Chương 121

Edit: Kye

Beta: Mira

Cuộc sống ngày ngày trôi qua, rất nhanh

đã

đến ngày mùng 6 tháng 3.

Ngày hôm đó vừa qua giờ mão, Kim Kết cùng Sơn Trà liền

đi

vào phòng đánh thức tiểu thư nhà mình rời giường.

Khương Lệnh Uyển còn ngủ mơ mơ màng màng.

Xưa nay nàng là người

không

tim

không

phổi, thường ngày dính giường liền ngủ, hôm qua khó có khi trằn trọc khó ngủ, cuối cùng cũng

không

biết làm sao mà ngủ được. Nhưng dường như vừa mới ngủ được

thì

lại phải dậy. Khương Lệnh Uyển ảo não

không

thôi, nhưng cũng biết hôm nay là ngày đại hỉ của nàng,

không

thể làm xằng bậy.

Chu thị, Diêu thị, Di An Quận Chúa đều

đã

đến cả rồi, tất cả đều rất vui mừng,

trên

mặt tràn đầy nụ cười.

Ở giữa gian phòng là

một

lão phụ nhân mặc

một

thân áo bào đỏ thêu ám văn hình mẫu đơn bằng sợi chỉ vàng, khuôn mặt hòa ái vui mừng là lão thái thái Từ Quốc Công phủ. Nữ tử Đại Chu xuất giá, xưa nay đều có tập tục để

một

lão nhân gia cả đời hạnh phúc mĩ mãn chải đầu

nói

cát tường. Từ Quốc công Mạnh lão thái thái là người có phúc, là thanh mai trúc mã biểu huynh muội với Từ Quốc công, sau khi kết hôn sinh con, hai người

một

đời tổng cộng có năm nam ba nữ tám hài tử, bây giờ con cháu đầy cả sảnh đường, hầu hạ dưới gối.

Mặt sinh từ tâm, Mạnh lão thái thái là người thân thiện, bà cười khanh khách nhìn Khương Lệnh Uyển mới tắm rửa xong, con ngươi sáng ngời, tán dương

nói: “Lớn lên

thật

xinh đẹp, tân lang quân quả

thậtcó phúc lớn.”

Mạnh lão thái thái cũng từng nhìn thấy tiểu



nương này vài lần, chỉ thấy nàng từ

nhỏ

đã

rất tốt, nhất là đôi mắt to linh khí bức người, đứng bên trong

một

đám tiểu



nương, dường như cũng

sẽ

tỏa ra ánh sáng, hơn nữa



nương này còn rất dẻo miệng,

yêu

cười, làm người ta vừa nhìn

đã

yêu.

Thường ngày mặt Khương Lệnh Uyển rất dày, hôm nay là ngày xuất giá, dường như cũng phá lệ biết thẹn thùng.

Nàng ngoan ngoãn ngồi im.

Mạnh lão thái thái lúc này mới cầm lược chải đầu cho nàng.

“Nhất sơ sơ đến vĩ, nhị sơ sơ đến bạc đầu tề mi, tam sơ sơ đến con cháu đầy nhà, tứ sơ sơ đến tứ ngân duẩn tận tiêu tề…”(*)

(*) Đây là tập tục ngày cưới của Trung Quốc, lễ chải tóc, chữ sơ ở đây là chải, thường chải mười lần và có mười câu

nói

chúc phúc khác nhau, bốn câu

trên

có ý nghĩa là

một

chải đến đuôi (tình duyên

khôngđứt đoạn), hai chải đến bạc đầu vẫn còn tình thâm nghĩa trọng, ba chải con cháu đầy nhà, bốn chải may mắn đầy nhà (câu thứ tư này tui

không

chắc cho lắm, gg nó ra thế…)

Chải xong mười chải, liền bắt đầu trang điểm.

Đem mái tóc dài búi thành tóc phụ nhân, cài thêm

một

nhánh trâm phượng vàng nạm hạt châu.

Chu thị lẳng lặng đứng

một

bên, nhìn nữ nhi ngồi trước gương, nhất thời viền mắt đỏ lên, nhưng cuối cùng vẫn nhịn xuống, vội vàng giúp đỡ trang điểm.

Khương Lệnh Uyển nghiêng đầu, hướng về Chu thị gọi

một

tiếng: “Nương…”

Chu thị thấy khuôn mặt

nhỏ

nhắn của nữ nhi còn

hiện

vẻ non nớt, mặt mày đều là vẻ tiểu



nương gia ngây thơ, trong lòng lại càng

không

muốn. Nếu

không

phải tuổi Lục Tông

không

chờ nổi, nàng nhất định

sẽ

giữ nữ nhi lại thêm

một

năm.

Chu thị

nói: “Ngoan ngoãn ngồi yên, đừng lộn xộn.”

Lúc này Khương Lệnh Uyển mới chịu ngồi yên.

Nàng nhìn gương mặt trắng nõn của mình trong gương, tóc đen được búi rườm ra, khuôn mặt

nhỏ

nhắn cũng được thoa

một

tầng phấn dày, sau đó là màu son tươi mới. Tuy thường ngày nàng rất chú tâm đến dáng vẻ của mình, nhất định phải trang điểm tinh xảo xinh đẹp

không

chút tì vết mới dám ra ngoài, nhưng tuổi nàng còn

nhỏ, chỉ cần trang điểm nhạt qua là xong, bây giờ khuôn mặt trang điểm tinh xảo như vậy vẫn là lần đầu tiên. Trang điểm qua

một

tầng, nhìn nàng dường như trầm ổn hơn trước. Mà búi lên mái tóc phụ nhân, cả người nàng đều giống như thoát thai hoán cốt.

Khương Lệnh Uyển có chút thất thần.

… Ngay cả bản thân nàng đều

không

nhận ra chính mình.

Cuối cùng đến lúc mang lên thứ rườm rà nhất, mũ phượng tinh xảo, Khương Lệnh Uyển mới tỉnh táo lại.

Khương Lệnh Uyển nhíu mày.

Quá nặng.

trên

đầu nàng giống như

đang

đội

một

quả dưa hấu to.

Khương Lệnh Uyển cảm giác như cổ mình bị bẻ

đi, nhưng hôm nay nàng thành thân sợ rằng phải đeo vài canh giờ. Nhớ đến cái này, Khương Lệnh Uyển nghĩ mà sợ. Kiếp trước nàng nhớ cái này rất



ràng, sau khi lấy mũ phượng xuống, nàng liền cảm thấy hô hấp mình thuận hơn nhiều. Hồi đó nàng bị đau bị Lục Tông nhận ra, vẻ mặt

hắn

nhu hòa, còn giơ tay xoa cổ chăm sóc cho nàng. Có điều nàng

khôngthích bị người khác chạm vào, luôn cảm thấy mình và Lục Tông chỉ là người xa lạ, liền tránh xa

hắn. Nhưng Lục Tông cũng

không

nói

gì, chỉ lúng túng thu tay về, nhìn nàng cười.

Đêm nay nhất định phải để Lục Tông xoa xoa.

Mũ phượng

trên

đầu này được Vinh Vương phủ đưa tới cách đây

không

lâu. Được làm từ hơn mười vị thợ giỏi tay nghề ở Trân Bảo Hiên nổi tiếng Tấn thành, chế tạo suốt hai năm. Mỗi viên trân châu đính

trên

mũ đều cực kì mượt mà, ánh sáng bắt mắt, thợ làm khéo tay khỏi

nói, tinh tế khiến người nhìn phải tặc lưỡi. Xiêm y xuất phát từ Cẩm Tú Phường tốt nhất Tấn thành, mà đồ trang sức tốt nhất xuất phát từ Trân Bảo Hiên, nhưng Trân Bảo Hiên chưa từng làm ra mũ phượng bao giờ. Có điều trước đây đúng là có người nguyện ý dùng nhiều tiền để Trân Bảo Hiên làm mũ phượng, nhưng có người

nói

đằng sau Trân Bảo Hiên là hoàng thất, cho dù quan to hiển quý lợi hại đến đâu, đều đối xử bình đẳng.

khôngquan tâm núi vàng núi bạc, đều

không

làm. Lúc này quả là

một

đặc cách.

Khương Lệnh Uyển hiếu kỳ,

không

biết lúc nào Lục Tông lại có bản lĩnh như vậy.

Nhưng cả đời



nương chỉ xuất giá được

một

lần, đương nhiên phải bề ngoài chói mắt, mũ phượng hoa lệ, cũng coi như thỏa mãn lòng hư vinh của nàng.

Trang điểm chải chuốt xong, Khương Lệnh Uyển mới nhìn mẫu thân nhà mình, thấy viền mắt nàng hồng hồng, dường như

không

kìm nén được. Trong lòng Khương Lệnh Uyển cũng đau xót, tuy rằng nàng muốn gả cho Lục Tông, nhưng hôm nay nàng xuất giá, lại

không

nỡ. Chóp mũi nàng chua xót, thanh

âmmềm mại

nói: “... Nương.”

Chu thị nhìn nữ nhi, rưng rưng cười

nói: “Được rồi, còn chưa tới lúc, chờ

một

lát hẵng khóc.”

Dựa theo tập tục của Đại Chu, chờ đến lúc tân nương tử

đi

ra ngoài mới khóc gả.

Khương Lệnh Uyển gật đầu, nhưng đến cùng vẫn

không

nỡ bỏ, tay nàng kéo ống tay áo mẫu thân, yếu ớt

nói: “Nương, nữ nhi luyến tiếc người.”

Chu thị vừa nghe, suýt chút nữa rơi lệ.

Khương Lệnh Uyển nhìn về phía Diêu thị và Di An Quận Chúa, cũng

nói: “Cũng luyến tiếc Nhị thẩm thẩm cùng tẩu tẩu… Luyến tiếc cha cùng ca ca, luyến tiếc bà nội, còn có Hạo nhi Hữu nhi Đường nhi....”

“Hài tử ngốc.” Chu thị

nói

một

câu, nhìn khuôn mặt

nhỏ

bé như hoa như ngọc của nữ nhi, tiếp tục

nói: “Thành thân,

không

được có tính trẻ con như vậy. Con nha, phải nhớ kĩ nhưng lời lúc trước nương căn dặn, mọi việc đừng hành động tùy tính, trước khi làm phải suy nghĩ.”

Chu thị vui mừng vì hậu viện Vinh Vương phủ cũng

không

phức tạp như những gia đình giàu có bình thường khác, hơn nữa

không

cần lo lắng vấn đề mẹ chồng và em chồng, đứa

nhỏ

Lục Tông này cũng làm nàng yên tâm, nữ nhi gả

đi, hẳn là

không

có vấn đề gì. Có thể mường tượng ra cảnh ngày sau, những tháng ngày mà hai đứa

nhỏ

trải qua sau này, tóm lại vẫn có thể có chút ngập ghềnh trắc trở. Lục Tông có thể bao dung nữ nhi

một

lần hai lần, nhưng thời gian dài, có

một

số việc cũng

không

thể cho phép. Chu thị chỉ hy vọng Lục Tông đối xử với nữ nhi trước sau như

một, còn về phần tiền đồ nàng

mộtchút cũng

không

thèm để ý.

Khương Lệnh Uyển nghe Chu thị căn dặn, đến giờ, liền đứng dậy

đi

đến tiền thính.

Khương Lệnh Uyển

một

thân mũ phượng khăn quàng vai, hành động tất nhiên chậm

đi

không

ít, kính trà dập đầu cho lão thái thái cùng cha mẹ, mới cắn môi rơi lệ, khuôn mặt

nhỏ

nhắn nhất thời nước mắt như mưa.

Khương Dụ đứng ở

một

bên,

một

đại nam nhân, nhìn chính muội muội ruột của mình mặc giá y màu đỏ tươi gả

đi, cũng

không

nhịn được đỏ mắt. Nhưng nếu

hắn

khóc lên,

thì

quả

thật



một

trò cười.

Bả vai Khương Lệnh Uyển run lên, khóc

một

hồi lâu. Hạo nhi Đường nhi bước từng bước ngắn chạy về phía nàng, hai đứa chia ra,

một

đứa ôm cánh tay trái,

một

đứa ôm cánh tay phải. Hai tiểu tử cũng nước mắt rưng rưng, rất là

không

muốn. Tuy hai tiểu tử còn

nhỏ

tuổi, nhưng lại rất thông mình, dường như cũng ý thức lần này nàng rời

đi, chính là

đi

theo người khác. Đường nhi ngày thường hoạt bát hơn chút, nhưng bây giờ cũng quệt miệng, khuôn mặt mập tròn tròn, bộ dáng oan ức muốn khóc. Khương Lệnh Uyển đến gần, hôn lên mặt Đường nhi

một

cái, sau có hôn lên khuôn mặt

nhỏ

bé của Hạo nhi, sau đó nghiêng đầu nhìn Hữu nhi

đã

trở thành

một

tiểu thiếu niên đứng bên cạnh, ăn mặc

một

thân xiêm y màu xanh ngọc, đôi mắt quật cường rưng rưng.

Xưa nay Hữu nhi thân cận với nàng nhất, là nàng nhìn

hắn

từ

nhỏ

lớn lên. Khi còn bé Hữu nhi ngây thơ đáng

yêu, nhưng bây giờ lớn lên dần dần hiểu chuyện, tính tình cũng trầm ổn hơn trước. Hơn nữa hai năm qua lại thêm hai đứa nhóc Đường nhi và Hạo nhi,

hắn

thân là huynh trưởng cùng thúc thúc, tất nhiên

không

thể làm nũng. Nhưng mỗi lần nhìn Đường nhi và Hạo nhi vây quanh đường tỷ,

hắn

chỉ có thể đứng ở

một

bên ước ao. Trước đây

hắn

cùng đường tỷ cũng như vậy.

Khương Lệnh Uyển gọi Khương Hữu

một

tiếng.

Lúc này Khương Hữu mới

đi

đến, đôi mắt rưng tưng, gọi: “Lục tỷ tỷ.”

Khương Lệnh Uyển sờ đầu Khương Hữu,

nói: “Lục tỷ tỷ lập gia đình, sau này Hữu nhi phải chăm sóc Đường nhi và Hạo nhi

thật

tốt.”

Khương Hữu gật đầu đồng ý. Nhưng dáng vẻ đấy, dường như lại muốn khóc lên.

Dỗ xong ba hài tử, Khương Lệnh Uyển lại nhìn lão thái thái cùng cha mẹ

một

lần nữa, khóc nỉ non

mộtphen, liền trở về phòng trang điểm lại

một

lần nữa, đội lên khăn voan đỏ. Nhất thời trước mắt liền

mộtmảnh đỏ tươi.

Đội ngũ đón dâu của Vinh Vương phủ

đã

sớm chờ trước cửa.

Chờ gây khó dễ cho Lục Tông xong, Khương dụ mới bằng lòng cõng muội muội của mình lên kiệu hoa.

trên

đầu Khương Lệnh Uyển bị khăn đỏ phủ kín, tất nhiên

không

nhìn thấy cái gì, nhưng lại có thể nghe được tiếng chiêng trống huyên náo bên ngoài, pháo nổ vang dội. Thanh

âm

náo nhiệt này, thường ngày chỉ cảm thấy ồn ào vô cùng, nhưng lúc này nàng lại cảm thấy vô cùng vui mừng và kích động.

Khương Lệnh Uyển cầm

một

khối ngọc như ý trong tay, yên lặng ngồi lên kiệu hoa.

Khương Dụ nhìn mành kiệu hoa được thả xuống, sau đó ngẩng nhìn Lục Tông

đang

ngồi

trên

đại mã.

Lục Tông vốn sinh ra

đã

tuấn mỹ vô cùng, bây giờ mặc

một

thân hỉ phục, càng

không

thể

không

nói

đến phong thái vô song. Từ

nhỏ

Lục Tông

đã

thành thục hơn nam tử cùng tuổi rất nhiều, xưa nay

không

lộ

sự

vui mừng ra ngoài mặt, nhưng bây giờ gương mặt tuấn tú nhiễm ý cười, con ngươi rực sáng, đuôi lông mày đều nhiễm

không

khí vui mừng. Quen biết mười mấy năm, đây vẫn là lần đầu tiên

hắn

thấy dáng dấp Lục Tông vui mừng như vậy.

Khương Dụ nghĩ: Giao muội muội bảo bối cho Lục Tông,

hắn

cũng yên lòng.

Chu thị nhìn kiệu hoa nữ nhi ngồi được nhấc lên, nhất thời khóc sướt mướt. Hôm nay tình huống đặc thù, Khương Bách Nghiêu tự nhiên cũng

không

kiêng dè, chỉ ôm thê tử động viên

một

phen, nhưng khóe mắt của

hắn

cũng hơi ẩm ướt.

Cách đó

không

xa, Chu Quý Hành

một

thân xiêm y lụa xanh ngọc hoa tím, đứng lẳng lặng

một

chỗ, nhìn nàng lên kiệu hoa, ánh mắt từ đầu đến cuối đều

không

dời

đi. Chờ người

đi

rồi, Chu Quý Hành mới quay đầu, thấy viền mắt Tiết Vanh ửng hồng, hai tay nắm chặt thành hai nắm đấm, dường như cố nén ý nghĩ tiến lên cướp tân nương.

Chu Quý Hành

không

khỏi cười cợt.

·

Đội ngũ náo nhiệt đón dâu

đi

ròng rã

một

vòng Tấn thành, lúc này mới đên Vinh Vương phủ. Phô trương lớn như vậy, Vinh Vương phủ xưa nay điệu thấp quả

thật

vô cùng bạo tay. Nhưng đến cùng vẫn là Thế tử thành thân, cưới được trưởng nữ Vệ Quốc Công phủ, xa hoa

một

phen cũng đáng.

Sau khi bái đường, Khương Lệnh Uyển được đưa đến tân phòng trong Long Ngọc viện.

Bên ngoài

một

trận ồn ào, lúc này Khương Lệnh Uyển chỉ cảm thấy đầu mình ong ong, thêm nữa mũ phượng này quá nặng, tất nhiên nàng mong sớm lấy xuống

một

chút. Nhưng khoăn voan tân nương tử

thì

phải do tân lang tự tay nâng lên, vì đó chính là điều may mắn.

Khương Lệnh Uyển ngồi ngây người, ngóng trông, nghe các phu nhân trong phòng trò chuyện. Đợi

mộtlúc, mới nghe thanh

âm

hoan hỉ của các nàng: “Nhanh, tân lang quân vào.”

Hô hấp Khương Lệnh Uyển ngưng lại, bỗng nhiên có chút sốt sắng, hai tay đặt

trên

đầu gối nắm nắm lại.

Nhưng sau đó nàng lại nghĩ: Lục Tông cũng

không

phải cọp, nàng căng thẳng cái gì?

Chờ lúc khăn voan bị xốc lên, Khương Lệnh Uyển mới

không

nhịn được ngẩng đầu lên nhìn.

Nhìn thấy Lục Tông sát mặt trong gang tấc, Khương Lệnh Uyển chỉ cảm thấy trái tim

nhỏ

của mình

đang“ầm ầm” nhảy loạn, dường như bên trong có

một

con thỏ

nhỏ, lúc này

đang

nghịch ngợm nhảy nhót.

Nàng bỗng cảm thấy bị Lục Tông làm cho kinh ngạc.

Khương Lệnh Uyển xem người xem mặt, kiếp trước

đã

rất thỏa mãn Lục Tông, có điều lớn lên đẹp đến cỡ nào

đi

nữa, nhìn lâu

thì

cũng như nhau cả. Nhưng hôm nay

không

giống nhau. Thường ngày Lục Tông hay mặc cẩm bào màu xanh ngọc hoặc tím sẫm, hôm nay

một

thân hỉ bào đỏ, làm cả người

hắntoát lên

sự

vui mừng, thêm nữa

trên

mặt

hắn

hiện

lên ý cười nhợt nhạt,

một

đôi mắt đẹp đến kinh người, so sánh với dáng dấp lạnh lùng ít

nói

thường ngày tuyệt đối

không

giống nhau.

Nàng cũng nhìn thấy trong mắt

hắn

thoáng qua vẻ kinh diễm, tất nhiên rất ngầm đắc ý.

Có điều nàng vẫn biết hôm nay khuôn mặt nàng trang điểm kĩ càng, vẫn đẹp hơn thường ngày

mộtchút. Trong lòng nàng

không

rõ, cũng

không

biết cảm giác kinh diễm này của Lục Tông từ đâu mà có? Nhưng chẳng lẽ thường ngày nàng còn

không

đủ xinh đẹp sao? Mỗi lần gặp

hắn, nàng đều có trang điểm qua.

Lục Tông thoáng cúi đầu, nhìn người ngoan ngoãn ngồi

trên

giường,

một

thân giá y màu đỏ, nhất thời cũng quên mất cây vén khăn hỉ trong tay.

Nàng vốn

đã

xinh đẹp, bây giờ

một

thân mũ phượng khăn quàng vai, dường như muốn áp chế nàng sụp đổ, càng có cảm giác giống như

một

hài tử. Nhưng lúc này nhìn khuôn mặt

nhỏ

long lanh tinh xảo của nàng, Lục Tông cảm thấy, kiếp này

hắn

sống

không

quá nhanh —— nàng

đã

là thê tử của

hắn.

Kiếp này,

hắn

không

muốn gì đặc biệt, nhưng chỉ

một

mực với nàng, rất kì diệu, tham vọng rất sâu.

Bây giờ,

đã

cưới được nàng.

Trong tân phòng

một

đám quý phụ cùng nha hoàn, vốn

đã

kinh diễm với tướng mạo tuấn mỹ của Vinh Thế tử, bây giờ nhìn thấy Khương Lục tiểu thư, cũng chính là Thế tử phu nhân, lại càng đẹp đến chói mắt, nhìn

một

chút, ánh mắt dường như muốn dính lên,

không

muốn rời

đi.

Chà chà, nhìn cặp vợ chồng này, đẹp đến

không

biết

nói

sao, nếu sau này sinh con, vậy hài tử kia phải đẹp cỡ nào a?

“Nhìn xem, tân nương tử

thật

xinh đẹp, Vinh Thế tử của chúng ta cũng nhìn đến choáng váng.”

mộtđám người bắt đầu trêu ghẹo.

Sau kinh diễm, Khương Lệnh Uyển nhìn Lục Tông cười khanh khách, cảm thấy

hắn

có chút ngốc. Thường ngày nhìn

hắn

nội liễm trầm ổn, vào lúc này lại hiếm có mấy phần ngây thơ, giống như

một

tên thô lỗ.

Hôm nay ngày vui, bị chọc ghẹo, Lục Tông cũng

không

thể ngừng cười, khóe miệng cong cong, lẳng lặng nhìn nàng, ánh mắt hai người chạm nhau, dù

không

nói

lời nào, đều cảm thấy ngọt ngào.

Khương Lệnh Uyển rũ mắt, hai tay quấn quít

trên

đầu gối,

đã

bị

hắn

nhìn đến ngại ngùng.

Lục Tông hất áo ngồi xuống. Mấy nha hoàn đứng bên cạnh, tay nâng khay, trong khay chứa

một

ít táo đỏ, đậu phộng—— dùng để rải giường.

Rải giường xong, hai người liền uống rượu giao bôi.

Khương Lệnh Uyển

không

biết uống rượu, hơn nữa cái bụng trống trơn, liền như thế uống

một

chén vào bụng, hai gò má bắt đầu nóng lên, may mắn phấn

trên

mặt đủ dày, son đủ đậm, căn bản

không

nhìn thấy mặt đỏ.

Uống xong rượu giao bôi,

một

nha hoàn váy xanh mới bưng

một

khay sủi cảo lên.

Khương Lệnh Uyển giơ tay, cổ tay tinh tế như ngọc đeo

một

chiếc vòng vàng khảm hạt ngọc thạch lựu, càng làm nổi bật lên cổ tay trắng nõn của nàng. Nàng cầm đôi đũa gắp

một

miếng sủi cảo, thoáng cúi đầu cắn

một

cái.

Khương Lệnh Uyển đói bụng cực kỳ, nhưng sủi cảo này là sinh, mùi vị cũng

không

ngon lắm.

Nhìn Khương Lệnh Uyển cắn sủi cảo, hỉ nương lúc này mới cười tủm tỉm hỏi: “Sủi cao sinh

không

sinh?”

một

bên các phu nhân thế gia ồn ào,

thật

náo nhiệt.

Khương Lệnh Uyển nhìn Lục Tông bên cạnh, cảm thấy có chút ngại ngừng, đáp: “Sinh.”

Đương nhiên sinh.

Kiếp này, nàng phải sinh cho

hắn

thật

nhiều hài tử.