Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Người Đó Đã Thích Anh Từ Rất Lâu

Chương 4

« Chương TrướcChương Tiếp »
Thẩm Ngôn Cố cũng ngồi trò chuyện, nhưng làm anh cảm thấy kỳ lạ chính là, mỗi lần anh ngẩng đầu, luôn có thể chạm vào ánh mắt của Giang Phú. Từ lúc bắt đầu anh còn có thể mỉm cười với Giang Phú, sau đó thực sự quá nhiều lần, anh chỉ dám dùng khóe mắt nhìn Giang Phú.

Trong lúc vô tình đối diện thì không có gì, nhưng cũng quá nhiều lần rồi, làm riết cứ như anh vẫn luôn nhìn trộm đàn em, nếu để đàn em hiểu lầm thì không hay.

Vì vậy lần sau, anh dứt khoát không ngẩng đầu lên nữa.

Nói chuyện cũng đã trễ rồi, Lâm Huống đứng lên: “Được rồi, chúng tôi đi trước đây.”

Dương Dương: “Được, Giang Phú có rảnh thì ghé qua chơi nha.”

Lâm Huống: “Được, các cậu bận việc của các cậu đi, hai cậu tiếp tục chơi game đi.”

Ánh mắt của bốn người nhìn theo bọn họ đi ra cửa, vốn dĩ là Lâm Huống đi sau, Giang Phú đi ở phía trước, nhưng sắp ra tới cửa, Giang Phú đột nhiên dừng lại, tránh sang một bên, để Lâm Huống ra ngoài trước.

Sau đó cậu xoay người lại, lập tức đi trở về.

“Thẩm Ngôn Cố.” Dưới ánh mắt tò mò của mọi người, Giang Phú dừng trước mặt Thẩm Ngôn Cố: “Tôi có thể kết bạn WeChat với anh không?”

“Đù, tại sao Giang Phú chỉ kết bạn Wechat với mỗi mình cậu thế?”

Dương Dương không phục, rõ ràng khi nãy cậu ta mới là người bưng trà rót nước, cậu ta còn nhiệt tình như vậy.

Thẩm Ngôn Cố bật cười: “Ai mà biết được?”

Sau đó anh còn xấu tính đưa Wechat của Giang Phú cho Dương Dương xem: “Chỉ có tôi có thôi đó.”

“Khoe khoang cái gì chứ!” Dương Dương nói đột nhiên nghi ngờ: “Có điều làm sao cậu ấy lại biết tên của cậu? Còn gọi cả tên lẫn họ của cậu.”

Thẩm Ngôn Cố ngẩng đầu lên nghĩ: “Có thể là do khi nãy các cậu gọi tôi.”

Dương Dương ồ lên, không để ý nữa, chỉ vào điện thoại của Thẩm Ngôn Cố: “Nhìn vòng bạn bè của cậu ấy kìa.”

Bốn người chụm lại nhìn vòng bạn bè của cậu, nhưng đáng tiếc mất ba ngày mới thấy được, không có cái gì cả, mọi người lập tức giải tán.

Thẩm Ngôn Cố lùi về sau, nhưng anh phát hiện, chỉ trong vài giây này, vòng bạn bè đỏ sáng lên, chính là Giang Phú cập nhật ảnh đại diện.

Thẩm Ngôn Cố lập tức vào vòng bạn bè, đúng là Giang Phú vừa mới đăng tin.

[Nhìn thấy cầu vồng]



Hình ảnh đi kèm là bức ảnh chụp cầu vồng trên đỉnh núi, Thẩm Ngôn Cố lập tức gọi mọi người lại xem.

“Ồ, đây không phải là cầu vồng sau núi trường chúng ta vào buổi trưa hay sao?”

“Chụp cũng đẹp đó chứ.”

“Sao mà bây giờ mới đăng nhỉ?”

“Có lẽ cho ai đó xem chăng?”

“Cho bạn gái xem sao?”

“Bí mật ngọt ngào của cặp vợ chồng?”

......

Mọi người suy đoán một hồi, sau đó lại nhanh chóng giải tán.

Vào đầu năm học không có nhiều bài tập lắm, nên thời gian tương đối thoải mái, thời gian cả một đêm mọi người hầu như đều chơi game, xem thể thao, lướt Weibo, nói chuyện phiếm.

“Nhìn này, trên diễn đàn lại bàn luận về Giang Phú nữa, là do Lâm Huống mang cậu ấy đi một vòng.” Dương Dương nhìn điện thoại, “chậc” một tiếng: “Đến sớm còn rất có lợi, ký túc xá có thể tự mình chọn, giường đệm cũng có thể tự mình chọn, còn có thể làm quen trước với các đàn anh, chắc chắn trong thời gian tới em trai này sẽ được che chở tuyệt đối.”

Diệp Lan cười: “Chỉ là vì đến sớm sao?”

Trần Quân nói: “Còn cả nhan sắc đẹp trai của người ta?”

Thẩm Ngôn Cố thêm vào: “Nhan sắc chiếm chín phần rồi.”

Dương Dương dường như nghe thấy lời nói mới mẻ: “Cậu cũng cảm thấy cậu ấy đẹp trai sao Tiểu Cố?”

Thẩm Ngôn Cố khó hiểu: “Tại sao tôi không thể cảm thấy cậu ấy đẹp trai?”

Dương Dương cười: “Tôi còn cho rằng mấy người đẹp trai như các cậu sẽ không cảm thấy người khác đẹp trai chứ.”

Thẩm Ngôn Cố: “Cậu không hiểu rồi, những người đẹp trai như chúng tôi càng thích ngắm trai đẹp.”

Dương Dương đột nhiên như hiểu rõ: “Ồ! Vậy nên đây chính là nguyên nhân Giang Phú chỉ kết bạn Wechat với mình cậu sao.”

Thẩm Ngôn Cố lại xấu tính giơ điện thoại lên, lắc lắc trước mặt Dương Dương.

Dương Dương tính giật lấy điện thoại nhưng lại bị Thẩm Ngôn Cố tránh được.



“Có điều tôi thấy cậu em này cũng không cần sự che chở của chúng ta, trông cậu ta vô cùng thành thục, sau này nói không chừng cậu ấy còn phải che chở ngược lại cho chúng ta đó.” Trần Quân tắc lưỡi hai tiếng: “Nói thật, khí chất của cậu ấy, thật sự quá tuyệt.”

Trần Quân nói rồi nhìn thấy cái gì đó, lại bảo: “Này các cậu nhìn đi, Lâm Huống nói cậu ấy đạt 149 điểm môn toán tuyển sinh đại học đó.”

“Chà chà, cũng có chút năng lực đó.”

“Chà chà, cũng có chút năng lực đó.”

“Chà chà, cũng có chút năng lực đó.”

“Tiểu Cố, cậu thi tuyển sinh đại học bao nhiêu điểm thế?” Trần Quân hỏi Thẩm Ngôn Cố.

Thẩm Ngôn Cố ra vẻ rụt rè cười một tiếng: “Tôi không may cho lắm, cũng 149 điểm.”

“Chà chà, cũng có chút năng lực đó.”

“Chà chà, cũng có chút năng lực đó.”

“Chà chà, có chút xứng đôi.”

Hửm? Hình như trà trộn vào thứ gì kỳ quái?

Lời bàn tán về Giang Phú trên diễn đàn ngày càng nhiều, đặc biệt là những bạn học nữ, phấn khích không thể giải thích được, hỏi Lâm Huống tại sao không đưa cậu ấy lượn một vòng quanh lầu nữ sinh, để các đàn chị cũng được làm quen đàn em.

Bọn họ còn hỏi có người nào chụp ảnh lại không, sau khi mọi người trả lời là không, những nam sinh đã bị la mắng tập thể.

“Ha ha ha.” Trần Quân cười ha hả đọc tin tức: “Này, các cậu nói xem, bây giờ Giang Phú kia được bàn tán nhiều như thế, năm ngoái Tiểu Cố của chúng ta vừa mới đến trường, có phải cũng làm các đàn anh đàn chị kinh ngạc hay không.”

“Ừm đúng vậy! Tôi cũng rất muốn biết, hồi đó trên diễn đàn có phải cũng náo nhiệt giống như hôm nay hay không.” Dương Dương ngẩng đầu: “Diệp Lan, nếu không thì cậu hỏi đàn chị nhà cậu thử xem?”

Thẩm Ngôn Cố cười gượng: “Không cần đâu.”

Diệp Lan căn bản không để ý đến anh, nói gọi liền gọi, mới một giây, bên kia đã bắt máy rồi.

“Chị ơi~” Diệp Lan vừa mở miệng đã gọi một tiếng ngọt xớt.

Ba người phía dưới đồng loạt lộ ra vẻ mặt ghét bỏ.

“Có chuyện gì thế?” Đàn chị hỏi.
« Chương TrướcChương Tiếp »