Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Nhân Ngư Đình Trệ (Người Cá Rơi Xuống)

Chương 10

« Chương Trước
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Bạch Sở Niên nhìn lưng Rambo đột nhiên đập mạnh vào tường, máu thấm ướt đồng phục và băng quấn quanh thân trên, máu nhỏ giọt dọc theo đầu ngón tay rơi xuống đất, khóe miệng Rambo chảy máu, đồng tử dần dần mất đi ý thức.

Hình ảnh này quá mức chân thật, Bạch Sở Niên thậm chí còn cảm nhận được cảm giác đau khổ đáng sợ, trái tim của hắn đang đập thình thịch trong l*иg ngực.

"Trèo xuống gầm ghế trốn đi. Thỏ con cũng đi, dùng tiêm hồi phục tăng lượng máu." Bạch Sở Niên nhặt khẩu súng Colt Python lên, tìm thấy một khẩu súng trường SA80 từ xác chết, nhét nó vào thắt lưng da của mình.

*SA80
🖼️ Hình ảnh không hỗ trợ ở phiên bản này. Vui lòng xem trên Phiên bản đầy đủ

Sau khi nhận được thông báo từ máy truyền tin, Tất Lãm Tinh nhanh chóng từ góc khác của tòa nhà chạy tới, bỏ vào túi Lục Ngôn mũi thuốc tiêm hồi phục còn lại, giơ khẩu UZI lên nhìn Bạch Sở Niên: "Đánh sao?"

Bạch Sở Niên trầm mặc nhìn chằm chằm tây bắn tỉa chó săn ở xa: "Chờ đã, để cho tay bắn tỉa bên kia bắn hai người chúng ta tàn phế đi, trong thời gian chúng ta khôi phục họ sẽ đến đây tiêu diệt chúng ta."

Tất Lãm Tinh phân tâm, dùng ngón tay sinh trưởng dây leo chạm vào đầu Lục Ngôn, giải phóng pheromone an ủi để giảm đau cho Lục Ngôn, sau đó liếc nhìn vết thương của Lục Ngôn và Rambo. Vị trí của lỗ đạn rất lạ, có thể thấy trình độ bắn tỉa của đối phương không đủ chính xác, nhưng hai lỗ đạn hoàn toàn trúng vào cùng một vị trí, không lệch chút nào.

"Mời một người lợi hại tham gia kỳ thi sao?"

Sự nghi ngờ của Tất Lãm Tinh không phải là không có lý, với trình độ chính xác của tay bắn tỉa này, hắn hoàn toàn có khả năng trực tiếp bắn một phát đạn vào đầu gϊếŧ chết Lục Ngôn và Rambo, nhưng hai người chỉ đổ máu. Từ lúc vang lên thông báo của đội "Phong Rền Vang Rền", người tên Tiêu Tuần chưa từng xuất hiên trong thông báo, điều này thật đáng nghi ngờ.

"Không giống." Bạch Sở Niên bóp chặt hộp thuốc lá trong tay, trước khi nhìn thấy Tiêu Tuần bước vào đấu trường, nhìn chỉ khoảng 20 tuổi, thái độ của đội trưởng với cậu cũng không quá tốt, không giống người được thuê vào. Cho dù là người được thuê giúp, cũng rất khó tìm thấy người có khả năng bắn tỉa chính xác vượt qua Rambo, điều này là không khoa học.

Tất Lãm Tinh nhìn thoáng qua Rambo đang bị thương nặng, người cá dùng đuôi cuộn mình thành một quả bóng nhỏ, giấu mình dưới ghế, cơ thể hơi co giật vì đau do vết thương đạn bắn trúng: "Chuyện này không quan trọng lắm, anh... có muốn an ủi anh ấy một chút không? "

"Cũng không phải bị thương thật. Để cho anh ấy tự ngẫm lại đi." Bạch Sở Niên cố ý nhìn về phía Rambo, "Ba năm không gặp, ngốc rồi."

Tất Lãm Tinh do dự muốn nói lại thôi, cũng không nói thêm gì nữa.

Đúng như Bạch Sở Niên dự đoán, đội "Phong Rền Vang Rền" nhân cơ hội đội họ có hai người bị thương, lái xe thẳng vào tòa nhà chính của nhà trẻ, ba thành viên trong đội trừ Tiêu Tuần chia thành hai nhóm nhỏ vây hai bên lầu, chuẩn bị tiêu diệt họ.

Tất Lãm Tinh nhanh chóng thả dây leo, bao bọc Lục Ngôn và Rambo đang bị thương để tránh bị đánh trúng và bị loại.

Ba người đội "Phong Rền Vang Rền" đi lên lầu, trước tiên Bạch Sở Niên leo lên cầu thang để chờ họ xuất hiện, Tất Lãm Tinh lợi dụng sự sinh trưởng tốt của dây leo rồi tự treo xác chính mình ra bên ngoài tòa nhà chính, đợi Bạch Sở Niên dồn ba người xuống dưới một lưới bắt trọn.

Bạch Sở Niên chú ý đến một điểm sáng đang chuyển động từ xa, đột nhiên phát hiện ra một họng súng bắn tỉa được ngụy trang bằng lá cây tươi tốt cách đây 200m.

Hắn gõ máy truyền tin, thông báo cho Tất Lãm Tinh đổi vị trí để tránh bị bắn rớt. Trong lúc sắp xếp vị trí mới, một viên đạn bắn xuyên qua cửa sổ, Bạch Sở Niên nhanh chóng từ cầu thang nhảy xuống lầu 2, cánh tay phải bị đạn bắn xuyên chảy rất nhiều máu, thanh máu giảm đi một phần tư.

"Thật là... phiền ghê."

Toàn bộ vị trí phục kích hoàn hảo ban đầu đều bị phá vỡ, Bạch Sở Niên nghiến răng, đồng thời cũng biết rằng Omega chó săn đang ở vị trí phụ trợ trong đội, quan sát vị trí của những tay súng khác, vài lần tiến công bị đánh gãy đều là do tay bắn tỉa Omega này.

Tuy nhiên, ba Alpha vào tòa nhà phát huy tương đối bình thường, ba người phối hợp không ăn ý, đội trưởng chỉ huy cũng không kịp thời và chính xác, căn bản không đáng giá bằng tay bắn tỉa Omega ưu tú biết nhìn đại cục này, không bằng để Omega này làm đội trương thì tốt hơn.

Chó săn xám Ý là giống chó săn có thị giác với khả năng theo dõi tuyệt vời cùng tốc độ sức bật cũng cực kỳ ưu tú. Do đó, Bạch Sở Niên đoán rằng năng lực phân hóa của họ nằm ở thị lực và tốc độ, ngay lập tức từ bỏ qua vị trí mà Omega chó săn đang đứng. Hai người chuyển sang lớp học âm nhạc trên tầng hai, Tất Lãm Tinh dùng dây leo bịt kín lối vào rồi đẩy Bạch Sở Niên vào lỗ thông gió. Bạch Sở Niên theo luồng gió quay trở lại khung trần thép ở tầng ba, nín thở chờ đợi.

Tiếng bước chân dồn đập từ xa đến gần, sắc mặt Bạch Sở Niên không đổi cầm khẩu súng, khi bước chân vừa chạm đến phía dưới hắn, nhẹ nhàng bóp cò.

Tiếng súng vang lên, đội trưởng đội "Phong Rền Vang Rền" che xương đòn đẫm máu ngã lăn xuống cầu thang, thanh máu giảm mạnh.

Bạch Sở Niên cũng không trực tiếp gϊếŧ chết, nheo mắt bắn thêm một phát nữa.

Viên đạn thứ hai xuyên vào lỗ đạn do viên thứ nhất để lại, máu bắn tung tóe, đội trưởng Alpha gầm rú lăn lộn vì đau đớn, tuy nhiên bị bắn vào vị trí xương đòn thì không nguy kịch nên không bị loại ngay.

Hai thành viên Alpha còn lại nghe thấy tiếng đội trưởng gầm lên thì có chút rối loạn, không để ý đến dây leo đột nhiên xuất hiện dưới chân, bất ngờ bị dây leo mọc lên quấn vào người, chất độc trong dây leo thông qua gai nhọn rót vào làn da, tạo ra một ngọn lửa bỏng cháy đau nhức. Hai thành viên Alpha vừa gào thét vừa liều mạng bò trên mặt đất, cố gắng thoát khỏi bụi gai đáng sợ này, khóe miệng trào ra bọt mép vì trúng độc.

Tất Lãm Tinh nhíu mày, siết chặt dây leo, nghe thấy tiếng hét của hai Alpha, trong lòng cảm thấy tốt hơn một chút.

Sau khi Lục Ngôn được tiêm thuốc phục hồi mặt tái nhợt đứng lên, cầm theo khẩu Desert Eagle đuổi tới, đúng lúc gặp được Bạch Sở Niên, tay phải Bạch Sở Niên lắc lắc thanh máu: "Những người này giao cho cậu, tôi đi dạy cái tên đánh lén đáng ghét kia làm người."

Thông báo một lần nữa từ trên trờ vang lêni:

Lục Ngôn đội [Cứ Tùy Tiện Đánh] gϊếŧ Tiêu Triết đội [Phong Rền Vang Rền]

Lục Ngôn đội [Cứ Tùy Tiện Đánh] gϊếŧ Tiêu Giao đội [Phong Rền Vang Rền]

Lục Ngôn đội [Cứ Tùy Tiện Đánh] gϊếŧ Tiêu Trì đội [Phong Rền Vang Rền]

Nghe được ba cái thông báo này, sắc mặt Omega chó săn có chút tái nhợt, cất súng bắn tỉa nhảy khỏi xuống cây muốn trốn thoát, không ngờ vừa xoay người lại bị một bàn tay cường hãn nắm chặt.

Bạch Sở Niên nắm chặt cổ Omega, không để cho cậu dễ thở, cũng không để cho cậu ngạt thở mà chết, kéo Omega mảnh khảnh đến trước mặt, xem xét kỹ càng: "Cho tôi nhìn xem đây là chó con nhà ai. Còn muốn chạy sao? Qua đây với tôi."

Giống như sư tử gặm con mồi về hang ổ của mình, Bạch Sở Niên bắt sống Tiêu Tuần, một đường kéo trở về rồi ném vào góc tường.

Tiêu Tuần cử động thân thể, Bạch Sở Niên một tay nâng súng lên, họng súng đắt trên trán cậu, chọc chọc: "Ai cho cậu động? Tựa lưng vào tường."

"Anh nổ súng đi." Tiêu Tấn lạnh lùng nhìn chằm chằm Bạch Sở Niên, như bị sỉ nhục, đầu ngón tay cậu đều run lên.

Bạch Sở Niên lại chọc súng vào trán cậu: "Nghĩ kỹ rồi hả, cậu là người duy nhất còn sống trong đội, hiện tại là niềm hy vọng của cả đội. Ngoan một chút rồi tôi thả cậu đi, tôi hỏi gì thì cậu đáp nấy."

Tiêu Tuần nhắm mắt lại: "Anh nói."

"Năng lực J1 của cậu là gì?" Bạch Sở Niên hỏi.

Tiêu Tuần có hơi kinh ngạc, im lặng một hồi, nhẹ giọng đáp: "Đồng hồ vạn năng."

Bạch Sở Niên bừng tỉnh, cười một tiếng: " Trách không được."

Năng lực tuyến thể chó săn xám Ý phân hóa J1, đồng hồ vạn năng: hướng gió, tốc độ gió, phạm vi, phân tích chuyển động mục tiêu, tất cả dữ liệu ngắm đều hiện rõ ra.

Nếu một tay bắn tỉa giỏi cần phải có khả năng phân tích mục tiêu nhanh thì năng lực của Omega chó săn này không cần phải phân tích mục tiêu, nó giống như một bài toán, điều đầu tiên người khác nhìn vào là đề bài, mà Tiêu Tuần có thể trực tiếp nhìn thấy đáp án.

"Câu hỏi thứ hai," Bạch Sở Niên đặt khẩu súng xuống trán Tiêu Tuần, "Cậu bao nhiêu tuổi?"

Tiểu Tuần quay đầu lại không muốn trả lời, Bạch Sở Niên giơ khẩu SA80 lên bắn một phát vào sàn cao su giữa hai chân Tiểu Tuần, hòng súng nóng hổi di chuyển lên: "Cứng đầu đúng không, đợi chút nữa tôi sẽ triệt sản cho cậu, chó con."

Tiêu Tuần bị dọa bắn đến rùng mình, trong chốc lát sắc mặt vừa trắng vừa hồng, thật lâu mới nhỏ giọng mà nghẹn ra một câu: "Mười chín." Trong mắt chậm rãi xuất hiện một tầng nước.

"Sợ hãi?" Bạch Sở Niên buông súng, cười nhìn hắn, "Không phải thời điểm cậu bắn Omega trong đội tôi, một phát lại bắn trúng một người, làm cho họ bị thương, tôi không khi dễ cậu thì không được rồi."

Khi dễ đủ, Bạch Sở Niên rút ba ngòi nổ từ thắt lưng của Tiêu Tuần, chỉ còn lại một ngòi nổ sẽ kích hoạt sau 40' nữa: "Đi thôi, cậu có thể mang ba tên ăn hại của đội cậu xem như được sóng xót sau hai ngày nữa được không, thì phải xem bản lĩnh của cậu rồi."

Tiêu Tuần nhướng mi kinh ngạc, thấy Bạch Sở Niên thực sự có ý muốn để mình đi, cậu thử thăm dò lấy súng bắn tỉa trên mặt đất trở lại bên người, thấy không có ai ngăn cản, cậu nhanh chóng xoay người chạy trốn..

Bạch Sở Niên không quản cậu ta mà đi đến nhìn Rambo trên ghế. Lục Ngôn tức giận nhìn chằm chằm vào bóng lưng càng lúc càng xa của Tiêu Tuần, không hiểu tại sao lại thả cậu ta đi.

Chỉ là một kỳ thi mà thôi, Bạch Sở Niên thật sự không cần thiết trả thù một Omega nghiêm túc làm bài, huống hồ đối phương cũng không phải là được thuê, cứ đùa giỡn một chút là được rồi.

Tuy nhiên, tình hình của Rambo hơi phức tạp.

Thanh máu đã được bơm đầy nhưng Rambo vẫn núp dưới ghế không chịu di chuyển, dùng đuôi quấn chặt bọc kín bản thân, chỉ để lộ một đôi mắt cảnh giác.

Trong VR cảm ứng thực, cơn đau giống như trong thế giới thực và phản ứng khi trúng đạn cũng hoàn toàn được mô phỏng theo tình huống thực tế. Bản năng cơ thể của Rambo mở ra cơ chế tự vệ và tự phục hồi, anh ấy tự biến mình thành một viên cầu, thong thả chữa thương, đây là một loại năng lực phục hồi của người cá.

Bạch Sở Niên đành phải ôm anh ra ngoài, nhẹ nhàng vỗ lưng anh rồi tiết ra pheromone an ủi: "Tốt rồi, không sao rồi, anh mở ra, cho tôi ôm một cái."

Rambo yếu ớt nhìn Bạch Sở Niên, sờ sờ đuôi cá, sờ đến khi phát hiện một mảnh vảy màu xanh lam, nhẹ nhàng nhấc đuôi lên, chịu đựng đau đớn xé ra một vảy, đặt vào lòng bàn tay của Bạch Sở Niên.

Bạch Sở Niên có chút mê hoặc, Rambo lại rút một cái vảy cá khác đưa cho hắn, một lúc sau những chiếc vảy đẹp nhất đều bị lấy trọc, chất thành một đống trong lòng bàn tay của Bạch Sở Niên.

Bạch Sở Niên cuối cùng cũng hiểu ý của Rambo.

Đây là đưa di vật cho hắn, người cá cảm thấy anh ấy sắp chết.

Làm thế nào để có thể giải thích cho một loài lạ không cùng ngôn ngữ hiểu rằng đây chỉ là một bài kiểm tra bình thường, online chờ gấp, đm, là rất gấp.
« Chương Trước