Chương 41

“Ở nơi này mọi người ở trong thôn cùng nhau góp vốn đề sửa đường, cho nên sớm hay muộn đều sẽ có người đến đậy chảy tản bộ. Người dân ở đây vô cùng thân thiện, họ nói chờ đến lúc chúng ta chảy đến đỉnh núi, liền có thể ngắm phong cảnh toàn bộ của thôn trang, đặc biệt đẹp.” Chử Vũ Trạch giống như hướng dẫn viên du lịch ở bên canh mà giải thích cho cô.

Tần Duyệt Hàn cũng thỉnh thoảng mà đáp ứng hai câu, nhìn qua hai người có vẻ vô cùng hòa hợp.

Đương nhiên lại một loạt bình luận liền hiện lên, bọn họ hoàn toàn không nghĩ tới Chử Vũ Trạch cùng Tần Duyệt Hàn lại là cộng sự của nhau.

Mà nhất là fan của “Bạch Vũ” CP tức giận đến mức không ngừng ở trước màn hình mà bình luận.

‘Vũ Trạch đệ đệ, cậu còn nhớ rõ sư tỷ Bạch Khiết Nhi không vậy, hai người mới vừa rồi còn đảm nhận nam chính cùng nữ chính trong bộ phim “Yêu thầm không thể nói thành lời.”, như thế nào bây giờ liền chạy đi cộng tác với người khác, …’

‘Đột nhiên Vũ Trạch ca ca khi ở bên Tần Duyệt Hàn có rất nhiều bộ dáng khác nhau, hơn nữa lại là đặc biệt vui vẻ sao lại như thế lày?’

Hai người ở trên đường cười cười nói nói cuối cùng cũng chạy đến đỉnh núi, Tần Duyệt Hàn chưa từng có chạy bộ vào buổi sáng như này, thể lực cho chút không theo kịp, vừa đến lên liền cong eo xuống mà thở vài hơi dài.

“Phong cảnh thật đẹp!” Chử Vũ Trạch mở miệng cảm thán nói,”Kỳ thật về sau nếu có thể cùng người mình thích đến nơi này cũng vô cùng tốt.”

Người mình thích, trong đầu Tần Duyệt Hàn liền hiện lên bóng dáng của một người, mà người đó lại là Giang Thịnh Hoài.

Nghĩ đến việc có thể cùng anh, hai người có thể yên tĩnh an bình cùng nhau chạy bộ lại cùng nhau ngắm cảnh, tim cô không tránh khỏi đập nhanh hơn vài nhịp, trên mặt tự nhiên lại nhiễm một mảnh nhỏ nhỏ màu hồng.

“Phong cảnh rất đẹp, cảm ơn cậu đã dẫn tôi đến nơi này.”Tần Duyệt Hàn nhìn về phía Chử Vũ Trạch, hai người không hẹn mà cùng nhìn nhau cười cười.

‘Ngọa tào, hai người này lại nhìn nhau cười, ayda.’

‘Ô ô ô, Bạch Vũ CP lúc này đang vô cùng đau đớn.’

‘Chị Duyệt hàn cầu cầu cô đi tìm Giang ảnh đế đi, đem Vũ Trạch đệ đệ để lại cho Khiết Nhi nhà chúng tôi đi.’

‘Ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha’

Thời điểm Tần Duyệt Hàn cùng Chử Vũ Trạch đi xuống liền thả tốc độ rõ chậm, từng trận sảng khoái mùn hương của đất trời cùng với mùi hương của đồng lúa hóa quyện vào nhau, phảng phất liền khiến lòng người yên bình vô cùng.

Thời điểm quay trở về thôn trang, hai người đều có chút đói bụng.

Tần Duyệt Hàn vốn dĩ sẽ đi nấu cơm, kết của cô còn chưa kịp mở miệng, Chử Vũ Trạch liền giành trước một bước nói: “Em sẽ nấu mì, chị ra ngoài hái cho em một ít rau xanh sau đó lột vỏ tỏi giúp em vơi.”

Bởi vì ở trong bếp không có chỗ rửa sau, mà cần phải đi ra bên ngoài, cho nên nấu mì như vậy cũng có chút bất tiện.

Tần Duyệt Hàn gật gật đầu, đối với yêu cầu như vậy cũng không có ý kiến gì.

Không đến nửa giờ, từ trong bếp liền truyền đến từng đợt mùi hướng của mì.

“Thật ngon!” Tần Duyệt Hàn nhìn Chử Vũ Trạch rồi nói.

Thiếu niên được khen ngợi liền hiện lên một tia thẹn thùng, rồi nghiêm túc nói: “Nếu sư tỷ thích, về sau em có thể thường xuyên làm cho chị ăn.”

‘A, ai đó hãy cứu rỗi lấy tâm hồn của tôi, Bạch Vũ CP không thể tan rã được.’

‘Lầu trên cộng một đồng tình, Bạch Vũ CP không cho phép bị tan rã.’

‘Tần Duyệt hàn cầu cầu cô làm người, không cần hủy mất Bạch Vũ CP ô ô ô.’

Liền một loạt bình luận ủy khuất ba ba hiện lên, nhưng là bên này Chử Vũ Trạch vô cùng hưởng thụ từng giây từng phút khi ở cùng với Tần Duyệt Hàn.

Sau khi ăn sáng xong, ở một tiểu viện nhỏ khác, cuối cùng Tần Duyệt hàn cùng Chử Vũ Trạch cũng có thể thấy mấy cặp đôi khác. Chỉ thấy bọn họ vẫn còn bộ dáng chưa tỉnh ngủ, đặc biệt là khi nghe tổ sản xuất nói mọi người sẽ đi làm nông, lúc này ánh mặt bọn họ liền mở to nhất có thể.

Tầm Duyệt Hàn đã rất lâu không có cảm giác hưởng thụ khi tham gia chương trình giải trí, lần này cộng sự là Chử Vũ Trạch có chút ăn ý ngoài ý muốn.

-

“Được,cảm ơn đại thẩm.”

Thời điểm sắp giữa trưa, trên núi khí hậu đã có chút oi bức. Ngoại trừ Tàn Duyệt Hàn cùng Chử Vũ Trạch vẫn còn đang làm, thì những người khác đều đã không chịu nổi trực tiếp đi vào trong mát mà nghỉ ngơi.

“Sư tỷ, chị có muốn hay không cũng nên nghỉ ngơi một lát? Một mình em làm được rồi.” Chử Vũ Trạch có chút thương tiếc hỏi.

“Không có việc gì, chị còn chịu được.”

Hai người chăm chỉ hái bắp liền được hai bao tải, thời điểm đem về còn được nhân viên công tác hỗ trợ.

Thời điểm giữa trưa Chử Vũ Trạch đi đến chỗ đại thẩm bên cạnh đang bán thịt mà mua chút xương sườn về, hầm bắp với xương làm canh, sau đó lại làm món thịt kho ăn với cơm.

Thời điểm Tần Duyệt Hàn năm ở trong sân mà ngủ, Chử Vũ Trạch liền ngồi trên mấy cái ghế dài mà, không có đánh thức cô cũng không làm cái gì khác, liền an an tĩnh tĩnh mà nhìn cô.