Chương 36

Chương 36

Anh Tô yêu Ôn Tình Noãn, do đó tất cả nỗi lầm khiến Ôn Tình Noãn nằm yên bất động trong bệnh viện đều là của tôi; Thẩm Minh Viễn yêu Ôn Tình Noãn, vì vậy trong mắt của anh ta, tôi chắc chắn có lỗi; thế thì đối với anh Thiệu có gì khác biệt chứ? Đến cuối cùng những người yêu Ôn Tình Noãn không phải đều đem sai lầm quy chụp cho tôi hết hay sao? Ai muốn nghe, muốn tin lời giải thích của tôi chứ?”

Những giọt nước mắt cố kìm nén cuối cùng vỡ òa thành dòng nước trong nỗi tủi thân và sự kiềm chế vô tận! Mãnh liệt mà bành trướng, giống như muốn đem tất cả những uất ức đã phải chịu trong thời gian qua hóa thành nước mắt chảy hết ra ngoài.

Nhưng, dù khóc thảm thiết như vậy, nhưng cô vẫn không phát ra bất kỳ âm thanh nào.

Anh đưa ta ra phía sau lưng cô, kéo nhẹ cô về phía anh. Khi đôi môi hơi lạnh của anh phủ lên mắt cô, đôi lông mi của cô không kìm được hơi run rẩy, yếu ớt kêu lên một tiếng: “Anh Tô.

“Suyt!” Anh nhẹ giọng nói, những cái hôn dày đặc từng cái một rơi xuống đôi mắt, cái trán, cái mũi, hai gò má của cô, dày đặc, nhiều đến nỗi cô cũng không thể đếm nổi.

Cho dù đã nhắm mắt lại nhưng Lương Tiểu vẫn có thể cảm nhận được độ ấm từ đôi môi vốn hơi lạnh của anh. Tô Lương Mặc dùng đôi môi của mình lau đi những giọt nước mắt trên mặt cô.

Có đắng, có chát, đây chính là vị của nước mắt, anh đã từng nếm qua…Nhưng cho dù có đắng có chát hơn nữa, anh cũng không bỏ qua, cô gái này, từ cơ thể cho đến trái tim đều là của anh!

Anh đã không thể nào phân rõ được đây là xuất phát từ trái tim hay là…

Đôi môi hơi lạnh của Tô Lương Mặc lướt trên khuôn của Lương Tiểu Ý, cuối cùng hung ác phủ lên cánh môi phấn nộn của Lương Tiểu Ý. Anh ngang ngược hôn cô, dùng đầu lưỡi của mình miêu tả hình dáng đôi môi cô, sau đó tấn công thành trì, mạnh mẽ xông vào trong!

“Ưm, ưm,..Anh Tô, tôi…”

“Suyt, chẳng lẽ chưa ai dạy em, khi hôn phải nhắm mắt lại sao?” Tô Lương Mặc quấn quýt triền miên vô cùng, giọng nói khàn khàn dụ dõ: “Em chỉ cần cảm nhận và hưởng thụ, những thứ khác để tôi”

“Tôi…”

“Ngoan” Anh nhắm chuẩn cánh môi phấn nộn, cúi đầu hôn thêm lần nữa. Ngón tay thon dài bắt đầu cởϊ qυầи áo của cô xuống. Lương Tiểu Ý cuối cùng nhịn không được đẩy Tô Lương Mặc ra, khuôn mặt ửng đỏ, khẽ quát: “Không được! Anh Tô, anh quên rồi sao? Tôi đến kì rồi!”

Lương Tiểu Ý tức giận nhìn người đàn ông đang động tình trước mắt.

“Khụ…khụ,khụ” Hiếm khi, Tô Lương Mặc lúng túng ho khan, nói sang chuyện khác: “Đi ăn trưa thôi, cô muốn ăn gì?”

“Cái gì cũng được?”

“Đúng vậy!”

Lương Tiểu Ý cười tủm tỉm: “Vậy tôi muốn ăn suất ăn gia đình”

Tô Lương Mặc nhướng mày, cẩn thận tìm tòi trong trí nhớ của mình xem có thông tin về suất ăn gia đình này không…một lúc sau, quay sang hỏi Lương Tiểu Ý: “Toàn Gia Dũng là cái gì?”

Lương Tiểu Ý kinh ngạc nhìn Tô Lương Mặc, Đứa trẻ đáng thương này, lớn như vậy còn chưa ăn KFC.

“Suất gia đình chính là KFC đó.”

Nói KFC, Tô Lương Mặc liền hiểu, sau đó tức giận nói: “Lương Tiểu Ý, cô thế mà lại ăn thứ rác rưởi đó!”

“Đấy không phải rác rưởi, hồi ở Mỹ tôi vẫn thường ăn mà”

Điều kỳ lạ là, khi Tô Lương Mặc nghe thấy lời của cô, phản ứng đầu tiên là hỏi cô: “Một mình?”

“Tất nhiên” Savvy căn bản sẽ không ăn đồ ăn nhanh, theo lời của Savvy, những đồ đó quá khó nuốt, đến chó cũng chẳng thèm.

Trên phương diện này, quan điểm của Savvy và Tô Lương Mặc lại cực kì thống nhất.

Kỳ quái là…Chính Lương Tiểu Ý cũng không hiếu sao chủ đề câu chuyện của hai người lại đột nhiên thay đổi thành thế này? Lại nói, cô chưa bao giờ nghĩ tới có một ngày người đàn ông này có thể bình tĩnh nói chuyện thường ngày với cô.

Buổi chiều tại tập đoàn Tô Thị vẫn yên lặng giống như bình thường, Tô Lương Mặc lái xe xuống hầm gửi xe, trực tiếp dùng thang máy chuyên dụng của tổng giám đốc đi thẳng lên tầng 65.