Chương 8

edit: Olwen

Alisa khẽ lắc đầu, khóe miệng cong lên, cười như một tiểu Thiên Sứ: “Just a little…”

Jack chạy tới, nhìn thấy Alisa không bị làm sao thì an tâm, nói lời cảm ơn với Bối Doanh Doanh.

Cô cười nhẹ, lắc đầu: “It’s just a show of hands. Or watch out for children, don’t let her run around, the floor here is very slippery, easy to fall down.”

Jack nói chuyện với cô mấy câu, kinh ngạc phát hiện phát âm của cô rất chuẩn. Anh còn nói đùa có phải cô lớn lên ở nước ngoài hay không.

Thật ra từ nhỏ Bối Doanh Doanh đã thích xem bản gốc của phim Mỹ, Anh và đọc các tiểu thuyết nổi tiếng của nước ngoài, thường ở một mình trong phòng xem nguyên ngày, vừa xem vừa bắt chước theo, tự chơi với chính mình.

Jack rất thích cô gái nhỏ trước mắt mình, bắt tay cô để bày tỏ lòng cảm ơn một lần nữa, anh bế Alisa đang định quay lại, nhưng Alisa nắm chặt tay Bối Doanh Doanh, ngẩng đầu hỏi:

“Dad, I like this sis so much, may I stay with her?”

Thế là Jack nhiệt tình mời Bối Doanh Doanh đi tham quan cùng bọn họ, cô gật đầu đồng ý.

Bối Sơ Nhan đang đứng chờ tại chỗ, thấy hai bố con họ đi đến, mà Alisa lại còn nắm tay Bối Doanh Doanh!

Cô há miệng kinh ngạc, Bối Doanh Doanh ngẩng đầu nhìn thấy cô, cũng sững sờ trong giây lát.

Ba người đi đến trước mặt Bối Sơ Nhan, cô nghe thấy em gái mình đang dùng tiếng Anh nói chuyện với họ, bị sốc không nói lên lời.

Đây là sự tương phản lớn đối với sự lắp bắp của cô vừa nãy.

Thế là sau đó, Bối Doanh Doanh cùng bọn họ đi tham quan, những vấn đề họ không hiểu, cô đều có thể trả lời. Người phiên dịch đi theo thấy họ không còn vấn đề khó khăn khi giao tiếp, thì lùi về phía sau.

Bối Sơ Nhan đi theo phía sau, nghe thấy một vài học sinh nhỏ giọng nói:

“Cô bé kia giọng nói siêu hay, đỉnh ghê.”

“Hơn nữa lại trắng, rất xinh.”

Sau khi họ nói xong, lãnh đạo trường cũng hỏi thầy giáo: “Đây là học sinh lớp nào, cũng không tồi…”

Bối Sơ Nhan tức giận siết chặt tay, chỉ có thể yên lặng đi theo phía sau.

Tham quan xong, lãnh đạo trường cũng khen ngợi Bối Doanh Doanh. Đây cũng là lần đầu tiên cô dũng cảm nói chuyện với người lạ.

Cô quay đầu, bắt gặp ánh mắt của Du Hàn.

Cô im lặng khẽ nhếch môi.



Bối Doanh Doanh từ phòng triển lãm trở lại hậu trường của hội trường, công việc của đội lễ tân sắp hoàn thành.

Địch Dịch đến thông báo với mọi người nếu bận có thể kết thúc công việc sớm, chờ thông báo rồi cả nhóm sẽ tập hợp lại, tối hôm nay tổ chức liên hoan cho tất cả các nhóm.

Cô quay trở về phòng nghỉ, thu dọn đồ đạc, bước ra.

Cô quay lại đường cũ, trùng hợp gặp một nam sinh bước ra từ phòng họp —

Là Du Hàn.

Cậu khóa cửa, liếc mắt thấy Bối Doanh Doanh đang đến gần.

Cô khẽ giật mình, dừng lại trước mặt cậu.

Nam sinh nhướn mày, ánh mắt quét qua khuôn mặt trắng nõn của cô.

“Có chuyện gì sao?”

Cô chớp mắt, giọng nói mềm mại: “Du Hàn, cảm ơn vừa nãy cậu tìm tớ, cổ vũ tớ…”

Vừa nãy lúc cô buồn, cậu chính là người đã ở bên cô.

Cậu nghe vậy, đáy mắt lướt qua một tia cảm xúc, điềm đạm nói:

“Cậu nghĩ nhiều rồi… Tớ chỉ đúng lúc đi ngang qua, lo lắng có người nghĩ quẩn nhảy sông tự vẫn thôi.”

Cô ngẩn người mấy giây, cong mày, cười tươi mắt như hình trăng lưỡi liềm.

“Không đâu, tớ làm sao nghĩ quẩn được, hơn nữa cái sông kia cạn như thế.”

Du Hàn nhìn nụ cười ngọt ngào trên mặt cô, khẽ động lòng nhanh chóng rời mắt, tai hơi đỏ lên.

Cô không phát hiện sự khác thường của cậu, hỏi: “Tối nay, cậu có tham gia liên hoan không?”

“Không có thời gian.”

“Được…” Cô vừa dứt lời, thì nghe thấy có người gọi cô phía sau, cô quay đầu thì thấy Tiêu Tử Mặc đang đi đến phía cô.

Tiêu Tử Mặc đi đến trước mặt cô, đặt tay lên cặp sách của cô, cười nói:

“Doanh Doanh, đi thôi, Địch Dịch đang gọi chúng ta trong nhóm, có phải cậu không đọc tin nhắn đúng không?”

“A…”

“Mau đi thôi.”

Cậu kéo cặp sách của cô, đưa cô đi: “Nếu muộn quá tối nay sẽ phải tự mình đến chỗ liên hoan…”

Hai người chạy càng lúc càng xa, Phó chủ tịch Hiểu Quang đến tìm Du Hàn, thấy sắc mặt cậu lạnh lùng, nhếch môi, cũng nhìn theo ánh mắt của Du Hàn, nhưng chẳng thấy gì:

“Cậu đang nhìn gì thế? Gái đẹp à?”

Du Hàn quay đầu nhìn cậu, ánh mắt lạnh lẽo còn chưa hết, Hiểu Quang cười: “Đùa tý.”

“Chuyện gì?”

“Cuộc họp tối nay tạm thời bị hủy, chủ nhiệm thấy chúng ta hôm nay bận rộn như vậy, nói tuần sau sẽ họp bù.”

Du Hàn gật đầu, đi về phía trước.

“Thế tối nay cậu đi liên hoan không? Cậu là lão đại của Hội học sinh, phải dẫn đầu cho người bên dưới chứ, đúng không?”

Hiểu Quang biết Du Hàn không thích mấy loại này, cậu chuẩn bị rất nhiều lý lẽ để thuyết phục Du Hàn, nhưng Du Hàn nghe xong lời này, điềm tĩnh nói: “Ừm.”

Hiểu Quang:?

“Ừm nghĩa là sao?”

Trong đầu nam sinh hiện lên mấy hình ảnh, mấy giây sau đồng tử của cậu mỏng đi.

Thấp giọng nói.

“Đi.”

Buổi tối, địa điểm liên hoan được đặt ở nhà hàng tươi sống trong trung tâm thành phố, mọi người tự đến đấy, hẹn nhau lúc sáu giờ.

Người của nhóm lễ tân đón một chiếc xe bus mini để đi đến đấy, lúc đến họ đến, người từ nhóm khác cũng lần lượt đến, tối nay đặt tổng cộng năm bàn.

Mọi người nói chuyện rất thoải mái, rất náo nhiệt.

Không quy định chỗ ngồi, mọi người có thể ngồi chỗ nào cũng được, Bối Doanh Doanh cũng không quen biết ai, nên ngồi cùng chỗ với Tiêu Tử Mặc, ngồi cũng bàn với nhóm lễ tân.

Tiêu Tử Mặc chỉ vào bát đũa trước mặt Bối Doanh Doanh: “Tớ giúp cậu tráng nước nóng cho bát đũa được không?”

Cô vội vàng xua tay: “Không cần, tớ có thể tự làm…”

Mấy nữ sinh ngồi cùng bàn nói muốn đi rửa tay, hỏi cô có đi cùng không, cô gật đầu.

Mấy người bước ra ngoài phòng, mấy cô gái lén lút giữ tay cô, vẻ mặt hóng chuyện hỏi: “Cậu và Tiêu Tử Mặc là quan hệ bạn trai, bạn gái?”

“A? Không phải, chúng tớ chỉ là bạn bè bình thường.”

Bối Doanh Doanh kinh ngạc sao lại có người hỏi như thế.

“Thật hay giả vậy, chúng tớ đều tưởng rằng hai cậu có gì đó chứ, vì Tiêu Tử Mặc rất quan tâm cậu.”

Bối Doanh Doanh vội vàng lắc đầu giải thích, mấy cô nghe xong đưa ra kết luận: “Vậy chắc chắn là Tiêu Tử Mặc có ý với cậu.”

“…”

Trong lòng cô luống cuống một chút, cô biết Tiêu Tử Mặc đối với cô rất tốt, nhưng cô không hề nghĩ đến chuyện này.

Cô có hơi đau đầu.

Rửa tay xong quay lại, Bối Doanh Doanh ngồi lại chỗ cũ, Tiêu Tử Mặc quay sang hỏi cô: “Cậu muốn uống Sprite hay nước dừa?”

“… Cái gì cũng được.”

Tiêu Tử Mặc mở một chai nước dừa muốn đổ ra cốc giúp cô, nhưng bị cô từ chối.

“Tớ tự mình làm được.”

Hai người bốn mắt nhìn nhau, cô vội quay mặt đi chỗ khác, lời cậu muốn nói cũng nuốt lại vào bụng.

Lúc chờ đợi món ăn lên, Bối Doanh Doanh cúi đầu nghịch điện thoại, lát sau thì nghe thấy một trận ầm ĩ.

“Quào Du Hàn vậy mà cũng tới, thật đẹp trai…”

“Đấy chính là Chủ tịch Hội học sinh sao? Má ơi, làm tôi cũng muốn đăng ký tham gia Hội học sinh!”

Bối Doanh Doanh đột nhiên ngẩng đầu lên, nhìn thấy nam sinh đang đứng ở cửa, cậu cao và đẹp trai, lập tức trở thành tâm điểm chú ý của mọi người.

Hả? Không phải cậu ấy nói không tới sao?

Mấy cán bộ lập tức đứng lên đi lên phía trước, cười vỗ vai Quang Hiểu.

“Được đấy, lần đầu tiên cậu mời được Chủ tịch.”

“Tôi cũng không có bản lĩnh lớn như vậy, cuộc họp hôm nay bị hủy, nên bọn tôi mới có thời gian rảnh.”

“Vào đi, tự tìm chỗ ngồi…”

Bối Doanh Doanh cúi đầu uống nước dừa, nghe thấy giọng của nam sinh: “Hai cậu đến đây ngồi không? Ở đây thiếu hai người.”

Cô ngẩng đầu, thấy bọn Du Hàn đi đến bàn họ, đang kinh ngạc, nam sinh như cảm nhận được ánh mắt của cô, cũng nhìn sang.

Ánh mắt hai người giao nhau trên không trung, mắt của cậu in lên ánh sáng rơi xuống từ cái đèn chùm màu vàng ấm áp trên đầu, chiếu sáng rực rỡ.

“Thế nào, hay cho thêm vài cái ghế để ngồi vào bàn bọn tôi?”

Du Hàn rũ mắt, kéo ghế ra: “Ngồi ở đây đi.”

Bối Doanh Doanh nhìn cậu, tim lỡ nhịp. Mấy nữ sinh ngồi cùng bàn, lớp mười một còn bình thường, lớp mười thì thậm chí lần đầu tiên nhìn thấy Du Hàn, trên mặt đè nén kích động.

Mấy người bàn khác cũng đều nhìn bàn này.

Du Hàn yên lặng ít nói, bình thường ở Hội học sinh chỉ đen mặt, nhưng Hiểu Quang đã quen với tình cách của cậu, tất cả sự náo nhiệt đều là cậu nói.

Cậu rót một cốc nước, hỏi mấy người có mặt: “Mấy cậu đều ở nhóm lễ tân? Không hổ danh là mặt tiền của chúng ta, giá trị nhan sắc rất cao.”

Cậu hỏi họ là học lớp mười hay mười một, phát hiện chỉ có Bối Doanh Doanh và Tiêu Tử Mặc là lớp mười một.

“Tiêu Tử Mặc thì tớ biết, nhưng bạn nữ thì học lớp nào? Sao lúc học lớp mười tớ cũng chưa từng thấy.” Hiểu Quang nghi hoặc nhìn Bối Doanh Doanh.

“Lớp ba, tớ vừa chuyển đến.”

Cô nói xong, Hiểu Quang kinh ngạc nhìn Du Hàn: “Vậy cậu và Chủ tịch Hàn là bạn học cùng lớp? Trùng hợp thật.”

“…”

Bọn họ còn là bạn cùng bàn cơ.

Bối Doanh Doanh chỉ cười một cái.

Nhưng Hiểu Quang còn chưa muốn kết thúc đề tài này, cầm hạt dưa, tiếp tục hỏi: “Này bạn học, trong lớp có nhiều nữ sinh thep đuổi Du Hàn không? Tớ nghe nói nửa lớp của cậu đều thích cậu ta, còn vì cậu ta mà đánh nhau, thật à?”

“Tớ…” Vẻ mặt Bối Doanh Doanh hoang mang, không biết trả lời thế nào, Tiêu Tử Mặc bên cạnh trả lời thay cô:

“Cậu ấy với Du Hàn không quen biết, hơn nữa cậu ấy mới chuyển đến, làm sao biết được những chuyện này?”

Cậu cười nhạt: “Với lại, tớ đoán Du Hàn cũng không quen tất cả nữ sinh.”

Du Hàn nghe thấy ngẩng đầu, sắc mặt nhạt nhẽo, nhìn Tiêu Tử Mặc với ánh mắt nặng nề.

Không trả lời, như chấp nhận.

Lúc này nhân viên phục vụ cũng mang đồ ăn lên, đề này này cứ như vậy bị bỏ qua.

Hiểu Quang đứng lên, nhìn mấy bàn xung quanh: “Nào, mọi người đứng lên nâng ly, chúng mừng hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ của ngày thành thành lập trường hôm nay! Mọi người vất vả rồi!”

“Cạn ly —” trên mặt mọi người toàn ý cười, cùng nhau nâng ly.

Đồ ăn ngon trên bàn, Bối Doanh Doanh yên lặng ăn, Tiểu Tử Mặc thỉnh thoảng nói với cô mấy câu, cô cảm thấy hơi mất tập trung, ánh mắt thỉnh thoảng rơi vào người đối diện.

Ăn một lúc, mấy nam sinh mang đến mấy chai bia lạnh: “Mọi người ai thích thì uống chút bia đi, Hiểu Quang, hôm nay tôi phải uống với cậu.”

“Nào đến đây…”

Tiêu Tử Mặc cầm một chai, mở ra nhìn về phía cô: “Muốn uống một chút không?”

“Hả?”

Bối Doanh Doanh từ nhỏ đến lớn chưa từng chạm qua rượu bia, Tiêu Tử Mặc thấy bộ dạng do dự của cô, cười trực tiếp rót cho cô một cốc.

“Cậu yên tâm, tớ sẽ đưa cậu về nhà an toàn, uống một chút cũng không có chuyện gì.”

Cô bị cậu khuyên, lấy can đảm uống một hớp.

“Có ổn không?”

“Ừm…”

Cô đặt cốc bia xuống, cảm giác có người đang nhìn mình, cô nhìn sang phía đối diện, thấy nam sinh cúi đầu, căn bản không có để ý đến cô.

Cô cảm thấy do mình suy nghĩ nhiều.

Một lúc sau, một số cán bộ Hội học sinh đến, Hiểu Quang và Du Hàn đứng lên cùng bọn họ sang bàn khác nâng ly chúc mừng, Bối Doanh Doanh hết lần này đến lần khác cụng ly cùng bạn cùng bàn, nhanh chóng đã uống hết ba bốn cốc.

Nhưng càng về sau, cô càng thấy có chỗ nào đó không hợp lý.

Mặt bắt đầu sưng lên, tim đập nhanh, cả người khó chịu một cách khó hiểu.

Bọn Du Hàn chúc mừng xong thì quay về, cùng nâng ly với mọi người ở bàn này, Bối Doanh Doanh ngồi xuống, Tiêu Tử Mặc cầm chai bia lên định rót cho cô cốc nữa.

“Tớ không uống…” Cô xua tay.

Tiêu Tử Mặc không phát hiện ra sự khác thường của cô, nhẹ nhàng cười: “Sao vậy, tửu lượng kém vậy sao?”

Cô còn chưa kịp từ chối lần hai, đột nhiên một bàn tay cướp đi chai bia trong tay Tiêu Tử Mặc, “Cạch” một tiếng trên bàn.

Những người cùng bàn nghe thấy tiếng động, đồng loại quay lại nhìn, sau đó đều kinh ngạc.

“Cậu mù à, không thấy cậu ấy dị ứng cồn à?”

Du Hàn quay đầu nhìn Tiêu Tử Mặc.

Giọng nói rơi xuống vực sâu.

Bối Doanh Doanh ngạc nhiên ngẩng đầu, thấy cậu đứng giữa ghế của cô và Tiêu Tử Mặc, giờ phút này lông mày cậu nhíu chặt, ánh mắt lạnh lùng, quai hàm cắn chặt.

Trông có vẻ tức giận.

Một số cán bộ trong Hội học sinh: Mẹ nó tình huống gì đây???