Chương 8: Thiếu niên trong nhà tù

Edit: Đậu

Chương 8: Thiếu niên trong nhà tù

" Tách, tách, tách...."

Tầng hầm âm u và tối tăm, những giọt nước rơi trên sàn nhà, âm thanh được phóng đại vô hạn, xuyên qua màng nhĩ, đánh thẳng vào não. Cửa tầng hầm " cót két~" được mở ra, chùm ánh sáng tràn vào, hơn phân nửa tầng hầm được chiếu sáng.

" Ông chủ, đây chính là hàng hóa tốt nhất của chúng ta, ngài thấy thế nào?" Người buôn "bán hàng" ngữ khí cực kỳ lấy lòng, chỉ vào thiếu niên tóc bạc thoạt nhìn nửa sống nửa chết trong nhà tù kia, trên mặt lộ ra nụ cười nịnh nọt.

" Ồ? Tốt nhất. "Một tay Phó Thâm cầm sợi xích lạnh như băng của nhà tù lắc lắc, giọng điệu hơi nghi ngờ :"Nếu là tốt nhất ,tại sao còn lưu lại đến bây giờ? "

"Việc mua bán này từ trước đến nay ai ra giá cao thì được, ngài cũng là người làm ăn trong giới khẳng định so với những vô danh tiểu tốt như chúng tôi càng rõ ràng hơn." Trong lúc nói chuyện, người buôn lấy ra vài thứ từ trong túi xách bên hông, bày ra cho Phó Thâm xem.

" Ngài xem, đây chính là trân châu của hắn rơi ra, tròn trịa đầy đặn, trong suốt bóng mượt, tuyệt đối là cực phẩm." Phó Thâm liếc mắt nhìn qua, quả thật, viên trân châu này so với bất kỳ viên nào anh từng gặp trước đó còn tốt hơn.

" Mở ra tôi nhìn một chút." Phó Thâm thu tay trái lại, dùng khăn tay cẩn thận lau sạch vết rỉ sét dính trên đó. Thiếu niên trong nhà tù nước giống như đã tắt thở, cũng không giãy dụa, tùy ý để người buôn đem cả người cậu ở trong l*иg từ dưới nước kéo lên.

" Ngài nhìn cái mặt này xem một khuyết điểm cũng không có, lớn lên so với người còn đẹp hơn nhiều, nếu ngài chịu ra giá tuyệt đối không lỗ." Người buôn từ khe hở của nhà tù nước thò tay vào, bóp cằm thiếu niên nâng mặt cậu lên.

Khuôn mặt kia đúng như lời người kia nói, so với người còn yêu diễm hơn, trắng nõn như ngọc, Phó Thâm quả thật bị thu hút đến. Nhưng khi nhìn thấy bàn tay thô kệch bóp trên mặt cậu, anh cau mày, lông mày sắc bén.

" Bỏ tay ra."

Người buôn bị giọng điệu đột nhiên lạnh lẽo của Phó Thâm dọa hoảng sợ, tay như điện giật trong nháy mắt rút về. Người kia lui ra, anh ngồi xổm trước l*иg sắt, thiếu niên tức giận nên lông mi như tơ hơi run rẩy, hai mắt vốn nhắm chặt, lại mở ra một khe hở rất nhỏ, đối mặt với Phó Thâm. Đôi mắt màu lam, đây là lần đầu tiên anh nhìn thấy loại con ngươi màu sắc này, tựa như trong đó chứa đầy ngôi sao. Thế nhưng ngôi sao đó ngã xuống, chỉ còn lại thê lương cùng bất lực.

" Ông chủ, ngài cảm thấy tên này thế nào?" Người kia thấy Phó Thâm đối với người cá này hình như cảm thấy hứng thú, nghĩ nhân lúc còn nóng rèn sắt, cũng phải mạnh mẽ nâng giá lên.

Phó Thâm thu hồi ánh mắt, đứng lên, chiếc cà vạt vừa rồi có chút nghiêng lệch.

" Đúng là rất tốt." Phó Thâm lấy điện thoại di động ra, ngón tay nhanh chóng gõ lên bàn phím, cuối cùng quay lại chỗ tay buôn kia hiện lên một chuỗi số

" Cậu ấy, tôi muốn..." -

Người buôn sau khi đếm số báo của anh, mừng rỡ như điên: " Được được được, ngài quả nhiên là người thoải mái. "

" Hiện tại lấy hàng, không có vấn đề gì đi." Phó Thâm lại nhìn về phía thiếu niên không hề có sinh mệnh trong l*иg sắt.

"không có vấn đề không có vấn đề, ngài đã thoải mái như vậy, ta cũng ngại dài dòng giống như đàn bà." Thái độ của người kia đối với Phó Thâm càng lấy lòng. Trong lúc nói chuyện,lấy chìa khóa nhỏ trong túi ra để mở cửa, hơn nửa thân thể chui vào nhà tù, ngồi xổm xuống mở xiềng xích trên tay chân thiếu niên.

Đằng sau, điện thoại di động của Phó Thâm khẽ rung lên.

" Hành động." Chỉ có hai từ trên màn hình điện thoại di động. Phó Thâm rũ mắt nhìn lướt qua, trong mắt xoẹt qua 1 tia lửa.

Người buôn vừa mới cởi bỏ cái xích sắt cuối cùng trên chân thiếu niên, liền cảm thấy sau gáy lạnh lẽo, quay đầu lại nhìn, đối diện với họng súng đen ngòm.

" Cấm nhúc nhích."

Phó Thâm bóp chặt gáy tên kia, kéo ông ta ra khỏi l*иg sắt ngã xuống đất, họng súng thì đặt lên trán.

" Ông, ông chủ..." Người kia hai tay ôm đầu, không dám hành động thiếu suy nghĩ, lúc này cửa tầng hầm lại xông vào mấy người mặc cảnh phục, Phó Thâm tiện tay đem ông ta ngã xuống giao cho bọn họ.

" Phó thiếu vất vả rồi." Lãnh đạo nhìn về phía Phó Thâm kính lễ ra lệnh :" Lần này hành động giải cứu người cá bị bắt cóc thành công tốt đẹp. "

"Ừ." Phó Thâm thu hồi súng ống, nhìn người buôn bị bắt giữ, quay đầu chỉ về phía thiếu niên nằm liệt trong l*иg sắt : "cậu ấy bị thương rất nặng, đưa cậu ấy đến bệnh viện trước đi."

Phó Thâm vừa định đi, chỉ thấy thiếu niên trong l*иg giam vươn một bàn tay về phía hắn, lơ lửng trên không trung phát run dữ dội, đôi môi trắng bệch khẽ khép lại, im lặng nói cái gì đó.

Phó Thâm như có chì, trong lòng rung động, chặn lại người đang chuẩn bị vào l*иg sắ,t

" Để tôi vào".

Phó Thâm ôm người ra, lỗ tai thiếu niên áp sát vào ngực anh, có thể nghe được nhịp tim mạnh mẽ của anh. Có lẽ là ở tầng hầm quá lâu,trong nháy mắt bước ra khỏi bóng tối , thiếu niên cảm thấy ánh mặt trời nắng gắt, giống như muốn đem cậu thiêu đi.

" Đừng để cậu ấy lâm vào hôn mê,nói chuyện cùng cậu ấy!" Nhân viên y tế nhìn thấy thiếu niên trong ngực Phó Thâm sau đó quát. Phó Thâm nói chuyện với cậu, giọng nói trầm thấp hữu lực, khiến thiếu niên không nỡ nhắm mắt lại :

" Cậu tên gì? " Tên... thiếu niên dường như tự hỏi mấy giây..

Sau đó đáp: " Em, tên là Lộ Tinh..."

"Lộ Tinh!" Đột nhiên Phó Thâm hét to bừng tỉnh từ trên giường đang nghỉ ngơi, mồ hôi lạnh làm ướt hơn phân nửa áo sơ mi của anh, sau vài lần hô hấp nặng nề, Phó Thâm cầm lấy điện thoại di động ném ở đầu giường nhìn thoáng qua.

3 giờ chiều, anh đã nghỉ trưa đủ dài và ngủ gần một tiếng rưỡi.

Phó Thâm xuống giường, bảo thư ký đưa một tách cà phê vào, hình ảnh Lộ Tinh trong đầu bị người ta nhốt trong l*иg sắt vẫn như cũ không thể xua đi được. Phó Thâm cân nhắc trái phải cảm thấy giấc mộng này thật sự kỳ lạ, trong lòng không yên, cầm áo khoác một bên quyết định trở về xem một chút. Còn chưa ra khỏi cửa phòng làm việc, điện thoại di động của Phó Thâm vang lên, vừa nhìn thấy quản gia gọi tới, trái tim anh đã lạnh đi một nửa.

" Thiếu gia, tiểu thiếu gia xảy ra chuyện!"

--------------------------

Lời edit: Chúc mừng sinh nhựt tuiiiii~~ hum nay bão nên up hẳn hai chương nhaaa~~