Chương 18

Edit + Beta: Vịt

Bị gió lạnh bên ngoài biệt thự thổi, Lâm Chu Độ lập tức hối hận cậu tự dưng nổi cáu với Tạ Thành Văn.

Không bình thường không phải Tạ Thành Văn, cậu đương nhiên biết. Suy nghĩ của Tạ Thành Văn không có vấn đề, người ta không có trực tiếp hỏi sao cậu chết rồi mẹ vẫn làm chuyện không phát sinh, cũng đã rất khắc chế. Lâm Chu Độ thậm chí cảm thấy Tạ Thành Văn người này quan tâm tới không thể tin, tới cuối cùng cũng không có thống mạ Lâm Chu Độ phát điên vì cái gì.

Lâm Chu Độ sẽ có chút hối hận, không chỉ là bởi vì Tạ Thành Văn là ông chủ của cậu - Điểm này cũng rất quan trọng, càng là bởi vì thái độ Tạ Thành Văn đối với cậu. Lúc ở chung với Tạ Thành Văn, thoải mái giống như ngâm nước nóng. Tạ Thành Văn đối với Lâm Chu Độ chưa từng có yêu cầu gì, lúc bọn họ ở cùng nhau, sẽ làm mấy chuyện rất bình thường, không đủ bá đạo tổng tài, cũng không đủ chim hoàng yến. Trong thời gian nhiều hơn, bọn họ cũng không phải làʍ t̠ìиɦ, trong nhà Tạ Thành Văn có một phòng video, bọn họ sẽ ở trong đó xem phim. Có lúc Tạ Thành Văn hứng thú, còn sẽ cho cậu mấy từ mấy chốt, giống như giải đố, để cho Lâm Chu Độ ở trong sự cất giữ phong phú đó, tìm kiếm bộ phim hôm nay muốn phát. Lâm Chu Độ ban đầu sẽ rất khẩn trương, thậm chí sớm làm xong bài tập chờ Tạ Thành Văn hỏi cậu cảm nghĩ. Sau đó phát hiện không cần thiết, cậu thậm chí bắt đầu hưởng thụ thời khắc như vậy.

Phù Đồ những năm này cũng bắt đầu phát triển rạp chiếu phim. Tạ Thành Văn nói rạp chiếu phim không nên bị không gian thay thế, màn hình khổng lồ bại lộ từng chi tiết trên mặt diễn viên tới rõ ràng rành mạch, mà người dưới màn hình rơi lệ hoặc là cười to, ở mỗi bộ phim tuôn ra cảm xúc bất đồng. Ngoại trừ lần duy nhất ra ngoài xem phim kia, Tạ Thành Văn không đi cùng Lâm Chu Độ ra ngoài nữa, mà là ở trong nhà xem. Trong không gian nhỏ hơn, Lâm Chu Độ thậm chí có thể cảm nhận được hô hấp của người bên cạnh. Có khi bộ phim xem có một vài cảnh không thích hợp với trẻ em, đó là không khí rất tốt, trước khi nóng lên, bọn họ sẽ trao đổi vài nụ hôn.

Tạ Thành Văn đã đủ tốt, hắn không có cái nghĩa vụ kia, đi hiểu hoạt động nội tâm Lâm Chu Độ, mấy cảm xúc ẻo lả lặp đi lặp lại kia.

Lâm Chu Độ nghĩ, nếu như tiếp theo, có cơ hội này nữa, cậu sẽ đầu đuôi, kể lại câu chuyện cho Tạ Thành Văn nghe. Cậu nguyện ý kể, bởi vì Tạ Thành Văn không hỏi.

(Truyện chỉ được đăng lại truyenhdt.com humat3 và Sweek humat170893)

Nhưng cuộc sống phía sau, trở nên thật sự rất bận, sau khi chương trình giải trí phát sóng xong, nối gót lại có bộ phim tồn hàng trước đó, chỉ là phim điện ảnh giá thành ít. Lúc ấy bởi vì giá thành ít, mới sẽ để cho cậu có tư cách làm nam 2. Vai diễn là nhân vật nhỏ, diễn viên cũng đều là nhân vật nhỏ, nhưng mà nhiệm vụ lại không nhẹ, phải học tiếng địa phương, phải ở WC tạm thời trong bãi đất hoang xếp hàng, trên lưng Lâm Chu Độ mọc sởi, đồ diễn cũng rất dày, chỉ có thể che. Lúc không có phần diễn của cậu, Lâm Chu Độ không tìm được hoạt động giải lao khác, chỉ có thể cùng cực nhàm chán mà nhìn mảnh đất hoang kia, đó cũng là một trong những cảnh chọn, cảnh diễn cuối cùng của Lâm Chu Độ, chính là ở trong bãi đất hoang chạy mãi, chạy tới lúc không thấy gì nữa.

Cậu vốn cho rằng lúc này lại là một bộ phim điện ảnh ngã giữa đường, nhưng thời cơ thích đáng, liền biến thành nấc thang nâng cao một bước. Hiện tại thời kì giáp hạt chiếu phim, tuyên truyền cũng không tốn nhiều tiền,lại có thể dựa vào dư luận trên mạng thắng liên tục xô ngã phòng vé, cho điểm và phòng vé đều khiến người có chút kinh ngạc. Có người chú ý tới nam hai Lâm Chu Độ, kể vài ngày trước còn ở trên chương trình giải trí có ấn tượng không tệ với cậu, không nghĩ tới là người an tâm quay phim, Trần Cảnh Tồn bên kia tự nhiên đuổi theo marketing. Ngoài điện ảnh, còn có vài phát ngôn, có video livestream, có phỏng vấn tạp chí, có kịch bản sau khi sàng lọc đưa tới, ở mỗi thành phố xa lạ hạ cánh lại cất cánh, ngoại trừ khoang hạng nhất còn có lối đi VIP, để tránh thoát đám người vây quanh khiến bảo an sân bay bất mãn.

Hoạt động hôm nay tới rất nhiều người, có loại người nhàn tạp, cũng có nhân vật có ảnh hưởng lớn trong giới, lúc thảm đỏ Lâm Chu Độ đã chú ý tới. Cậu vội vàng muốn vào sân, nhưng MC lôi kéo cậu tán gẫu không thôi, nhϊếp ảnh gia đều bảo cậu nhìn ống kính chụp hình, lại muốn ký tên lưu niệm. Đi hết một hồi thủ tục này, người mà Lâm Chu Độ muốn tìm sớm đã đi thật xa.

Cậu vẫn không chịu từ bỏ, ở hàng trước ngồi vào vị trí đã định, cũng không xem tiếp biểu diễn, thỉnh thoảng nhìn quanh phía sau. Cậu hỏi người bên cạnh: "Cô có nhìn thấy Khâu đạo ở đâu không?"

Người bên cạnh, cũng chính là Thiệu Tinh Hà kinh ngạc: "Sao lại là cậu?"

Lâm Chu Độ rất cạn lời: "Cũng không phải tôi sắp xếp."

Thiệu Tinh Hà nói: "Trâu bò mà, cậu đều ngồi cùng hàng với tôi rồi, còn ở *** má ở chính giữa hơn tôi!"

Lâm Chu Độ đã ý thức được tích cực với loại người như Thiệu Tinh Hà không có ý nghĩa: "Con gái không nên nói lại loại từ này, không văn minh."

Thiệu Tinh Hà xì mũi coi thường: "Cậu giả bộ cái gì? Cái này còn tính là thô tục?"

Lâm Chu Độ: "Cô có thể trả lời vấn đề của tôi không, cô nhìn thấy Khâu đạo chứ?"

Thiệu Tinh Hà chỉ tới một hướng: "Chỗ đó. Đệt, vừa nãy có thằng ngu giẫm chân tôi......"