Chương 38: Xét nghiệm

Mộ Hàn Vương tức giận vò nát hồ sơ bệnh án rồi quẳng nó vào sọt rác, chuyện hắn không ngờ là cô bị bệnh nặng như vậy và vấn đề này còn phải liên quan đến Đường gia

_Mộ thiếu, có phải là tất cả thành viên trong Đường gia nếu xét nghiệm mà người có hệ thống tương thích thì có thể ghép thận cho tiểu thư đúng không ạ?

Phong Phi nhận ra vấn đề khó xử, việc xét nghiệm người trong Đường gia đồng nghĩa với việc bại lộ thân phận của Mộ Hiểu Yên, rồi đây bọn họ sẽ biết cô mới chính là con gái ruột

_Chuyện đó sẽ không bao giờ xảy ra đâu

Mộ Hiểu Yên nghe đến Đường gia thì không kìm nén được cảm xúc, cô hất cái chăn ra khỏi đầu rồi vùng dậy đi ra bên ngoài với tất cả bực tức, ai ai cũng đều thừa biết chuyện này sẽ rất khó vì vị trí của cô hiện tại đã có Đường Thụy Vi thay thế vả lại Mộ Hàn Vương sẽ không bao giờ hạ mình đến Đường gia nói ra sự thật.

Còn cô vì muốn giữ bình yên cho họ và cũng vì không biết làm sao để Đường Thụy Vũ chấp nhận cũng như có thể nhìn mặt nhau, bao nhiêu suy nghĩ túng quẩn cùng cực làm cho đầu óc không thông cuối cùng nhút nhát che giấu sự thật về huyết thống.

_Đúng vậy chuyện này không bao giờ xảy ra, em sống là của Mộ gia, chết cũng không ngoại lệ

Mộ Hàn Vương không chút nao núng, hắn đến gần che hết ánh sáng trước mặt cô gái nhỏ, bàn tay có vết thương đầy máu nâng khuôn mặt nhỏ có nhiều tâm sự lên đe doạ, hắn sẽ giữ cô bên cạnh mình mãi mãi, không bao giờ hắn đem cô trả về Đường gia, cô phải chịu sự giam cầm trong tư tưởng chiếm hữu của hắn, dù có chuyện gì xảy ra cũng không để cô được tự do tung bay bên ngoài

_Nếu không có thận tôi sẽ chết, chú thì không bao giờ quỵ luỵ Đường gia làm xét nghiệm, rồi chú sẽ có được cái xác của tôi sớm thôi

Cô quá hiểu tính khí ngang ngược của hắn, từ lâu giữa hai người đã có quá nhiều mâu thuẫn và cô cũng đoán được cái chết từ bệnh tật là cái chết mà hắn dù muốn dù không cũng chẳng thể thay đổi

_Phong Phi! Cho người đem từng thành viên trong Đường gia đến đây xét nghiệm, ai tương thích thì gϊếŧ người đó lấy thận



Hắn xưa nay chưa bao giờ nói đùa, cũng chẳng bao giờ phải động lòng vì bất cứ thứ gì, tính cách chính là luôn phải tàn ác kiềm hãm, hại chết người khác mới có thể ung dung ngồi vào vị trí của một ma vương. Gϊếŧ người, nhuộm máu cũng là chuyện bình thường đối với con người vô cảm nhẫn tâm như hắn

_Chú Vương...đừng mà... tôi xin chú đó

Mộ Hiểu Yên bất ngờ quỳ xuống dưới chân hắn cầu xin, lần đầu tiên cô nghe thấy bản thân được cứu mà chẳng muốn sống đến vậy, cô biết hắn chưa bao giờ nói mà không làm, rồi đây hắn sẽ gϊếŧ từng người trong Đường gia để lấy thận cho cô, nếu sau này cô sống mà cả gia đình bị diệt vong thì cô sống còn nhục nhã hơn cả cái chết, tâm hồn và lý trí bị quỷ dữ bắt lấy từng giây từng phút đều rất đau đớn, cả một đời sống như vậy cô sẽ sớm trở thành người vô hồn mà thôi

Ngoài chuyện cầu xin hắn cô chẳng còn biết phải làm sao, hai bàn tay cứ ôm chặt lấy chân hắn mà cúi đầu van nài, cô tự trách bản thân mình như một ngôi sao xấu vì cô mà có thể hại chết gia đình mình, dù cô không sống cùng họ từ bé nhưng làm sao có thể để dòng tộc họ Đường bị gϊếŧ chỉ vì cô

_Cầu xin sao? Họ quan trọng lắm à?

Mộ Hàn Vương túm lấy cổ áo cô kéo dậy, hắn ghét và cực kỳ hận những giọt nước mắt xót thương của cô, bao năm qua hắn nuôi dưỡng cô là để cô phải hận Đường gia chứ không phải cô trả ơn hắn bằng cách xót thương cho nguồn cội của mình, mọi tính toán của hắn đều bị cô phá vỡ tất cả. Bởi lẽ trên đời sẽ không có điều gì cắt đứt được sợi dây tình thân trong gia đình

_Chú Vương tôi không phải có ý đó, từ bé đến lớn tôi chỉ biết có chú là người thân duy nhất, chú đừng lún sâu vào tội ác nữa...hức

Cô nhìn hắn bằng ánh mắt tha thiết cầu xin, không phải vì riêng Đường gia mà nếu đối với bất kỳ người lạ nào vì cô bị gϊếŧ lấy thận thì cô cũng không muốn, gia đình đã không hoàn hảo, mối tình oan nghiệt thì ám ảnh, bao nhiêu đó đã đủ đau khổ. Cô không muốn hàng ngày sống cạnh một người mà tâm địa ác độc, máu lạnh, trong lòng chỉ toàn là linh hồn của quỷ dữ, chuyện ác gì cũng dám làm không nương tay.

_Bắt hết người trong Đường gia đến đây làm xét nghiệm, nhớ... đưa theo Mộ Hiểu Yên để nhìn cho rõ cảnh đó

Hắn nhíu mày kiếm nhìn cô gái bé nhỏ đang run sợ, trong ruột gan như bị thêu đốt, hắn bắt nguồn đã đáng sợ rồi, bây giờ còn bắt cô tận mắt chứng kiến họ bị đưa đi làm xét nghiệm và mổ lấy thận, cô mím môi lắc đầu cổ họng nghẽn lại không còn cầu xin được nữa, đôi mắt ngập nước chua xót cho số phận đầy cay đắng