Chương 7

Chương 7 Là Ôn Tình Noãn làm phiền cô ấy

“Được rồi, tán gẫu đến đây thôi” Tô Lương Mặc vấy vầy tay tỏ ý chủ đề này không cần thiết tiếp tục. Điều anh càng muốn biết là: “ Bác sĩ Wayne, lúc anh điều trị cho vợ của tôi anh có thể che giấu tình trạng của vợ tôi với các bác sĩ khác trong bệnh viện này. Bây giờ tôi lấy tư cách người nhà của vợ tôi hỏi anh, rốt cuộc vợ tôi mắc bệnh gì”

Phải, trong qua trình điều trị vừa nãy, bác sĩ của bệnh viện England chỉ có thể đứng bên cạnh phụ giúp anh ta, Savvy Wayne cũng không để lộ bất cứ điều gì liên quan đến bệnh tình cho các bác sĩ ở đây.

P§avvy Wayne đến gần Tô Lương Mặc, nở một nụ cười chẳng giống cười, hả hê nói: “Anh Tô, anh muốn biết sao?” rồi lại đắc ý cười: “ Tôi không nói đấy ” có giỏi anh tự đi mà tìm hiểu.

Dứt lời, anh ta bước ra cửa phòng, quay lưng về phía Tô Lương Mặc vấy vấy tay: “ Được rồi, cô ấy không còn nguy hiểm nữa, tôi tạm thời nhường căn phòng này cho anh. Nhưng mà.”

“Nhưng mà cái gì?”

“Nhưng mà anh chỉ tạm thời chiếm được cô ấy thôi, một ngày nào đó cô ấy sẽ thuộc về tôi”

Tô Lương Mặc cười nhạo, đã thật lâu anh chưa nghe thấy câu truyện cười nào vớ vẩn như vậy. Giọng nói lạnh lùng mang theo vụn băng: “

Anh Wayne, để tôi nhắc anh nhớ, anh chỉ là một bác sĩ” Do vậy một tên bác sĩ cho dù là người nước ngoài,nếu anh muốn bóp chết hắn không phải rất đơn giản sao?

“Vì vậy, anh Tô có phải định lấy quyền ép người không? Ha ha, nếu anh Tô không ngại phiền toái có thể thử xem”

Savvy Wayne rời đi,hành lang chỉ còn văng vẳng tiếng bước chân xa dần “Bang!”

Tô Lương Mặc cuối cùng nhịn không được đem lửa giận vô cớ trong lòng hóa thành một cú đấm mạnh. Bốn vệ sĩ áo đen đang đứng đợi trong hành lang không hiểu chuyện gì xảy ra nhìn cánh cửa bị đấm hỏng. Bình thường Boss rất bình tĩnh, rất lí trí, thậm chí lạnh lùng hà khắc, ngay cả lúc cô Tình Noãn gặp chuyện cũng chưa bao giờ cáu giân mất kiểm soát như hôm nay. Chuyện này thật sự không bình thường.

Lương Tiểu Ý cảm thấy toàn thân đau nhức, cô vì đau đớn mà tỉnh lại, cố gắng mở ra đôi mắt mơ hồ.

“Tỉnh rồi à?”

Hít!

Lương Tiểu Ý bị giọng nói lạnh lùng làm cho giật mình mà tỉnh táo hoàn toàn, nhất thời cũng quên đi đau đớn trên cơ thể, cô gắng gượng ngồi dậy: “ Anh..”. Chữ “anh” vừa thốt ra, Lương Tiểu Ý lập tức im lặng. Cô bất chợt nhận ra rằng bản thân mình đã nói sai, vội vàng sửa lại xưng hô: “Anh Tô, sao anh lại ở đây? Tôi…”

Cô ngước mắt nhìn bốn phía xung quanh, nhận ra bản thân đang nằm trong bệnh viện, trên mặt cô lộ ra vẻ vui mừng khó nén, hân hoan mà nhìn về phía Tô Lương Mặc: “Anh Tô, là anh đưa tôi đến bệnh viện ư? Tôi nhớ là đã gọi điện thoại cho anh, có lẽ khi ấy anh đang bận rộn nên đã tắt điện thoại đi. Tôi…tôi không nghĩ rằng cuối cùng cô vì đau đớn mà tỉnh lại, cố gắng mở ra đôi mắt mơ hồ.

“Tỉnh rồi à?”

Hít!

Lương Tiểu Ý bị giọng nói lạnh lùng làm cho giật mình mà tỉnh táo hoàn toàn, nhất thời cũng quên đi đau đớn trên cơ thể, cô gắng gượng ngồi dậy: “ Anh..”. Chữ “anh” vừa thốt ra, Lương Tiểu Ý lập tức im lặng. Cô bất chợt nhận ra rằng bản thân mình đã nói sai, vội vàng sửa lại xưng hô: “Anh Tô, sao anh lại ở đây? Tôi…”

Cô ngước mắt nhìn bốn phía xung quanh, nhận ra bản thân đang nằm trong bệnh viện, trên mặt cô lộ ra vẻ vui mừng khó nén, hân hoan mà nhìn về phía Tô Lương Mặc: “Anh Tô, là anh đưa tôi đến bệnh viện ư? Tôi nhớ là đã gọi điện thoại cho anh, có lẽ khi ấy anh đang bận rộn nên đã tắt điện thoại đi. Tôi…tôi không nghĩ rằng cuối cùng Nnn, bóng người cao lớn của anh che kín toàn bộ cơ thể đang ngồi trên giường bệnh của Lương Tiểu Ý, trong ánh mắt lạnh lùng ấy của người đàn ông chợt lóe lên tia tức giận: “Cô nói cho tôi, anh †a là ai?”

“Anh nói Savvy ư? Anh ấy là bạn thân của tôi, ở Mỹ anh ấy đã giúp đỡ tôi rất nhiều, anh ấy là người rất đáng tin cậy, cũng là người vô cùng dịu dàng” Tuy rằng khi cô biết là Savvy cứu cô, cô có chút thất vọng. Nhưng nghĩ đến trong lòng Tô Lương Mặc không có cô, Lương Tiểu Ý lại cảm thấy chút thất vọng ấy biến mất không còn. Rốt cuộc, cô cũng không thể hy vọng một người vô cùng hận mình quan tâm mình đúng không?

Trong đáy mắt Lương Tiểu ý chợt xuất hiện một chút cô đơn nhỏ nhoi đến nỗi khó lòng phát hiện, nhưng cô nhanh chóng che giấu toàn bộ.

Biết Savvy đã đến thành phố S, giờ đây Lương Tiểu Ý không chờ đợi được mà muốn gặp anh ấy — ngay lập tức.

“Savvy đã đến thành phố S sao? Chuyện này xảy lúc nào? Anh ấy không phải đang ở Mỹ ư?

Không được, tôi phải đi tìm anh ấy. Đã gần ba tháng tôi chưa gặp anh ấy rồi” Sự xuất hiện của Savvy đã giải phóng phần lớn sự kiềm chế trong thời gian dài của Lương Tiểu Ý, khiến cả người cô trở nên cởi mở hơn.

Lương Tiểu Ý hoàn toàn không để ý tới rằng sắc mặt của Tô Lương Mặc đứng bên cạnh giường bệnh của cô đang ngày càng trở nên dữ tợn. Khi nhắc đến Savvy trên khuôn mặt trẻ con phúng phính của cô mang lên nụ cười tràn ngập vui sướиɠ. Nụ cười như thế này, trong mười năm quen biết Lương Tiểu Ý, Tô Lương Mặc chưa một lần nhìn thấy. Mà một Lương Tiểu Ý của hiện tại cùng với Lương Tiểu Ý lúc ở bên cạnh anh ta giống như biến thành hai người khác.

“Cô liền…vội vàng muốn đi gặp nhân tình của cô đến vậy à? Lương Tiểu Ý, trước mặt người chồng hợp pháp của cô là tôi, cô ấy vậy mà lại vội vã muốn đi gặp người đàn ông khác, Lương Tiểu Ý, cô đúng là loại phụ nữ không có liêm sỉ, không biết xấu hổ là gì Cho dù Lương Tiểu Ý đã sớm nếm qua sự sỉ nhục của Tô Lương Mặc. Nhưng khi Tô Lương Mặc một lần rồi lại một lần sỉ nhục cô, Lương Tiểu Ý vẫn cảm thấy đau đến không thở được.

“Anh đang…nói cái gì vậy? Anh Tô, tôi không hiểu ngài có ý gì?”

“Không hiểu, ha ha” Giọng nói anh tràn đầy ý tứ xâm lược, Tô Lương Mặc giơ một bàn tay thon gầy lên nắm chặt lấy tóc của Lương Tiểu Ý.

“Á! Anh Tô, anh thả tôi ra!”

Lương Tiểu Ý trong lòng ngập tràn bi thương, x=.——e : đÌ|zEzA .

tóc bị kéo khiến cô không thể không ngẩng đầu đối mặt với khuôn mặt chỉ toàn sự khinh bỉ của anh đối cô của Tô Lương Mặc, “Anh Tô, đau quá”

“Lương Tiểu Ý, cô là đồ gái điếm ai cũng có thể làm chồng!”

HôiI Khuôn mặt vốn đã xanh xao của cô giờ đây càng thêm tái nhợt, con ngươi đau khổ co rúm lại, cô vươn tay lên nặng nề siết chặt lấy cổ áo, đôi môi run rẩy “ Anh… Tô, tối hôm qua anh đã ngủ cùng một con điếm ư?” Chỉ có mấy chữ như vậy mà Lương Tiểu Ý dùng toàn bộ sức lực trong cơ thể mình mới có thể nói ra được.

“Ngủ với cô, là quyết định sai lầm nhất của tôi: Lương Tiểu Ý cay đắng nở nụ cười, Tô Lương Mặc dùng hành động để nói với cô, anh càm thấy _— ._ cô quá bẩn thỉu.

Mãi cho đến khi tiếng giày da đạp trên nên đất “ cộp cộp” biến mất, mãi cho đến khi người đàn ông khinh thường cô không còn đứng trước mặt cô nữa, Lương Tiểu Ý mới tháo xuống sự mạnh mẽ ngụy trang của mình, cả người xụi lơ trên giường bệnh.

Cô rốt cuộc đã làm sai điều gì?

Cô về nước bởi cô có tâm nguyện cần hoàn thành. Tuy thời gian tổ chức hôn lễ của Tô Lương Mặc và Ôn Tình Noãn đều được lan truyền rầm rộ trong cả thành phố, và sau khi về nước cô đọc báo mới biết tin này, nhưng cô cũng chẳng muốn đi quây rầy hai người họ.

Không phải cô đi tìm Ôn Tình Noấn mà là Ôn Tình Noấn làm phiền cô.

Tại sao một chuyện rõ ràng như vậy, tất cả _“ z mọi người lại coi như không nhìn thấy? Tô Lương Mặc như vậy, Thẩm Minh Viễn cũng thế!

Tất cả bọn họ đều yêu người con gái lương thiện tên Ôn Tình Noãn kia, tất cả bọn họ đều hận người phụ nữ ác độc tên Lương Tiểu Ý.

Lương Tiểu Ý tự hỏi bản thân mình, rốt cuộc cô đã làm sai điều gì.