Chương 26: Chỉ có ông xã của em mới được nhìn

Edit: Xiao Yi.

Lúc Tần Noãn về tới ký túc xá, Tề Á Nhuỵ và Tô Tử Hân đã trở về, lúc này đang thu dọn phòng tắm.

Tề Á Nhuỵ cầm mấy đồ xốc xếch trong phòng tắm xếp lại ngay ngắn, nói: "Mình cảm thấy chúng ta nên mua một tấm thảm. Nếu không, khi tắm mà bị trượt chân cũng quá doạ người đi."

Tần Noãn đi qua phụ cô nàng, lại hỏi Chu Thịnh Nam, "Tiểu Chu Chu, cổ chân của cậu thế nào rồi? Không sao chứ?"

Chu Thịnh Nam ngồi trên giường đọc sách, lắc đầu cười nhẹ, "Mình không sao, không có gì nghiêm trọng đâu."

Vừa dứt lời, chuông điện thoại của Chu Thịnh Nam vang lên, là một số lạ. Cô mơ hồ nhận máy, "Alo, xin chào."

Bên kia trầm mặc một hồi, giọng nam quen thuộc truyền đến, "Em bị thương sao?"

Là giọng của Cận Bùi Niên.

Cả người của Chu Thịnh Nam hơi khựng lại, cúp máy.

"Sao Cận Bùi Niên lại biết được số điện thoại của mình thế?" Cô nhìn về phía Tần Noãn và Tề Á Nhuỵ.

Tề Á Nhuỵ cầm chổi quét đất, cảm giác được ánh mắt của Chu Thịnh Nam đang nhìn mình, cô nàng chê cười quay đầu, "Tối nay Điền Phi Chương muốn xem điện thoại của mình, nói cái gì mà kiểm tra định kỳ. Kết quả là sau khi cầm điện thoại của mình, anh ấy liền lưu số của cậu rồi nói cho Cận Bùi Niên... Mình không phải cố ý."

Chu Thịnh Nam mấp máy môi, "Chuyện mình vấp ngã cũng là cậu nói sao?"

Tề Á Nhuỵ vội vàng phủ nhận, "Cậu không thể oan uổng mình được nha. Mình vừa mới về đã thấy phòng tắm loạn tùng phèo, phải bắt tay thu dọn nên không có cơ hội nói cho Điền Phi Chương nha."

Mọi người đều biết quan hệ giữa Chu Thịnh Nam và Cận Bùi Niên có điểm gì đó là lạ, nhưng bình thường Chu Thịnh Nam khá trầm mặc, cho nên ai cũng không hỏi đến, dù sao cũng là riêng tư của người khác.

Tề Á Nhuỵ không hề có ý muốn giúp Cận Bùi Niên, tối nay chỉ đơn thuần là việc ngoài ý muốn!

"Có lẽ là Cố Ngôn Thanh," Tần Noãn nói: "Nhưng mình không có nói là cậu bị ngã, không biết làm sao anh ấy đoán được."

Chu Thịnh Nam nhìn hai người, thở dài cười khẽ, "Không có gì đâu, mình không có ý muốn trách các cậu."

Thấy Chu Thịnh Nam không hề tức giận, trong lòng của Tề Á Nhuỵ hiếu kỳ, thử thăm dò hỏi một câu, "Quan hệ giữa Cận Bùi Niên và cậu... là thế nào? Mình nhìn không giống bạn học Cao trung bình thường nha."

Ý cười trên mặt Chu Thịnh Nam nhạt đi. Trầm mặc một lát, Chu Thịnh Nam nhìn về phía bạn cùng phòng, "Anh ấy là bạn trai cũ của mình."

"..." Mặc dù mọi người đều đã nghĩ đến quan hệ này, nhưng bây giờ Chu Thịnh Nam lại tự mình thừa nhận, ba người lập tức ngẩn người, có hơi thất thần.

Chu Thịnh Nam không tiếp tục nói nữa, bỏ quyển sách xuống, kéo chăn qua nằm.

"Vậy hai người..." Tề Á Nhuỵ còn muốn hỏi, Tần Noãn vội kéo cô nàng.

Phát hiện cảm xúc của Chu Thịnh Nam không tốt, Tề Á Nhuỵ im lặng, trong ký túc xá đột nhiên trở nên yên tĩnh lại.

Mười phút sau, chuông điện thoại của Chu Thịnh Nam lại vang lên lần nữa, nhưng trong nháy mắt liền bị cô cúp máy.

Tiếng chuông lại vang lên, cô vẫn từ chối cuộc gọi.

Như vậy lặp đi lặp lại nhiều lần, Chu Thịnh Nam kéo số điện thoại kia vào sổ đen, bên tai rốt cục cũng được an tĩnh.

Biết tâm tình của Chu Thịnh Nam không tốt, Tô Tử Hân và Tề Á Nhuỵ không đùa giỡn nữa, ai làm việc nấy.

Tần Noãn ngồi dưới đèn làm bài tập, một tin nhắn lạ gửi tới: 【Tần Noãn, tôi là Cận Bùi Niên, mắt cá chân của Chu Thịnh Nam thường hay bị trật, mỗi lần đều rất nghiêm trọng, bôi thuốc không đủ, phải đi bệnh viện. Tôi đang ở dưới lầu ký túc xá các em nhưng không liên lạc được với cô ấy.】

Tần Noãn nhìn tin nhắn, thần sắc lập tức biến đổi. Cô quay lưng về phía Chu Thịnh Nam đang nằm trên giường, đưa lưng về phía mình, "Tiểu Chu Chu, vết thương trên chân cậu sao rồi?"

"Không sao." Thanh âm của Chu Thịnh Nam rất nhẹ, đè nén cảm xúc.

Tần Noãn không yên lòng, trèo lên thang bắc lên giường của Chu Thịnh Nam, vỗ vỗ bả vai của cô nàng, "Mình thấy cậu té rất nặng, không biết mình bôi thuốc có ổn không. Cậu để mình xem thử một chút đi."

Chu Thịnh Nam ghé mắt nhìn cô, dừng một hồi, cô nàng vẫn ngồi dậy, đưa mắt cá chân ra cho cô nhìn.

Sưng đỏ còn chưa biến mất, máu ứ đọng lộ ra.

Tần Noãn lại nhìn qua Chu Thịnh Nam, trên trán của cô nàng đổ mồ hôi, sắc mặt cũng trắng bệch như tờ giấy.

Tần Noãn nhíu mày, "Cái gì mà không sao hả? Chúng ta đi bệnh viện."

Tô Tử Hân và Tề Á Nhuỵ thấy tình hình nghiêm trọng cũng chạy qua phụ cô, đỡ Chu Thịnh Nam từ giường trên xuống.

Lúc Chu Thịnh Nam được đỡ ra ngoài, Cận Bùi Niên đang sốt ruột chờ đợi. Vừa nhìn thấy Chu Thịnh Nam, anh lập tức bước nhanh lại, trên mặt lộ ra sự lo lắng, "Vết thương của em sao rồi?"

Cận Bùi Niên muốn kéo tay cô, nhưng bị Chu Thịnh Nam vô thức lùi lại. Bởi vì động tác quá mạnh, cổ chân của cô lại truyền đến đau đớn kịch liệt, khiến cô nhíu mày.

Động tác vươn tay của Cận Bùi Niên cứng lại, ánh mắt rơi xuống khuôn mặt của Chu Thịnh Nam.

Tần Noãn thấy cô nàng như vậy, đỡ lấy cô nàng, nói: "Để em đưa Tiểu Chu Chu đến bệnh viện."

Cận Bùi Niên hoàn hồn, gật đầu, "Tôi lái xe đưa các em."

Tô Tử Hân và Tề Á Nhuỵ đưa hai người lên xe của Cận Bùi Niên. Tần Noãn nói: "Ký túc xá sắp khoá cửa, hai cậu trở về ngủ đi. Một mình mình lo được, có gì mình sẽ gọi điện thoại cho."

...

Lúc đến bệnh viện, Chu Thịnh Nam sốt cao nên hôn mê bất tỉnh.

Cận Bùi Niên ôm cô đến phòng cấp cứu làm mấy hạng kiểm tra. Đến khi mọi thứ xong hết đã là hai giờ rạng sáng.

Trong phòng bệnh, Chu Thịnh Nam được truyền dịch, lúc này đang ngủ rất say. Tần Noãn ngồi bên giường trôm nom cô nàng, cái đầu gật gù, cuối cùng cũng không nhịn được, gục xuống mép giường ngủ mất.

Đang lúc mơ mơ màng màng, cô cảm thấy có ai như bế mình dậy. Thân thể của cô run lên một cái, lập tức tỉnh lại.

Cô mở mắt ra, đối diện là đôi mắt ân cần của Cố Ngôn Thanh.

Anh cọ cằm lên trán cô, "Cận Bùi Niên gọi điện thoại cho anh, cho nên anh đến đón em."

Tần Noãn dựa vào trong ngực anh, mi mắt nặng đến không mở lên nổi, "Giờ này ký túc đóng cửa rồi, sao anh ra được thế ạ?"

"Anh ở văn phòng khoa."

Tần Noãn nhíu mày, "Anh lại thức đêm."

"Em đi theo họ tới bệnh viện sao không nói cho anh?"

Tần Noãn cọ cọ trong ngực anh, nhắm mắt ngủ tiếp, không hề trả lời.

Cố Ngôn Thanh bế cô ra, gặp Cận Bùi Niên ở cửa.

"Người của cậu, cậu tự chăm sóc đi. Bạn gái của tôi, tôi đưa về." Cố Ngôn Thanh nói.

Cận Bùi Niên gật đầu, "Khi nào Tần Noãn tỉnh lại, giúp tôi cảm ơn em ấy."

Cố Ngôn Thanh không trả lời, chỉ nhạt giọng nói: "Sau này còn có chuyện như vậy thì nói sớm cho tôi một chút."

Cận Bùi Niên cười nhẹ, "Đau lòng à?"

Cố Ngôn Thanh liếc nhìn Cận Bùi Niên một cái, nhanh chân rời đi.

Cận Bùi Niên đứng ở cửa ra vào một hồi, sau đó đẩy cửa đi vào phòng bệnh.

...

Lúc tỉnh lại, Tần Noãn phát hiện bản thân ngủ ở hàng ghế phía sau, còn Cố Ngôn Thanh đang lái xe.

Cô mơ hồ một chút, hỏi: "Chúng ta đi đâu thế ạ?"

Cố Ngôn Thanh: "Anh có một chung cư ở gần trường, chúng ta về đó ngủ tạm một đêm."

"Giao Tiểu Chu Chu cho Cận Bùi Niên thật sự không sao chứ?" Cô vẫn có hơi không an lòng.

"Cậu ấy có chừng mực."

Tần Noãn nhẹ gật đầu, lại hỏi: "Anh biết quan hệ giữa họ là như thế nào không ạ?"

"Anh không biết," Phía trước đèn đỏ, Cố Ngôn Thanh dừng lại, quay đầu nhìn cô một cái, "Trước đây Cận Bùi Niên đánh nhau với người ta, bị trọng thương đến hôn mê. Sau đó thương thế tốt lên thì trở lại trường học, lúc đó Chu Thịnh Nam đã chuyển đi. Hai năm nay, Cận Bùi Niên vẫn luôn tìm cô ấy."

"Vậy anh ấy rất nặng tình với Tiểu Chu Chu..." Tần Noãn cảm thán.

Cố Ngôn Thanh nói: "Trên cánh tay trái của Cận Bùi Niên có một vết sẹo. Cậu ấy nói là vì mình cứu một cô gái mà để lại, người đó hẳn là Chu Thịnh Nam."

"Sẹo do bỏng sao?" Tần Noãn nhớ lại vết sẹo trên đùi của Chu Thịnh Nam.

"Sao em biết?"

Tần Noãn nhắc anh đèn xanh đã sáng lên rồi, Cố Ngôn Thanh đánh tay lái chạy đi.

Tần Noãn không tiếp tục nói về chủ đề này nữa, ánh mắt quét qua khung xe, "Anh lấy đâu ra chiếc xe này vậy?"

"..." Cô đổi chủ đề quá nhanh, Cố Ngôn Thanh trầm mặc một hồi mới đáp: "Anh mua, chỉ là không hay dùng mà thôi."

Tần Noãn đánh giá nội thất trong xe, có hơi hiếu kỳ.

Cố Ngôn Thanh nhìn cô qua tấm gương, "Em ngủ tiếp một lát đi, về tới nhà anh sẽ gọi em."

"Vâng." Tần Noãn ngáp một cái, ngã xuống chỗ ngồi mềm mại phía sau, tiếp tục ngủ.

Nhìn thấy cô an giấc, lúc về tới chung cư, Cố Ngôn Thanh cũng không gọi cô dậy, chỉ nhẹ bế cô lên nhà.

Thả cô xuống giường, cô trở mình ngủ tiếp, Cố Ngôn Thanh giúp cô tháo giày cởi vớ ra, rồi đắp chăn cho cô.

Nghĩ cô mặc áo khoác dày đi ngủ sẽ không thoải mái, anh do dự một chút, sau đó vén chăn lên giúp cô cởϊ áσ khoác ra.

Áo khoác không cẩn thận kéo theo áo len bên trong, vạt áo bị kéo lên mấy phần. Cố Ngôn Thanh liếc nhìn, chợt thấy bên trái thắt lưng của cô loáng thoáng như có hình xăm.

Anh có hơi ngoài ý muốn, không ngờ rằng cô lại có đam mê này. Do hiếu kỳ, anh nhẹ vén vạt áo của cô lên.

Phần lưng mát lạnh, Tần Noãn bừng tỉnh, vô thức ôm chăn trốn vào giữa giường bên cạnh. Cô trừng mắt nhìn Cố Ngôn Thanh, "Anh làm gì thế hả?"

Cô hơi chột dạ xoa lưng của mình.

Cố Ngôn Thanh không ngờ cô lại phản ứng kịch liệt như vậy. Anh lặng người một lát, cười hỏi: "Em phản ứng dữ như vậy làm gì? Có bí mật sao?"

Biết anh không thấy rõ, Tần Noãn nhẹ thở ra. Cô gật đầu với anh, chững chạc đường hoàng mà đáp: "Đúng vậy, là có bí mật."

Cố Ngôn Thanh cảm thấy cô như có gì khác thường, nhíu mi nhìn cô.

Tần Noãn bình tĩnh nỗi lòng, gọi anh, "Cố Ngôn Thanh."

"Hả?"

"Anh háo sắc!"

"??"

"Anh nhìn trộm cái lưng đẹp của em."

"..."

"Anh là sắc lang!"

"..."

"Mặt người dạ thú!"

"..."

Cố Ngôn Thanh bị cô nói đến mặt nóng lên. Anh nắm chặt tay của cô kéo vào ngực mình, lại dùng chăn bọc lấy người cô. Ngữ khí của anh kéo dài, thanh âm còn mang theo trầm ái, "Anh là sắc lang mà em còn dám đi về với anh?"

Tần Noãn quỳ gối bên mép giường, ôm ấy cổ của anh, nhíu mày, "Em là sắc lang chúa trong đám sắc lang, cho nên không sợ."

Cố Ngôn Thanh ôm ghì lấy cô, nhẹ giọng hỏi: "Hình xăm trên lưng em là cái gì? Cho anh nhìn một chút được không?"

Tần Noãn lắc đầu, "Chỉ có ông xã của em mới được nhìn."

Cố Ngôn Thanh kề sát bên tai cô, lẩm bẩm: "Vậy em gọi anh một tiếng "ông xã", sau đó lại cho anh nhìn được không?"

Nhiệt khí phả ra cổ vai, Tần Noãn khó chịu run người.

"... Cố Ngôn Thanh, sao anh lại học thói hư thế!" Hai gò má của cô phiếm hồng, cô đấm mấy cái lên ngực anh.

Cố Ngôn Thanh nắm chặt quả đấm của cô lại. Anh cúi đầu hôn lên môi cô, trằn trọc dây dưa.

Giữa lúc ý loạn tình mê, Cố Ngôn Thanh đẩy cô ngã lên giường, thâm tình hôn lên khuôn mặt của cô.

Sau một hồi lâu, anh buông Tần Noãn ra, bên trong mắt sắc nồng đậm thâm tình lưu luyến.

"Nếu em đã nói là bí mật, vậy anh sẽ không nhìn nữa. Nụ hôn này coi như đền bù vậy." Cố Ngôn Thanh ôn hoà nói, mơn trớn mái tóc xốc xếch của cô, "Ngủ đi, anh ngủ ở ghế sofa."

Hai tay của Tần Noãn nắm chặt chăn, mở to mắt hạnh căng tròn nhìn anh.

Cố Ngôn Thanh nhẹ gõ lên mi tâm của cô, "Nhắm mắt ngủ đi nào."

Tần Noãn ngoan ngoãn nhắm mắt lại.

Cố Ngôn Thanh lấy chăn gối từ trong ngăn tủ ra, đi phòng khách đằng trước, tiện tay tắt đèn.

Đột nhiên rơi vào bóng tối làm cho trái tim của Tần Noãn không hiểu sao nhói lên một cái. Cô giơ tay, không nhìn thấy được năm ngón...

"Cố Ngôn Thanh?" Cô siết chặt chăn, hô lên.