Chương 16

Mười phút sau Tô Tiêu Tiêu tỉnh dậy thì Chu Lâm Duyên đã đi rồi. Cô ngồi ngây ngốc ở trên thảm một lúc rồi lại tiếp tục ăn dưa hấu.

Thời gian gần đây không có quá nhiều công việc cho nên Chu Lâm Duyên cũng không bắt cô phải tăng ca, Tô Tiêu Tiêu vui đến quên cả trời đất, hai ngày cuối tuần cô còn tính toán ở nhà xem phim.

Ngày cuối tuần Tô Tiêu Tiêu đang muốn ngủ nướng thì sáng sớm di động liền vang lên, cô mơ mơ màng màng từ trong ổ chăn vươn tay lấy di động rồi nhấn nghe, giọng nói mang vẻ buồn ngủ.

" Alô"

" Con cái nha đầu này, mặt trời đã chiếu tới mông rồi mà vẫn chưa chịu rời giường sao."

Nghe thấy giọng nói của mẹ Tô, Tô Tiêu Tiêu mơ mơ màng màng làm nũng.

"Mẹ...hôm nay là cuối tuần nha."

" Con nghĩ mẹ không biết sao, bây giờ con chạy nhanh xuống dưới xách đồ giúp mẹ, một mình mẹ không thể xách được a."

Tô Tiêu Tiêu kinh ngạc, cô đột nhiên thanh tỉnh, xốc chăn từ trên giường ngồi dậy

"Mẹ...bây giờ mẹ đang ở đâu?"

" Mẹ đang ở cửa tiểu khu chỗ con sống, con xuống xách hành lý giúp mẹ nhanh lên."

Tô Tiêu Tiêu đâu nghĩ đến mẹ cô sẽ đột nhiên tới, cô cúp điện thoại liền nhảy xuống giường, vào phòng tắm vội vội vàng vàng rửa mặt, thay đổi quần áo liền chạy nhanh xuống dưới lầu.

Một hơi chạy đến cửa tiểu khu, xa xa liền nhìn thấy mẹ Tô đang ngồi dưới gốc cây ở hoa viên, bên cạnh là cái vali cùng với hai túi lớn.

Tô Tiêu Tiêu vội chạy tới, "Mẹ..."

Mẹ Tô quay đầu liền thấy con gái mặc một chiếc váy trắng, khuôn mặt tươi cười đang chạy tới.

Tô Tiêu Tiêu chạy đến trước mặt mẹ Tô rồi ôm chặt bà, "Mẹ như thế nào đột nhiên lại tới đây, cũng không nói một tiếng cho con biết."

Mẹ Tô cười nói, "Ngày mai không phải là sinh nhật của con hay sao, mẹ muốn cho con một kinh hỉ."

Tô Tiêu Tiêu cười đến đôi mắt đều cong lên, "Vậy mẹ cũng nên nói cho con biết một tiếng a, như vậy con có thể tới sân bay đón mẹ."

Cô vừa nói vừa xách hai cái túi lên.

Mẹ Tô kéo vali có chút ghét bỏ nói," Mẹ ở sân bay gọi taxi là có thể tới thẳng đây thì cần gì phải để con chạy xa như vậy, với lại thời gian chờ con tới sân bay thì mẹ cũng có thể tới đây rồi."

Tô Tiêu Tiêu đã lâu không gặp mẹ, bây giờ gặp lại cô vui vẻ ôm lấy cánh tay của bà, hai mẹ con sánh vai nhau đi vào tiểu khu.

" Thế ba con đâu rồi? Còn có mọi người ở nhà vẫn khỏe cả chứ ạ?"

" Mọi người đều khỏe, ba con vốn dĩ cũng muốn tới nhưng mà vì công việc cho nên không thể đi."

Tô Tiêu Tiêu cười, "Không sao, chờ tới sinh nhật của ba con sẽ trở về tổ chức tiệc chúc mừng ba nhé."

Mẹ Tô cười nói, "Hóa ra con vẫn còn nhớ rõ sinh nhật của ba a."

Vào tới chung cư Tô Tiêu Tiêu chạy nhanh tới mở cửa thang máy, lại vội quay đầu giúp mẹ xách hành lý.

Vào thang máy, mẹ Tô nhìn xung quanh rồi đánh giá, "Tiểu khu này cũng không tệ lắm."

Tô Tiêu Tiêu nhìn mẹ cười, " Mẹ đã ăn sáng chưa?"

" Lúc ở trên máy bay mẹ đã ăn rồi."

Hai mẹ con đang nói chuyện thì cửa thang máy mở ra.

Cánh cửa mở ra mẹ Tô ngẩng đầu liền nhìn thấy có người đứng bên ngoài, trong ánh mắt hiện lên rõ ràng kinh ngạc.

Chu Lâm Duyên một thân tây trang màu đen, thẳng tắp đứng ở nơi đó.

Chu Lâm Duyên hiển nhiên cũng không nghĩ giây phút cửa thang máy mở ra người anh thấy đầu tiên sẽ là Tô Tiêu Tiêu cùng mẹ của cô, anh có chút kinh ngạc.

Nhưng rất nhanh anh liền bình thường trở lại, hướng tới hai người gật đầu một cái.

Tô Tiêu Tiêu có điểm xấu hổ, cũng không cùng Chu Lâm Duyên chào hỏi liền lôi kéo hành lý đi ra, "Mẹ, chúng ta đi thôi."

"Nga nga."

Mẹ Tô lúc này mới lấy lại tinh thần đi theo con gái.

Trở về nhà, Tô Tiêu Tiêu giúp bà đem hành lý cất, lúc này mới ôm hai cái túi còn lại, "Mẹ, trong hai cái túi này là gì vậy. Con thấy nó khá nặng nha."

"Đều là đồ ăn mọi người bảo mẹ đem tới cho con đó."

Mẹ Tô vừa nói vừa đi vào mỗi phòng nhìn một chút.

Tô Tiêu Tiêu đem hai cái túi đặt lên bàn ở phòng khách, quay đầu lại thấy mẹ Tô đang đi tới đi lui xem từng phòng, cô có chút bất đắc dĩ, "Mẹ đang tìm cái gì vậy ạ?"

Mẹ Tô lúc này mới quay đầu đi tới chỗ Tô Tiêu Tiêu hừ một tiếng, " Mẹ muốn nhìn xem con có phải hay không gạt ba mẹ âm thầm quen bạn trai."

Tô Tiêu Tiêu liền biết, cô nén cười, "Vậy mẹ có nhìn thấy gì không?"

Mẹ Tô ngồi xuống sofa, "Hai ngày trước mẹ gọi điện thoại cho con có nghe thấy con cùng một người đàn ông nói chuyện. Con nói xem người đó là ai?"

"Không có ai đâu mẹ."

Tô Tiêu Tiêu lấy cho bà một ly nước.

Mẹ Tô rõ ràng không tin lại hừ một tiếng, " Con cứ gạt mẹ đi, muộn như vậy còn ở nhà cùng đàn ông nói chuyện, bây giờ lại bảo không có, con nghĩ mẹ sẽ tin hay sao."

Tô Tiêu Tiêu buông tiếng thở dài, "Thật không có, người hôm đó chỉ là hàng xóm của con mà thôi. Con nếu có bạn trai thì cần gì phải dấu ba mẹ chứ, cũng không phải yêu sớm."

Mẹ Tô vừa uống nước vừa nhìn con gái cân nhắc một lát, "Hàng xóm sao, vậy có phải quan hệ của con với anh hàng xóm kia khá tốt không."

Tô Tiêu Tiêu: "...... Mẹ."

" Được rồi, mẹ không hỏi con nữa là được chứ gì."

Mẹ Tô cười lắc đầu, đem cái ly đặt xuống.

Giống như nghĩ tới điều gì đó ánh mắt của bà sáng rực lên, "Ai, người đàn ông chúng ta gặp ở cửa thang máy lớn lên cũng thật đẹp trai nha, lại còn là người rất có lễ phép."

"Không biết, con cũng không thân với anh ta."

Tô Tiêu Tiêu biết mẹ của cô luôn có rất nhiều ý tưởng, nếu bây giờ cô thừa nhận hai người có quen biết, đối phương lại còn độc thân, hơn nữa nếu để mẹ Tô biết giọng người đàn ông mà bà nghe được trong điện thoại hôm đó chính là anh, chắc chắn mẹ của cô sẽ nghĩ càng nhiều hơn.

Cô cũng lười giải thích.

Nói xong cô liền đem đồ ăn trong túi ôm tới tủ lạnh.

"Mẹ..bây giờ mẹ chờ con cất xong mấy thứ này rồi chúng ta xuống lầu ăn sáng nha."

Mẹ Tô nói, "Mẹ mới vừa ăn bây giờ vẫn chưa thấy đói."

"Nhưng mà con gái của mẹ còn chưa có ăn đâu."

Đem đồ ăn cất xong, Tô Tiêu Tiêu liền mang mẹ xuống lầu ăn sáng.

Tối hôm qua trời mưa, hôm nay cũng không quá nóng, ăn sáng xong Tô Tiêu Tiêu mang mẹ Tô tới công viên gần tiểu khu đi dạo một vòng, giữa trưa hai người trở về nhà về nhà nấu cơm, cơm nước xong Tô Tiêu Tiêu mới bảo mẹ Tô nghỉ ngơi một lát, buổi tối hai mẹ con ra ngoài ăn cơm, ăn xong hai người đi tới trung tâm thương mại mua quần áo mới cho mẹ Tô.

Ngày hôm sau Tô Tiêu Tiêu phải đi làm, ngủ đến 7 giờ cô liền thức giấc, đi đến phòng khách thì phát hiện mẹ Tô đã xong làm bữa sáng.

Mẹ Tô ngẩng đầu thấy con gái tóc tai lộn xộn đứng ở cửa phòng liền nhịn không được cười cười.

"Nha đầu này, mau mau mau đi rửa mặt đánh răng, sau đó lại đây ăn cơm sáng."

Tô Tiêu Tiêu mơ hồ nghe được lời bà nói, liền ngoan ngoãn đi vào toilet rửa mặt đánh răng.

Hôm nay là sinh nhật Tô Tiêu Tiêu, mẹ Tô liền nấu trứng gà đỏ cùng mì trường thọ.

Đã lâu không ăn đồ ăn mẹ nấu, Tô Tiêu Tiêu cảm động đến độ muốn khóc, một chút nước mì cũng không để dư thừa.

Vội vã đi làm cho nên cũng chỉ kịp ăn mì còn trứng gà cô liền mang theo ra cửa.

Mẹ Tô ở cửa gọi: "Trong chốc lát mẹ sẽ đi mua đồ ăn, buổi tối tan tầm con sớm một chút trở về a."

Tô Tiêu Tiêu vẫy tay, " Con đã biết."

Tô Tiêu Tiêu lái xe tới công ty, lúc cất xe thì gặp được Chu Lâm Duyên.

Chu Lâm Duyên xuống xe rồi đóng sầm cửa, cũng không thèm nhìn cô một cái, chỉ lơ đãng hỏi, "Người hôm qua ở trong thang máy là mẹ của cô sao?"

Hai người cùng đi tới thang máy, Tô Tiêu Tiêu cười tủm tỉm, " Đúng vậy."

Chu Lâm Duyên thấy Tô Tiêu Tiêu cong môi, trông rất cao hứng. Đáy lòng anh không khỏi cảm thấy buồn cười. Ngây ngô cười cái gì vậy không biết.

Buổi chiều tan tầm Tô Tiêu Tiêu vội vàng về nhà cùng mẹ ăn cơm, tới chung cư đang chuẩn bị lên lầu thì mẹ Tô gọi điện thoại tới bảo cô mua bình rượu gia vị trở về.

"Mẹ cần mua thêm gì không để con mua luôn ạ"

Tô Tiêu Tiêu quay đầu đi ra khỏi tiểu khu.

"Con chỉ cần mua cái đó là được rồi. Mua xong nhớ trở về nhé."

"Vâng ạ.. Con sẽ về nhanh thôi."

Cửa hàng tiện lợi ở tiểu khu cái gì cũng có, Tô Tiêu Tiêu xách một bình rượu gia vị chuẩn bị đi tính tiền thì nghĩ hôm nay ăn sinh nhật vì thế lại cầm thêm mấy lon bia.

Thanh toán xong cô nhanh chóng xách đồ về nhà.

Mới vừa bước vào cửa chung cư, xa xa cô liền nhìn thấy hình bóng quen thuộc, Tô Tiêu Tiêu cao hứng chạy tới.

"Chu tổng!"

Chu Lâm Duyên nhìn cô, Tô Tiêu Tiêu chạy chậm qua, cười vui vẻ hỏi, "Anh hôm nay không phải đi xã giao sao?"

Chu Lâm Duyên ừ một tiếng. Cửa thang máy mở ra hai người sóng vai đi vào.

Tô Tiêu Tiêu nhàn tới nhàm chán, đôi mắt nhìn chằm chằm phía trước.

Chu Lâm Duyên nhận một cuộc điện thoại, không gian trong thang máy rất nhỏ, giọng nói Chu Lâm Duyên lại đê đê trầm trầm, từ tính, nghe thực gợi cảm.

Tô Tiêu Tiêu nghe đến thất thần, cô vô thức lặng lẽ nhìn anh.

Cô nhìn anh trong lúc nhất thời đã quên dời tầm mắt, thẳng đến khi Chu Lâm Duyên cúp điện thoại rồi nhìn qua, ngữ khí cười như không cười. "Tô Tiêu Tiêu, cô nhìn tôi lâu như vậy vẫn chưa đủ sao"

Tô Tiêu Tiêu đang thất thần, lúc Chu Lâm Duyên lên tiếng cô mới giật mình một cái, đôi mắt đều trợn tròn.

Cô theo bản năng xua xua tay,

" Tôi...... tôi không nhìn."

Chu Lâm Duyên nhìn cô ánh mắt đều phảng phất mang theo ý cười.

Tô Tiêu Tiêu: "......"

Tô Tiêu Tiêu bỗng nhiên có cảm giác khó lòng giãi bày.

Thang máy tới nơi, Chu Lâm Duyên trước đi ra ngoài, cô đi theo bên cạnh, nghĩ nghĩ vẫn là nhịn không được muốn giải thích với anh.

"Chu tổng, tôi đối với anh thực sự không ý nghĩ gì đâu, anh đừng có hiểu lầm."

Chu Lâm Duyên bước chân bỗng nhiên dừng lại, nghiêng người ánh mắt sáng quắc nhìn thẳng cô một hồi lâu mới hỏi lại,

"Phải không?"

Tô Tiêu Tiêu nhìn anh có chút do dự.

Không biết có phải ảo giác của cô hay không, nhưng mà cô cảm thấy Chu Lâm Duyên giống như không cao hứng thì phải.

Không chờ cô nghĩ nhiều, một tiếng gọi truyền đến.

"Tiêu Tiêu"

Tô Tiêu Tiêu bỗng nhiên hoàn hồn, vội ngẩng đầu.

" Mẹ."

Mẹ Tô ở nhà chờ con gái trở về, đợi nửa ngày cũng không thấy người, bà liền ra cửa nhìn xem. Nào ngờ vừa ra liền thấy con gái đang đứng cùng người đàn ông hôm qua bà gặp ở thang máy.

Hai người đứng rất gần nhau, không biết là đang nói cái gì.

Mẹ Tô mắt sáng lên, bà lập tức đi tới.

"Tiêu Tiêu, con đang nói chuyện với ai vậy?"

Chu Lâm Duyên nghe thấy xoay người đối với mẹ Tô hơi hơi gật đầu, lễ phép chào một tiếng

"Chào dì ạ."

"Ai, chào cháu."

Mẹ Tô đầy mặt tươi cười, " Hóa ra cháu là hàng xóm với Tiêu Tiêu a, ngày hôm qua ở cửa thang máy chúng ta cũng đã gặp nhau."

Chu Lâm Duyên gật gật đầu, rất có lễ phép, "Đúng vậy thưa dì."

Mẹ Tô cười, "Dì vừa làm đồ ăn xong nếu cháu chưa ăn thì có thể tới nhà cùng ăn với hai mẹ con dì."

Tô Tiêu Tiêu bị dọa nhảy dựng lên, đôi mắt đều trừng lớn.

Mẹ...mẹ cũng không cần nhiệt tình như vậy đâu nha.

Cô lập tức quay đầu nháy mắt với Chu Lâm Duyên ý bảo anh đừng tới.

Nào ngờ Chu Lâm Duyên chỉ là nhìn cô một cái rồi nhìn về phía mẹ Tô.

" Vâng ạ...vậy cháu cảm ơn dì."

Tô Tiêu Tiêu trợn mắt há hốc mồm nhìn Chu Lâm Duyên.

"......"

Tô Tiêu Tiêu về phòng thay đổi quần áo lúc đi ra thì thấy mẹ Tô đang ngồi ở sofa cùng Chu Lâm Duyên nói chuyện phiếm.

"Tiểu Chu a, năm nay cháu bao nhiêu tuổi rồi, đã có bạn gái chưa? "

Tô Tiêu Tiêu nghe lời của mẹ Tô bị dọa thiếu chút nữa muốn hôn mê.

Ai biết ngày thường Chu Lâm Duyên lạnh lùng như vậy cư nhiên còn rất nghiêm túc trả lời từng câu hỏi của bà.

"Năm nay cháu 27, bây giờ vẫn chưa có bạn gái thưa dì."

Mẹ Tô vừa nghe liền rất cao hứng. "Tiêu Tiêu nhà dì hôm nay vừa tròn 25 nha."

"Hôm nay"

Chu Lâm Duyên sửng sốt, theo bản năng hướng Tô Tiêu Tiêu nhìn một cái.

Mẹ Tô nói: "Đúng vậy, dì đặc biệt từ Diệp Thành tới đây bồi nó ăn sinh nhật a."

Tô Tiêu Tiêu ở phòng bếp gọt khoai tây, nghe được những lời mẹ Tô nói với Chu Lâm Duyên cô có loại cảm giác sống không còn gì luyến tiếc.

Hai người ở bên kia hàn huyên một lát, mẹ Tô đi tới phòng bếp đẩy Tô Tiêu Tiêu một chút, nhỏ giọng nói. "Con cái nha đầu này, ngày hôm qua còn nói với mẹ là không thân, không quen biết người ta."

Mẹ Tô đã cố gắng nhỏ giọng nhưng Chu Lâm Duyên thính lực khá tốt cho nên liền nghe thấy, động tác uống nước không khỏi chậm lại, quay đầu nhìn Tô Tiêu Tiêu.

Tô Tiêu Tiêu nhỏ giọng nói, "Vốn dĩ bọn con quả thực là không thân."

Mẹ Tô cầm lấy củ khoai tây trong tay cô, "Được rồi được rồi, con đi ra ngoài đi, đừng ở trong này nữa."

Tô Tiêu Tiêu bị mẹ Tô đuổi ra khỏi phòng bếp. Cô bĩu môi trở lại phòng khách.

Chu Lâm Duyên ngồi ở trên sofa thấy cô đi ra thì cứ như vậy nhìn cô.

Tô Tiêu Tiêu có điểm xấu hổ, cũng rất buồn bực. Nghĩ thầm, "Chu tổng à...anh cứ làm một người lạnh lùng đi, còn đi theo xem náo nhiệt làm gì! Mẹ tôi kêu anh ăn cơm anh liền ăn cơm sao. Nhẽ ra anh nên lạnh lùng nói " không cần " như vậy mới phù hợp với con người của anh đấy"

Tô Tiêu Tiêu bị Chu Lâm Duyên nhìn có điểm không biết làm sao, cô mím môi, căng da đầu đi qua.

Ngồi xuống cạnh bàn từ trong ngăn kéo lấy ra điều khiển TV, sau đó quay đầu lại đưa cho Chu Lâm Duyên.

"Cái kia...... Chu tổng, anh có muốn xem TV không?"

Chu Lâm Duyên không duỗi tay cũng không nói lời nào, chỉ là nhìn chằm chằm cô.

Tô Tiêu Tiêu bị nhìn như vậy liền có chút khẩn trương, cô mím môi, đang nghĩ xem nên nói cái gì để giảm bớt không khí xấu hổ, nhưng mà còn chưa kịp nói thì Chu Lâm Duyên đã mở miệng, giọng nói trầm thấp.

"Tô Tiêu Tiêu, cô cảm thấy chúng ta không quen biết nhau"

Anh nói xong một câu, thanh âm càng thấp, ánh mắt cũng sâu hơn, lại nói tiếp, "Cùng tôi không thân"

Tô Tiêu Tiêu thấy anh như vậy, không biết vì sao lại bỗng nhiên cảm thấy hoảng hốt, mỗi một chữ anh thốt ra tim cô liền đập nhanh một nhịp, chờ anh nói xong, cô chỉ biết há mồm, sau một lúc lâu cũng chưa nói được lời nào.

Qua hơn nửa ngày, cô mới thoát khỏi loại cảm xúc hoảng loạn này, cô theo bản năng nhấp môi dưới, đè nặng thanh âm, nhỏ giọng nói: "Thật ra ý của tôi không phải vậy đâu......"

"Ừ...vậy cho nên ý tứ của cô là như thế nào?"

Tô Tiêu Tiêu bị hỏi đến sửng sốt, sau một lúc lâu, đơn giản ăn ngay nói thật nói, "Nếu tôi nói thật chắc chắn mẹ tôi sẽ có những ý nghĩ không nên có."

"Suy nghĩ gì a?"

Chu Lâm Duyên tựa hồ quyết tâm muốn hỏi đến cùng.

"..."

Tô Tiêu Tiêu cảm thấy trở nên hồ đồ, đầu nóng lên, nói, "Tôi sợ bà ấy thấy anh lớn lên đẹp trai như vậy, sẽ muốn chọn anh làm con rể."

Lời vừa nói ra chính cô cũng cảm thấy ngây ngẩn cả người.

Chu Lâm Duyên rõ ràng cũng sửng sốt.

Hai người bốn mắt nhìn nhau, Chu Lâm Duyên nhìn Tô Tiêu Tiêu nhìn một lát, không biết suy nghĩ cái gì, bỗng nhiên câu môi cười cười còn "Ồ" một tiếng.

Tô Tiêu Tiêu cảm thấy hôm nay quá xui xẻo, cô căng da đầu giải thích với anh,

"Nhưng là tôi thề, tôi đối anh thật sự không hề có suy nghĩ đó, cho nên chờ lát nữa mặc kệ mẹ tôi nói cái gì, đều không phải ý tứ của tôi, anh ngàn vạn đừng hiểu lầm."

Cô vừa dứt lời sắc mặt Chu Lâm Duyên trở nên khó coi hơn.