Chương 21

Chu Lâm Duyên biết Tô Tiêu Tiêu sợ tối, anh đem cô kéo đến trước mặt. "Đi theo tôi."

Giọng nói trầm thấp lại làm người ta phá lệ an tâm.

Tuy rằng vẫn nhìn không thấy, nhưng Tô Tiêu Tiêu không cảm thấy sợ như lúc nãy nữa, cô giống như cái đuôi nhỏ đi theo phía sau Chu Lâm Duyên, đôi tay gắt gao nắm quần áo anh, anh đi một bước cô liền đi theo một bước, anh dừng lại cô cũng lập tức dừng lại, mỗi lần như vậy tim đều nhảy lên, khẩn trương hỏi: "Sao...... làm sao vậy?"

Chu Lâm Duyên quay đầu lại nhìn thì phát hiện cả người cô đều đang căng thẳng tránh ở phía sau anh, đôi tay gắt gao nắm quần áo và nhìn xung quanh, có lẽ là thấy anh không trả lời cô lại càng khẩn trương hơn. "Chu...... Chu tổng, làm sao vậy?"

Chu Lâm Duyên nhìn chằm chằm cô một lúc lâu, đặc biệt bình tĩnh nói: "Cũng không có gì, chỉ là vừa rồi hình như tôi thấy có thứ gì đi ngang qua."

Tô Tiêu Tiêu: "..."

Tô Tiêu Tiêu sợ tới mức tim đều ngừng đập, thanh âm đều phát run. "Cái... Cái thứ gì cơ?"

"Tôi cũng không biết, giống như là một bóng dáng màu trắng."

"Trắng...là bóng dáng màu trắng sao "

"Ừ."

Tô Tiêu Tiêu bị dọa đến choáng váng, cô cắn chặt môi, thân thể vô ý thức dựa càng gần Chu Lâm Duyên, cũng đem quần áo nắm chặt hơn, giọng nói giống như sắp khóc. "Chu tổng...anh đừng làm tôi sợ."

Chu Lâm Duyên rốt cuộc nhịn không được cười nhẹ một cái nói: "Lừa cô thôi."

Anh đưa điện thoại bỏ vào túi quần, nói: "Di động không còn pin, trời quá tối chúng ta cũng không có biện pháp tìm."

Anh nói xong một lát cũng không nghe thấy Tô Tiêu Tiêu nói chuyện.

Ở trong bóng tối nhìn cô, trầm mặc vài giây anh thấp giọng hỏi: " Cô khóc sao?"

Tô Tiêu Tiêu lắc đầu, "Không có."

Chu Lâm Duyên ừ một tiếng, "Bây giờ cũng quá muộn rồi, hôm nay chúng ta không trở về nội thành, trong núi có khách sạn, đêm nay chúng ta liền ở bên này."

Tô Tiêu Tiêu gật gật đầu, ừ một tiếng.

Hai người hướng trên núi đi lên, trong núi càng ngày càng yên tĩnh, gió thổi ở bên tai làm người sởn tóc gáy, Tô Tiêu Tiêu đi theo bên trái Chu Lâm Duyên ngón tay gắt gao túm tây trang anh.

Cũng may đi không lâu Tô Tiêu Tiêu liền nhìn thấy ánh sáng.

Trên núi có mấy khách sạn nhỏ ở liền kề nhau, trong rừng có ánh đèn sáng chói.

Vì gần đây thời tiết quá nóng, cho nên có rất nhiều người lên núi tránh nóng, hai người hỏi qua vài khách sạn đều không có phòng trống.

Hỏi đến khách sạn cuối cùng ở trong rừng trúc, nhân viên lễ tân mỉm cười nói: "Chỗ chúng tôi còn có một phòng giường lớn."

Tô Tiêu Tiêu há hốc mồm nhìn nhân viên lễ tân, không chờ cô phản ứng lại Chu Lâm Duyên đã đem thân phận chứng đệ đi ra ngoài, "Chúng tôi lấy phòng này."

"Vâng." Cô gái lễ tân cầm lấy chứng minh thư của anh, sau đó lại nói với Tô Tiêu Tiêu nói: "Tiểu thư, cô cũng cần đưa ra chứng minh thư."

Tô Tiêu Tiêu có điểm hoảng, theo bản năng bắt lấy cánh tay Chu Lâm Duyên, nghiêng đầu nhìn anh.

Chu Lâm Duyên bình tĩnh nhìn cô nói: "Không có khách sạn khác."

Tô Tiêu Tiêu: "..."

Phòng ở lầu ba, Chu Lâm Duyên đi ở phía trước, mở cửa liền đi vào.

Tô Tiêu Tiêu chậm rì rì theo ở phía sau, tới cửa phòng cô do dự đi dạo vài bước, cô đỡ khung cửa thò đầu vào nhìn Chu Lâm Duyên nói: "Chu tổng, tôi đi đại sảnh ngủ."

Chu Lâm Duyên đứng ở mép giường nạp di động, nghe vậy đầu cũng không nâng, chỉ lạnh lùng nói: "Tùy cô."

Dừng một lúc anh lại nói tiếp: "Núi sâu rừng già, chính mình cẩn thận một chút."

Tô Tiêu Tiêu vốn dĩ đã chuẩn bị đi xuống lầu nhưng nghe thấy những lời này bước chân đột nhiên dừng lại, cô quay đầu lại, "Cẩn......cẩn thận cái gì?"

Chu Lâm Duyên không trả lời cô.

Tô Tiêu Tiêu đứng ở trên hành lang, từng cơn gió lùa vào.

Cô hướng phía cửa sổ cuối hành lang nhìn ra ngoài, bên ngoài những chiếc đèn l*иg treo trên ngọn trúc, bên trong đèn phát ra ánh sáng màu vàng, nhánh cây bị gió thổi phiêu phiêu mà lay động.

Một trận gió thổi qua Tô Tiêu Tiêu sợ tới mức lông tơ đều dựng thẳng lên, cô chạy nhanh vào phòng, quay đầu liền đem cửa đóng lại, còn không quên khóa cửa.

Chu Lâm Duyên đem di động nạp tốt, ngẩng đầu nhìn Tô Tiêu Tiêu cố ý hỏi: "Không đi ngủ đại sảnh"

Tô Tiêu Tiêu quay đầu lại nói: " Tôi cảm thấy vẫn là ngủ trong phòng tương đối tốt hơn, đại sảnh khả năng sẽ bị lạnh."

Nhìn thấy trong phòng có một chiếc sofa, cô đi qua rồi ngồi xuống đôi mắt cong cong, ngẩng đầu nhìn Chu Lâm Duyên rồi vỗ vỗ sofa nói: "sofa này rất lớn tôi liền ngủ nơi này vậy."

Chu Lâm Duyên trong mắt hiện lên ý cười.

Anh cúi đầu cởi từng chiếc cúc áo, ngữ khí có chút lười biếng: "Tùy cô."

Anh cởϊ áσ khoác ném tới bên cạnh trên sofa, sau đó liền đi phòng tắm tắm rửa.

Tô Tiêu Tiêu ngồi ở trên sofa, nghe bên trong truyền đến tắm rửa, cô há hốc mồm mà nhìn giường lớn trước mặt.

Trên giường lớn còn có một trái tim được xếp từ hoa hồng.

Đây là phòng tình nhân a!

Tô Tiêu Tiêu đột nhiên có điểm không biết làm sao, cô ngồi ở trên sofa đôi mắt không tự giác bay tới chiềc sofa đơn bên cạnh ở đó có tây trang của Chu Lâm Duyên.

Cô siết chặt váy, đứng dậy đi tìm nước uống.

Phía sau bàn là chỗ để đồ uống, Tô Tiêu Tiêu đi lấy nước, đôi mắt không cẩn thận nhìn tới cái hộp màu lam bên cạnh, tay cô run lên lon nước thiếu chút nữa rơi trên chân.

Tô Tiêu Tiêu mặt đỏ bừng, tùy tiện cầm lấy lon nước chạy nhanh về sofa ngoan ngoãn ngồi xuống.

Cô vừa ngồi xuống cửa phòng tắm cũng đồng thời mở ra.

Chu Lâm Duyên tắm rửa xong cũng không thay quần áo, vẫn là áo sơ mi trắng quần dài màu đen.

Lúc đi ra thấy Tô Tiêu Tiêu ngồi ở trên sofa đang cúi đầu cố mở lon nước trong tay.

Có lẽ cái nắp lon quá chặt, cô mở một lúc lâu cũng không được.

Chu Lâm Duyên đi qua ngồi xuống bên cạnh cô thuận tay cầm lấy cái lon trong tay cô.

Đang chuẩn bị mở giúp cô thì động tác bỗng nhiên dừng lại, anh nhìn chữ trên cái lon nước trầm mặc vài giây, anh bỗng nhiên nghiêng đầu, đôi mắt cười như không cười nhìn Tô Tiêu Tiêu. "Tô Tiêu Tiêu."

"A" Tô Tiêu Tiêu có chút sững sờ.

Chu Lâm Duyên nhìn cô, trong giọng nói đều dấu không được ý cười. " Cô uống bia làm cái gì?"

Sau một lúc anh nhịn không được cười nhạo một tiếng. " Là muốn tăng thêm can đảm sao"

Tô Tiêu Tiêu: "..."

Cái gì bia? Đây không phải đồ uống sao!

Chu Lâm Duyên một tay đem cái nắp lon mở ra rồi đặt lên bàn cho cô sau đó anh đứng dậy cầm lấy tây trang bên cạnh, cười khẽ nói: "Uống xong liền ngủ đi."

Tô Tiêu Tiêu có chút kinh ngạc nhìn lại anh. "Anh đi đâu?"

Chu Lâm Duyên xách theo tây trang đi ra ngoài: "Tôi ngủ ở đại sảnh."

Từ trong phòng đi ra, Chu Lâm Duyên lập tức đi về phía thang máy, nghĩ đến Tô Tiêu Tiêu vừa mới đỏ bừng mặt, khóe môi câu lên, mặt mày đều nhiễm ý cười.

......

Tô Tiêu Tiêu đánh rơi miếng ngọc, nằm trên giường lăn qua lộn lại thực không an ổn, thỉnh thoảng lại sờ ngực một chút, mãi cho đến một hai giờ sáng mới ngủ được.

Ngày hôm sau hơn 6 giờ cô liền tỉnh.

Tô Tiêu Tiêu nhìn bên ngoài trời đã tờ mờ sáng, cô nhanh chóng rửa mặt thay quần áo rồi ra khỏi phòng, cô muốn thừa dịp hiện tại vẫn còn sớm, bên ngoài ít người, chạy nhanh xuống núi đi tìm miếng ngọc.

Cô mới vừa đi đến đại sảnh khách sạn, liền nhìn thấy Chu Lâm Duyên ngồi trên ghế ở đại sảnh, dựa lưng vào sofa cúi đầu, nhắm mắt lại nghỉ ngơi.

Tô Tiêu Tiêu cùng Chu Lâm Duyên quen nhau lâu như vậy, biết anh giáo dưỡng thực tốt, ngồi là ngồi, đứng là đứng, ở bên ngoài mặc dù là ngủ, cũng là tư thái nghiêm túc, chỉ nhẹ nhàng nhắm mắt lại mà thôi.

Nghĩ đến anh tối hôm qua ở chỗ này ngồi một đêm, trong lòng liền rất áy náy, cô cũng không nghĩ sẽ đánh thức anh, đang chuẩn bị lặng lẽ đi ra ngoài thì Chu Lâm Duyên bỗng nhiên mở mắt nhìn cô, trong giọng nói lộ ra sự mệt mỏi, "Cô tỉnh rồi sao"

Tô Tiêu Tiêu vội đứng lại, cô đi qua ngồi cạnh Chu Lâm Duyên nhỏ giọng nói: "Bây giờ vẫn còn sớm, anh có muốn vào phòng ngủ một lát hay không"

Chu Lâm Duyên hơi cúi đầu, xoa xoa cái cổ bủn rủn, "Không cần, hôm nay muốn trở về sớm."

Tô Tiêu Tiêu nhìn anh, sau một lúc lâu mới nói. "Thực xin lỗi."

Chu Lâm Duyên nhìn cô. "Đừng xin lỗi."

Tô Tiêu Tiêu cúi đầu, không nói cái gì nữa.

Qua một lát cô mới ngẩng đầu nói: "Vậy anh lại ngủ trong chốc lát đi, tôi đi ra ngoài một chút, trong chốc lát trở về tìm anh."

Chu Lâm Duyên ngồi một đêm, cổ toan trướng, đang xoa cổ thì nghe thấy Tô Tiêu Tiêu nói lúc này anh mới giương mắt lên, "Cô muốn đi đâu?"

Tô Tiêu Tiêu nói: "Đi tìm vòng cổ."

Nói xong cô liền đứng lên, vừa mới chuẩn bị đi thì cánh tay đã bị giữ chặt. Cô sửng sốt, quay đầu lại nhìn Chu Lâm Duyên.

Chu Lâm Duyên lnhìn cô một cái rồi buông tay ra, từ túi quần lấy ra một sợi dây màu hồng treo miếng ngọc bội đưa cho cô. "Sợi dây đã bị đứt, cô trở về đổi một cái khác đi."

Tô Tiêu Tiêu nhìn miếng ngọc trong tay Chu Lâm Duyên, vừa mừng vừa sợ, vội vàng cầm lấy. "Anh tìm thấy ở nơi nào vậy?"

"Dưới chân núi." Chu Lâm Duyên nhàn nhạt trở lời, tiếp tục nhắm hai mắt lại.

Tô Tiêu Tiêu một lần nữa ngồi trở lại bên cạnh Chu Lâm Duyên, sờ sờ miếng ngọc, vui vẻ đến đôi mắt đều là ý cười.

Nhìn nửa ngày, mới nghiêng đầu đi nhìn Chu Lâm Duyên, đang muốn nói cảm ơn thì thấy Chu Lâm Duyên đã nhắm mắt lại như là ngủ rồi.

Cô vội vàng im tiếng, nhìn Chu Lâm Duyên cô bất tri bất giác có điểm xuất thần.

Qua một lúc lâu cô mới phục hồi tinh thần. Cô cầm miếng ngọc đi ra ngoài, đứng ở cửa khách sạn nhìn bầu trời vẫn chưa hoàn toàn sáng.

Chu Lâm Duyên khi nào thì đi tìm vòng cổ cho cô.

......

Lúc 8 giờ 30, Chu Lâm Duyên vừa đến công ty đã bảo người quản lý dự án thông báo cho mọi người trong vòng 3 phút sẽ mở cuộc họp, các nhân viên vội vàng ôm văn kiện cùng máy tính đi nhanh tới phòng họp.

Hạng mục lần này cùng Tô Tiêu Tiêu không quan hệ, bất quá ngày hôm qua bị Đường Dịch mượn qua hỗ trợ, lúc mở họp cô cũng thuận tiện đi nghe một chút.

Nhưng mà trên thực tế, toàn bộ buổi sáng cô căn bản cái gì cũng chưa nghe, trong ánh mắt chỉ có Chu Lâm Duyên.

Trước kia Chu Lâm Duyên mở họp, cô ngồi ở dưới ngẫu nhiên cũng sẽ ở trong lòng cảm thán, người đàn ông này lớn lên cũng thật soái, trừ bỏ mặt cùng dáng người, mỗi cái giơ tay nhấc chân cũng rất có khí chất, rất dễ làm người khác mê muội. Nhưng chính là quá lạnh lùng, khiến cho người khác hoàn toàn không dám có bất cứ suy nghĩ gì khác.

Cuộc họp kéo dài 10 giờ mới kết thúc, Chu Lâm Duyên nói "" tan họp" liền nhanh chóng đứng dậy rời đi.

Tiếp theo Đường Dịch cũng rời đi, mấy vị giám đốc cùng quản lý cũng vội vội vàng vàng theo sau.

Tô Tiêu Tiêu ở đàng kia thu dọn đồ đạc, bên cạnh hai đồng nghiệp nữ nhỏ giọng nói chuyện, "Chu tổng lớn lên quá soái đi, tôi vừa mới nhìn anh ta đôi mắt đều không dời ra được."

"Chu tổng có bạn gái chưa?" bên cạnh một cô gái cũng thò đầu qua hỏi.

"Giống như không có. Bất quá nếu không có thật cũng không tới lượt chúng ta, cô đừng có nằm mơ."

Mấy cô gái kia đi rồi, Tô Tiêu Tiêu ở đàng kia thu thập hết mọi thứ cũng yên lặng đứng lên, rời phòng họp.

......

Buổi tối, Đường Dịch đặt một căn phòng tao nhã Dung Các, làm tiệc đón gió tẩy trần cho Chu Lâm Duyên, mấy vị giám đốc cũng ở đây.

Chu Lâm Duyên hứng thú không quá cao, cả một đêm cơ hồ không động vào chiếc đũa, có người đi lên kính rượu anh cũng chỉ tượng trưng tính uống một chút.

Có thể ở đại tập đoàn thăng quan tiến chức, một đám đều là người sáng suốt, nhìn mặt đoán ý là rất dễ, thấy Chu Lâm Duyên hứng thú không cao, hai người kính xong rượu, những người sau cũng không dám đi lên.

So sánh với Chu Lâm Duyên thì Đường Dịch bình dị gần gũi hơn rất nhiều, hơn nữa ở chỗ bọn họ thời gian cho nên cũng thoải mái, tự tại hơn. Sau vài chén rượu đề tài không biết như thế nào liền rơi đến trên người Tô Tiêu Tiêu.

Giám đốc bộ phận thiết kế nói: " vị Tô tiểu thư mà Chu tổng mang đến thật sự rất có tài hoa, ngày hôm qua lại đây giúp chúng ta giải quyết rất nhiều vấn đề."

Đường Dịch cười: "Vô nghĩa, cô ấy là sinh viên giỏi của hệ thiết kế, thư là bạch niệm sao."

Chu Lâm Duyên lười biếng dựa vào lưng ghế, hơi rũ mắt khi nghe lời này khóe môi hơi hơi câu lên.

"Tô tiểu thư đâu chỉ là có tài hoa, cô ấy lớn lên còn thật xinh đẹp." Giám đốc thị trường có điểm uống nhiều, cũng mặc kệ người ngồi đối diện là ai, nói: "Ngày Tô tiểu thư tới tôi còn tưởng mình gặp được tiên nữ."

Chu Lâm Duyên nghe vậy mới ngước mắt lạnh lẽo nhìn vị giám đốc kia.

Mắt đen nặng nề, làm người ta nhìn không ra cảm xúc trong mắt anh.

Đường Dịch sửng sốt, theo bản năng nhìn thoáng qua Chu Lâm Duyên, anh ta cong cong môi, nói: "Ừ...Tiêu Tiêu lớn lên là thật xinh đẹp."

Cơm nước xong đã là 10 giờ 30.

Chu Lâm Duyên uống chút rượu, trong lúc chờ Đường Dịch đi thanh toán anh dựa cạnh cửa hút thuốc.

Mấy vị giám đốc sôi nổi tiến đến cùng Chu Lâm Duyên tạm biệt, Chu Lâm Duyên nhàn nhạt trả lời một tiếng, để cho bọn họ đi trước.

Đường Dịch thanh toán xong, cùng giám đốc thị trường đi ra.

Đường Dịch thấy Chu Lâm Duyên đứng ở cạnh cửa hút thuốc, đối với anh nói: "Đợi chút a, em đi lái xe."

Chu Lâm Duyên ừ một tiếng, cúi đầu ngón trỏ gảy nhẹ tàn thuốc.

Giám đốc thịntrường uống không ít rượu, lúc này đã say khướt, anh ta kêu tài xế tới đón nhưng xe còn chưa tới.

Thấy Chu Lâm Duyên, anh ta liền cười ha hả đi qua, "Chu tổng, ngài đang chờ Đường tổng sao."

Chu Lâm Duyên nâng mắt, lạnh lẽo nhìn anh ta một cái, sau đó mới ừ một tiếng.

Chu Lâm Duyên quá lạnh nhạt, người kia tìm không ra đề tài, đành phải gượng cười.

Một lát sau, anh ta tựa như nghĩ đến cái gì, nhịn không được cùng Chu Lâm Duyên hỏi thăm, "Chu tổng, ngài cùng Tô tiểu thư rất thân nhau phải không?"

Động tác mân mê điếu thuốc của Chu Lâm Duyên ngừng lại một chút, anh ngẩng đầu nhìn về phía vị giám đốc kia, "Như thế nào?"

Giám đốc thị trường bộ khuôn mặt tươi cười, nói: "Tôi muốn hỏi thăm ngài một chút, Tô tiểu thư đã có bạn trai chưa?"

Chu Lâm Duyên nhìn chằm chằm anh ta một lát, bỗng nhiên liền cong cong môi, cười, "Cậu có hứng thú với cô ấy sao?"