Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Người Đến Trễ

Chương 8

« Chương TrướcChương Tiếp »
Edit + Beta: Vịt

Lâm Chu Độ đương nhiên không đeo.

Nếu cậu đeo cái đồng hồ mấy trăm vạn ra ngoài, ở trên thảm đỏ dạ tiệc ganh đua sắc đẹp rêu rao điên khùng tới không rõ. Nhưng quà đã nhận, cũng không phải Lâm Chu Độ không khoe khoang ra ngoài, liền không tồn tại sự thật này.

Tạ Thành Văn đương nhiên không có cho Lâm Chu Độ bức mỹ nhân, lúc trở về, thậm chí đặt trong hòm phía sau không lấy ra, hắn chỉ một mực kéo tay Lâm Chu Độ dắt tới bên trong.

Lâm Chu Độ nghĩ thầm: Không phải chứ đại ca anh mạnh vậy hả? Còn làm?

Tạ Thành Văn nói: Hôm nay có chút chưa ăn no.

Lâm Chu Độ ngẩn người, mới ý thức được Tạ Thành Văn là nói sự thật chưa ăn no.

Đồ ăn duy nhất của dạ tiệc là ống kính, các minh tinh từng người đều để có thể lên ống kính, nước cũng không dám uống nhiều, đâu sẽ ăn thứ gì, trên bàn tự nhiên cũng sẽ không thật sự có món gì. Lâm Chu Độ còn chưa biết phòng bếp ở đâu, Tạ Thành Văn đã đi vào.

Tạ Thành Văn mở tủ lạnh ra lẩm bẩm tự nói: "Làm bát mì nhé."

Sau đó lại nói: "Cậu cũng làm một bát đi."

Lâm Chu Độ "ừ" một tiếng, đứng bên cạnh nhìn Tạ Thành Văn làm mì. Tạ Thành Văn hỏi khẩu vị của Lâm Chu Độ, Lâm Chu Độ một bên trả lời, một bên luôn cảm thấy chỗ nào đó có chút không đúng.

Độ nhạy cảm của cậu giống như máy móc thường xuyên không chạy, trong phần lớn thời gian, đều đối với bên ngoài giữ vững chậm chạp, nhưng đôi khi có thể cảm giác được bất cứ cái gì không tầm thường.

Từ ngày đầu cậu và Tạ Thành Văn bắt đầu đoạn quan hệ này, cái công tắc này kéo vang cảnh báo, Lâm Chu Độ cảm giác mình bị ném vào một đề toán từ đề mục đã sai sót.

Nhìn thấy Tạ Thành Văn muốn nấu ăn, Lâm Chu Độ lập tức đi tới, xắn tay áo lên trợ thủ. Tạ Thành Văn như có điều suy nghĩ nhìn chằm chằm cổ tay Lâm Chu Độ, Lâm Chu Độ, không hiểu, cũng mang theo nghi vấn nhìn lại. Tạ Thành Văn nhìn một lát, hắn rất rõ ràng muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng Tạ Thành Văn nói: "Không cần làm nhiều món như vậy."

Lâm Chu Độ nhụt chí.

Cậu nghĩ, nếu nhân viên công ty có khảo sát công trạng, Tạ Thành Văn chính là kiểu người mua Taobao tức chết người, sẽ cho hắn phản hồi tiêu cực, sau đó ở trong bình luận viết: Đồ rất tốt, cũng không tệ.

Lâm Chu Độ rất muốn mua cho Tạ Thành Văn một trăm cái hô chết anh, hỏi hắn rốt cuộc vì sao.

Tại sao rõ ràng là Tạ Thành Văn chủ động muốn quy tắc ngầm cậu, nhưng lại khó như vậy nắm lấy. Người có tiền đều như vậy sao, hay là hứng thú của Tạ Thành Văn đối với cậu chỉ có mấy ngày mà thôi, hiện tại sắp muốn bảo cậu cút nhưng xấu hổ mở miệng, cái đồng hồ kia chính là quà tiễn biệt.

(Truyện chỉ được đăng lại truyenhdt.com humat3 và Sweek humat170893)

Tạ Thành Văn thay lòng đổi dạ còn nhanh hơn nước có ga mở nắp a.

Lúc ăn mì, Lâm Chu Độ rốt cục to gan lớn mật không nhịn được.

Lúc đó cậu đang lại một lần vỗ mông ngựa ông chủ, khen tài nấu nướng của Tạ Thành Văn thật tốt, cậu cũng sắp nuốt cả bát rồi. Tạ Thành Văn chỉ nói: "Vậy ăn nhanh đi."

Lâm Chu Độ lập tức cúi đầu, cách vài giây, cậu lại không nhịn được giương mắt lên. Lâm Chu Độ dùng kỹ thuật diễn cả đời mình, mạnh mẽ trộn lẫn ôn nhu nửa phần và nghi vấn tám phần với nhau, trong rất nhiều không hiểu tìm một cái có tính công kích nhất: "Tạ tổng, tôi phát hiện, lúc nói chuyện với tôi, anh chưa từng nhìn tôi."

Không phải là lần một lần hai, mà là mỗi một lần. Tạ Thành Văn nói chuyện với cậu, hoặc là nhìn giường, hoặc là nhìn quần áo vừa cởi ra, hoặc là nhìn trần nhà, hoặc là nhìn tủ lạnh, hoặc là giống như vừa rồi nhìn chằm chằm một bát mì. Lâm Chu Độ đã sớm phát hiện, loại hành động này, hoặc là chột dạ, hoặc là chán ghét. Cái trước rất không có khả năng, vậy thì có lẽ là cái sau.

Tạ Thành Văn không có trả lời, Lâm Chu Độ bỗng nhiên sinh lòng hiếu kỳ lớn hơn, cùng với một chút gan báo: "Có phải bởi vì tôi là bạn giường kém nhất của anh hay không?"

Cậu cảm thấy rất có khả năng.

Tạ Thành Văn không ăn nữa, thậm chí có chút thô lỗ mà ném đũa trên bàn.

Nhưng hắn không có mắng Lâm Chu Độ, vẫn như cũ cái dáng vẻ "Đồ rất tốt không có vấn đề" kia, nhìn về phía Lâm Chu Độ. Lâm Chu Độ lúc này mới phát hiện, màu sắc con ngươi Tạ Thành Văn rất nhạt, rốt cục lúc ngẩng đầu nghiêm túc nhìn chằm chằm người khác, sẽ thoạt nhìn có chút thâm tình. Tạ Thành Văn nhìn Lâm Chu Độ, giải thích với cậu: "Tôi chỉ là cận thị độ cao còn lóa."

......

Lâm Chu Độ nghĩ thầm, vừa rồi dao phòng bếp hình như tịch thu rồi, bằng không, không bằng đi vào chọc chết mình.

Tạ Thành Văn đứng lên, nói ăn no rồi lên lầu trước. Dưới lầu chỉ còn lại một mình Lâm Chu Độ, Lâm Chu Độ một chút cũng không muốn rửa bát, thế là lề mà lề mề ngồi ở bên cạnh bàn suy nghĩ lung tung trì hoãn thời gian rửa bát.

Cậu nghĩ, có lẽ không đúng.

Đáng tiếc đối tượng gặng hỏi của cậu là kim chủ ông chủ, cũng không thể bị Lâm Chu Độ cùm lại nghiêm hình tra hỏi. Tạ Thành Văn cho Lâm Chu Độ một cái cớ, Lâm Chu Độ cũng chỉ có thể làm bộ tiếp nhận.

Vô luận chuyện thật sự như thế nào, đó chính là kỹ thuật của mình khẳng định thật sự không ra sao. Tạ Thành Văn vừa rồi trực tiếp trốn tránh đề tài này!

Khả năng ngày mai sẽ phải cuốn gói rời đi. Lâm Chu Độ bi quan mà nghĩ.

Nhưng làm sao đây? Dù sao cũng không tới mức đi bạt tai Tạ Thành Văn hai cái hoặc là giội cafe. Giống như thương gia Taobao cho dù trong lòng có một vạn ĐM, cũng phải mở khung tin tức ra đăng mặt cười: Thân, đối với thứ gì của chúng tôi bất mãn sao? Có thể nói với chúng tôi không, không nên trực tiếp phản hồi tiêu cực được chứ?

Cậu luôn phải ái cương kính nghiệp một chút, để cho Tạ Thành Văn không bảo cậu cút nhanh như vậy. Dù sao cậu hiện tại đứng ở bờ bên kia, nước sông cuồn cuộn, hãm sâu nước bùn, không có chỗ nào để đi.

Chờ một chiếc thuyền lá nhỏ tới chở.
« Chương TrướcChương Tiếp »