Chương 41

Edit + Beta: Vịt

Nói là đình công, nhưng vẫn có rất nhiều chuyện phải làm. Cảnh cần quay bổ sung, sau khi thương lượng quyết định dùng đặc hiệu và thế thân để bổ sung, công việc khác cũng đều kéo dài thời hạn hoặc là hủy bỏ. Khưu Văn Lễ ngược lại có chút áy náy, lại nói có thể giữ cho Lâm Chu Độ một nhân vật, chờ cậu có thể có thể đứng dậy đi quay, phần diễn không nhiều lắm, coi như diễn hữu nghị. Lâm Chu Độ lúc nghe thấy những lời này đang phơi nắng với Tạ Thành Văn, thảo luận cái cây ăn quả trong sân có thể ép được mấy cốc nước ép trái cây, Tạ Thành Văn nghe thấy đề nghị của Khưu Văn Lễ, không đợi Lâm Chu Độ phát biểu ý kiến, đã lấy di động tới: "Cậu làm tinh linh bảo có thể nằm mơ của cậu đi, không diễn vai chính còn muốn tới lắc lư, Lâm Chu Độ tin tà ma của cậu mới sẽ đi!"

Lâm Chu Độ dở khóc dở cười, cậu nhưng không nói không có ý định tin tà ma này.

Khưu Văn Lễ không một chút bị bộ dáng lớn lối của Tạ Thành Văn kinh sợ: "Êu, hôm nay lại ngạo mạn rồi. Người ta cũng không phải nghệ sĩ của cậu nữa, cậu quản nhiều như vậy làm gì, tôi cũng không thương lượng với cậu, tôi đang hỏi ý kiến của Tiểu Lâm."

Tạ Thành Văn cảnh giác nhìn Lâm Chu Độ một cái, giống như là sợ Lâm Chu Độ lập tức đáp ứng, cướp nói trước: "Chờ vết thương của em ấy khỏi lại nhắc, cúp đây."

Lâm Chu Độ không biết đánh giá hành động của Tạ Thành Văn thế nào, hồi lâu mới nói: "Anh ấu trĩ quá."

Tạ Thành Văn vẫn không vui: "Lúc trước tin tức quyết định em làm nam chính đều tuyên bố ra rồi, bởi vì em bị thương đổi nhân vật thì thôi, nếu như em lại chạy đi diễn vai phụ, em đoán truyền thông sẽ đưa tin thế nào? Em rất muốn bị người thế thân đè một đầu?"

Lâm Chu Độ mới biết được Tạ Thành Văn đang suy nghĩ cái gì, cậu chỉ nghĩ tới đây là một cơ hội mà Khưu Văn Lễ cho, không ý thức được mấy cái cong cong vòng vòng này, "Anh nghĩ nhiều vậy ha."

Tạ Thành Văn hừ một tiếng, không nói chuyện.

Ánh mặt trời rơi xuống, xuyên qua ngọn cây cành lá sum xuê, chia thành vết lốm đốm li ti, lại chiếu vào trên ghế nằm. Lâm Chu Độ và Tạ Thành Văn nằm song song, đột nhiên cười lên, Tạ Thành Văn kỳ lạ mà nhìn cậu.

Lâm Chu Độ rất nhanh mà hiểu được, chỉ là bởi vì đây là chuyện của cậu, Tạ Thành Văn mới sẽ nghĩ nhiều như vậy.

(Truyện chỉđược

đăng tại truyenhdt.com humat3 và

Sweek humat170893)


Mây di chuyển, ánh mặt trời không có che chắn trở nên mãnh liệt, có chút chói mắt, Lâm Chu Độ đưa tay tới, che mắt Tạ Thành Văn. Tạ Thành Văn không nhìn thấy biểu tình của Lâm Chu Độ, chỉ nghe thấy Lâm Chu Độ tràn đầy âm thanh ý cười: "Muộn tao."

Tạ Thành Văn nằm cẩn thận, đột nhiên nghe thấy đánh giá như vậy, hết sức muốn dạy dỗ ăn nói lung tung này của Lâm Chu Độ chút. Hắn muốn hất mở che chắn trước mắt, nắm tay Lâm Chu Độ, lại không quá muốn nới lỏng ra. Cỗ nhiệt thân thể đến từ bàn tay Lâm Chu Độ, không đủ mạnh, nhưng nhiệt độ huyết dịch, là yêu thương liên tục không ngừng sôi trào.

Hắn thở một hơi: "Anh không dễ dàng nghỉ nửa ngày, em không được nghĩ linh tinh, chân còn chưa khỏi đâu."

Cho dù nửa ngày, cũng rút ra để bồi Lâm Chu Độ đi bó thạch cao. Đã là cuối năm, hắn rất bận.

Lâm Chu Độ cực kỳ vô tội, cậu hoàn toàn không có ý đồ này, nhưng Tạ Thành Văn vừa nói như thế, dường như không nghĩ cũng có lỗi với bản thân.

"Em rảnh lắm á," Lâm Chu Độ nói, "Anh đi làm đi, không cần lo lắng em. Em tự mình có thể đi theo tới phòng làm việc của anh, thư phòng của anh, à bộ quần áo bệnh nhân này còn rất dễ cởi......"

Trên thế giới đáng ghét nhất chính là người ở trước mặt cẩu làm việc khoe khoang nghỉ phép. Tạ Thành Văn không cần nhịn nữa, quyết định để cho Lâm Chu Độ thanh toán tất cả tổn thất tăng ca của hắn.

Phương Hữu tới báo cáo nói, hắn nhìn thấy trải nghiệm thê thảm của Lâm Chu Độ, cảm thấy làm diễn viên thật sự quá cực khổ, cho nên hắn quyết định đi làm thực tập sinh, trở thành thành viên của boyband.

Hắn lại hỏi, Lâm Chu Độ, sao anh không nói chuyện, anh đang làm gì thế?

Quần áo Lâm Chu Độ đều đã cởi một nửa, oán hận nói: "Tôi đang xem《Quan niệm và kỹ xảo diễn phim》."

Phương Hữu vừa nghe cái tên này liền đau đầu:"Tôi nói làm diễn viên mệt quá đi!"

Lâm Chu Độ còn tưởng Phương Hữu gọi liền mấy cú điện thoại là có việc gì quan trọng, hiện tại cậu chỉ muốn bảo Phương Hữu có bao xa cút bấy xa: "Cậu không cần chuyện gì cũng gọi điện thoại cho tôi hồi báo được không! Tôi cũng không phải mẹ cậu!"

Cậu lại nghĩ tới cái gì: "Cậu cho rằng làm idol thì không mệt hả, cẩn thận ở sân bay bị giẫm ngất!"

Cúp điện thoại, Lâm Chu Độ oán trách với Tạ Thành Văn: "Cậu ta giống như trẻ con vậy."

Tạ Thành Văn nói: "Còn không phải em thích phản ứng đến cậu ta."

Nổi lên đề tài, Tạ Thành Văn tiếp tục nói tiếp, "Em muốn trẻ con, có thể sinh một đứa."

Lời này vào lúc 2 người cởϊ qυầи áo nói thật quỷ dị, nghe giống như là muốn tiến vào lĩnh vực khoa học sinh vật công nghệ cao nào đó. Lâm Chu Độ hỏi: "Vậy Tạ Kỳ?"

"Để nó về thay tã cho em trai em gái." Tạ Thành Văn vô cùng lòng dạ ác độc.

Mấy lời đùa giỡn kỳ quái này, nói ra liền không dứt được, nhưng có hạnh phúc khác ở đây, thậm chí vượt qua bản thân. Muốn nhanh khỏi chút, đi quay phim đi làm việc, lại muốn thời gian trôi qua chậm chút, chậm tới vĩnh viễn gần gũi vô hạn.