Chương 18: Chương 11.2

Thẩm Xu nhíu mày, nàng nói sai cái gì sao?

“Nếu bổn cung làm cái gì không tốt với Tần hộ vệ, ngươi đừng ngại mà cứ nói thẳng.



Nghe thấy Thẩm Xu xưng ‘bổn cung’, Tần Tuần lập tức thu hồi biểu tình của bản thân, cung kính giải thích, “Phu nhân thứ tội, thuộc hạ không hề có ý bất kính.



Thẩm Xu nghe xong không nói gì nữa, chỉ hơi hất cằm, giống như đang chờ Tần Tuần nói câu tiếp theo.

Tần Tuần khom người nói, “Phu nhân có điều không biết, từ trước tới nay bao nhiêu lần tướng quân trọng thương lại chưa từng uống một chén thuốc, cho nên bây giờ thấy phu nhân có thể khuyên tướng quân uống thuốc thuộc hạ mới có chút ngoài ý muốn.



Nghe vậy, Thẩm Xu hơi kinh ngạc, vậy mà có người chưa từng uống thuốc bao giờ?

Nghĩ tới hình ảnh đêm qua, Thẩm Xu không rét mà run.

Đúng là người điên.

Nàng theo bản năng hỏi, “Vì sao tướng quân không uống thuốc?”

Tần Tuần lắc đầu, nghĩ đến chuyện ngày đại hôn đó, chậm rãi nói, “Có lẽ, tướng quân đối với phu nhân không giống người khác.



“Cái gì?” Thẩm Xu không nghe rõ.

Tần Tuần lắc đầu, không nói thêm gì nữa, ngẩng đầu liếc mắt nhìn thoáng qua cái đĩa Thẩm Xu cầm trên tay.

Nhìn một miếng bánh hoa quế còn dư lại trong đĩa, giọng nói Tần Tuần không tự giác nâng cao âm điệu, “Đồ trong đĩa phu nhân cầm là cho tướng quân ăn sao?”

Thẩm Xu gật đầu, “Có vấn đề gì sao?”

Tần Tuần nhíu mày, trong lòng cân nhắc một lúc lâu sau mới mở miệng nói, “Không có việc gì, nếu phu nhân không có việc gì phân phó, vậy thuộc hạ đi trước.



Thẩm Xu gật đầu, “Được.



Tần Tuần hơi gật đầu, một lát cũng không chậm trễ, xoay người đi ra ngoài phủ, bước chân như có gió.

Trong lòng cảm thấy may mắn, may mà người Thẩm Xu gặp được hôm nay là hắn chứ không phải Chu Tước nhanh mồm nhanh miệng kia, nếu không, sự khổ tâm của tướng quân hôm nay xem như lãng phí rồi.



Thẩm Xu không hề nghĩ nhiều, bưng đĩa bánh trên tay đi về phòng bếp.

Chưa đi tới cửa nàng đã nhớ tới thuốc nhân sâm chuẩn bị cho Bùi Vân Khiêm còn ở trong phòng.

Nghĩ vậy, trên mặt Thẩm Xu hiện lên một tia ảo não, xoay người quay về phòng.

Mới vừa đẩy cửa, Thẩm Xu lập tức nhìn thấy Bùi Vân Khiêm ngồi ở trên giường, mà lang trung hôm qua gặp đang cẩn thận giúp hắn bôi thuốc mỡ.Khoảng cách xa như thế nhưng Thẩm Xu có thể nhìn rõ một mảng đỏ hồng giống như bệnh sởi trên cổ Bùi Vân Khiêm.

“Tướng quân, ngươi…”

Thẩm Xu đứng tại chỗ, có chút không biết làm sao.

Một lúc sau, Thẩm Xu nhớ lại ánh mắt của Tần Tuần mới phản ứng lại được, trong đầu nổ tung một tiếng, áy náy bắt đầu tràn lan trong đáy lòng.

Cuối cùng nàng cũng biết tại sao Tần Tuần nhìn đĩa bánh trong tay mình muốn nói lại thôi rồi.

Ban đầu nàng cho rằng sở thích về mặt đồ ăn của nàng và Bùi Vân Khiêm không khác nhau là mấy, bây giờ là mùa xuân tự chủ trương làm bánh hoa quế.

Đột nhiên nàng lại nhớ tới biểu tình Bùi Vân Khiêm khi ăn miếng bánh đầu tiên, đáng ra khi đó nàng nên mở miệng dò hỏi.

Nghĩ vậy, hốc mắt Thẩm Xu đỏ bừng, trong lòng tự trách.

Nghe thấy tiếng động, Bùi Vân Khiêm theo bản năng ngẩng đầu, từ gương đồng nhìn thấy Thẩm Xu đứng yên tại chỗ, hắn nhíu mày, bảo Diệp thần y dừng lại, sắc mặt có chút mất tự nhiên.

“Sao đã trở lại rồi?”

Thấy Thẩm Xu trở về, Diệp thần y và Tần Tuần trong phòng đều thức thời lui xuống.

Thẩm Xu há miệng thở dốc, ngăn lại tiếng khóc nức nở, “Tướng quân, ta xin lỗi, là ta không biết ngươi không ăn được nên mới làm.



Bùi Vân Khiêm nhíu mày, thật sự là hắn không thể nhìn dáng vẻ này của Thẩm Xu, trầm mặt cắt lời, “Là tự ta nhất thời tham ăn, có liên quan gì tới người chứ?”

Nghe vậy, Thẩm Xu cúi đầu, ý tự trách trong lòng càng sâu.

Bùi Vân Khiêm không trách nàng, cũng không biết vì sao, trong lòng nàng lại cảm thấy hụt hẫng, nếu như hắn lạnh mặt trách phạt nàng thì thôi đi, vậy mà hắn lại làm như không có chuyện gì, hơn nữa nhìn dáng vẻ này giống như còn không muốn cho nàng biết, nếu không phải nàng nửa đường quên đồ quay về…

Thấy Thẩm Xu nửa ngày không lên tiếng, Bùi Vân Khiêm nhíu mày xoay người.

Lúc Bùi Vân Khiêm xoay người nhìn qua, hắn thấy Thẩm Xu đứng yên tại chỗ cúi đầu, cắn chặt môi, sau đó từng giọt nước mắt như những hạt châu thi nhau rơi xuống.

Từng giọt nước mắt nóng bỏng như đánh vào trong lòng, nóng đến mức l*иg ngực hắn đau đớn.

Hắn thở dài một hơi, bất đắc dĩ xoa giữa mày, “Tới đây.





“Cái gì?”

Thẩm Xu ngẩng đầu, hoa lê đái vũ nhìn hắn.

“Bôi thuốc cho ta.

”Nghe vậy, nàng gật đầu, nâng tay lau khô nước mắt trên mặt, nhanh chóng chạy tới trước mặt hắn, nhận lấy bình thuốc trong tay hắn, cẩn thận giúp hắn bôi thuốc.

Trong lúc bôi thuốc, Thẩm Xu đột nhiên nghiêm trang ngẩng đầu nhìn Bùi Vân Khiêm, “Tướng quân, trừ bánh hoa quế ra, ngươi còn không ăn được cái gì không?”

“Không có.



Thẩm Xu gật đầu, khuôn mặt nhìn Bùi Vân Khiêm mang theo vài phần dịu dàng, giống như phu thê bình thường nói chuyện với nhau, “Vậy tướng quân thích ăn gì? Lần sau ta lại làm cho tướng quân được không?”

Dừng một chút, Thẩm Xu nói tiếp, “Coi như bồi thường.



Bùi Vân Khiêm quay mặt đi, “Tuỳ người.



Thời gian chưa được một nén hương, Thẩm Xu đã tỉ mỉ bôi thuốc xong cho Bùi Vân Khiêm, “Tướng quân, nếu như không thoải mái thì gọi ta, ta giúp tướng quân bôi thuốc thêm lần nữa.



Bùi Vân Khiêm gật đầu không nói chuyện.

“Vậy lại bảo lang trung kê thuốc cho tướng quân được không? Cũng có thể sớm trị được vết mẩn đỏ trên người tướng quân.



Vừa dứt lời, Bùi Vân Khiêm đã lạnh nhạt nói, “Không cần.



Thẩm Xu cúi đầu nhìn Bùi Vân Khiêm, thấy hắn kiên trì nàng cũng không nói gì nữa, xoay người đi ra cửa.

Nếu Bùi Vân Khiêm không chịu cho lang trung xem bệnh, vậy nàng đi thỉnh giáo lang trung một chút cũng được.

Huống hồ, nàng thấy lang trung dường như rất quen thuộc với bệnh tình Bùi Vân Khiêm, nàng cũng muốn tìm hiểu một chút, miễn cho chuyện hôm nay lại xảy ra thêm lần nữa.

Thẩm Xu gật đầu, xoay người ra khỏi cửa.

Nhưng mà, chân trước Thẩm Xu vừa mới đi, Bùi Vân Khiêm lập tức đã nghe thấy ‘ầm’ một tiếng, quay đầu nhìn lại tức khắc sợ tới mức hết hồn.