"

"…" Đạm Đài Dạ Vũ liếc mắt, quyết định không để ý người đã say khướt này, sau đó tiếp tục ôm cô vào trong phòng, đặt lên trên giường.

"Hắc hắc…" Lâu Hướng Tịch nằm ngửa lên trên giường, mái tóc tán loạn lên, bộ dáng say rượu cực kỳ dễ thương làm Đạm Đài Dạ Vũ một trận sung huyết.

Nàng nâng tay xoa xoa huyệt thái dương, hy vọng mình có thể tĩnh tâm, lại phát hiện trái tim đập thật mạnh, đã thoát khỏi tầm khống chế của mình. Đạm Đài Dạ Vũ có chút không kiềm chế được ngồi lên giường, im lặng nhìn Lâu Hướng Tịch, cố gắng đè nén để mình không làm ra việc gì có lỗi.

Mặc dù rất muốn gạo nấu thành cơm, nhưng mà cũng không thể lợi dụng lúc người ta không tỉnh táo như vậy.

Không biết đại băng sơn đang bị dục hỏa đốt người, lại sắp có xu hướng biến thành sắc lang, Lâu Hướng Tịch vẫn cứ ngây ngốc cười, thân mình lật đến bên cạnh Đạm Đài Dạ Vũ, còn liều lĩnh leo lên trên đùi nàng, đầu dựa lên chân nhìn nàng cười.

Đạm Đài Dạ Vũ nhíu mày, áp chế nội tâm đang kêu gào xúc động, nhìn người hấp dẫn mình thật sâu, "Em cười cái gì?"

"Hắc hắc, chị cũng vui vẻ giống tôi có phải không?'

"Hưm?"

"Bởi vì Tuyền Ki và Tử Hàm hiện tại hạnh phúc rồi. Tôi thực sự rất vui vẻ nha, chị cũng rất vui vẻ có phải không?"

Đạm Đài Dạ Vũ nhìn chằm chằm người nằm trên đùi mình mặt mày vui vẻ, nhẹ tay chạm vào hai má bóng loáng, "Em là một người bạn rất tốt."

"Hắc hắc…"

Lâu Hướng Tịch lại ngây ngốc cười, mắt mở to, ánh mắt lóe lên ánh sáng khiến Đạm Đài Dạ Vũ một trận tâm động, "Thật sao? Vậy tôi làm bạn của chị đi."

"…" Đạm Đài Dạ Vũ nghe những lời này liền thay đổi sắc mặt, trong mắt hiện lên một tia không kiên nhẫn, cúi đầu sát người cô, "Nhưng tôi thích cô làm sao giờ?"

"A?" Lâu Hướng Tịch uống say nên đầu óc một mảnh hỗn loạn, chăm chăm nhìn người càng ngày càng đến gần mình, chưa kịp phản ứng đã bị hôn.

Trong đầu một tiếng nổ vang, nhưng lại vì quá say nên mơ hồ, cái gì cũng không biết.

Bất tri bất giác nhắm mắt lại, đón nhận nụ hôn cứng ngắc của Đạm Đài Dạ Vũ, tay cũng trườn lên cái cổ tinh xảo, Lâu Hướng Tịch là dựa theo tâm ý của mình mà đáp trả.

Hai người hôn càng lúc càng kịch liệt, lưỡi Đạm Đài Dạ Vũ đã sớm thăm dò vào trong người đang bị mình hôn đến mơ hồ.

Tuy rằng lúc trước đã từng trộm hương vài lần, nhưng cũng chỉ là day nhẹ ngoài hàm răng, chạm nhẹ vào cánh môi, lần đầu tiên hôn sâu như vậy, kỹ thuật dây dưa cũng tự nhiên tốt.

Gắn bó dây dưa, Lâu Hướng Tịch sớm ngã xuống giường, mà hai tay Đạm Đài Dạ Vũ chống hai bên của cô.

Thời gian dần trôi đi, động tác hai người càng ngày càng kịch liệt, bắt đầu tiến vào những chỗ cấm kỵ.

Quần áo Lâu Hướng Tịch bị xả ra một nửa, ôm người đang càn quấy trên ngực mình nhịn không được ngâm khẽ.

Cảm giác thật kỳ quái….

Cảm giác xa lạ lan khắp toàn thân, không biết vì sao đáy lòng dâng lên một chút sợ hãi, nhưng lại thoải mái, đầu óc Lâu Hướng Tịch bấn loạn, nghĩ lung tung, hoàn toàn không có ý tứ phản kháng.

Nhưng người đang phóng hỏa trên người cô được một nửa thì tỉnh táo trở lại.

Không phải không nên lợi dụng lúc người ta không tỉnh táo sao, vì sao lại như vậy?

Đạm Đài Dạ Vũ từ trên người Lâu Hướng Tịch ngã ra một bên, nhìn trần nhà thở phì phò, cố gắng áp chế cảm giác nóng bức trong lòng.

Không thể lợi dụng lúc người ta không tỉnh táo, không thể lợi dụng lúc Lâu Hướng Tịch uống rượu say làm loại chuyện này.

Đạm Đài Dạ Vũ siết chặt tay, ngồi dậy, mê mang nhìn Lâu Hướng Tịch giúp cô sửa sang lại quần áo hỗn độn, đắp chăn, ánh mắt đầy ôn nhu, "Ngoan, ngủ đi."

Lâu Hướng Tịch nheo mắt, đã chịu đựng không được cơn say mà buồn ngủ đến híp mắt, chẳng qua là vì vừa rồi có gian tình, mới cố gắng chống chế, bây giờ Lâu Hướng Tịch thực nghe lời, nhắm mắt lại ngủ thật say.

Đạm Đài Dạ Vũ thở dài, ngồi ở đầu giường nhìn người khiến nàng tâm động, cúi đầu day nhẹ vào cánh môi kia, "Chúc ngủ ngon."