Chương 8: Thái Cẩn Ngôn Tự Khinh Bỉ Chính Mình

Triệu Chân Tâm cũng vừa tắm rửa xong, thay một chiếc áo ngủ màu xanh nhạt. Lớp vải lụa tha thướt làm tôn lên vóc dáng mảnh khảnh của cậu. Vài sợi tóc còn ướt bết vào gò má nõn nà và cái cổ tròn lẳng của cậu, khiến cậu chẳng khác gì một tiểu tinh linh bước ra từ trong truyện cổ tích.

Đáng tiếc, Thái Cẩn Ngôn biết rõ hơn ai hết, hắn không phải là chàng hoàng tử hào hoa phong nhã để có thể xứng lứa vừa đôi sánh vai bên tiểu tinh linh kia. Hắn thậm chí còn chính là một tên quái vật xấu xa đã dùng thủ đoạn hèn hạ, bỉ ổi để cướp tiểu tinh linh về làm của riêng, tách rời cậu khỏi thế giới bình yên và hạnh phúc. Ngay cả Thái Cẩn Ngôn cũng cảm thấy tự khinh bỉ chính bản thân mình.

Triệu Chân Tâm cũng trông thấy Thái Cẩn Ngôn đang đứng ngẩn ngơ. Cậu dừng lại một chút, đưa mắt nhìn hắn. Thái Cẩn Ngôn lặng lẽ nuốt một ngụm nước bọt, nhìn qua Triệu Chân Tâm rồi gắng gượng giữ bước chân ổn định đi tới, sắc mặt không đổi, hỏi một câu cho có:

- Em... chưa ngủ sao?

- Vâng. Hơi khát nước nên xuống uống một ít.

Triệu Chân Tâm ngoan ngoãn trả lời, khiến Thái Cẩn Ngôn bỗng nhiên không biết nói gì nữa, chỉ im lặng nép sang một bên, tránh đường cho Triệu Chân Tâm đi xuống. Hắn đứng im lặng nơi hành lang, chăm chú lắng nghe tiếng bước chân của cậu vang lên sau lưng mình. Một lúc sau Thái Cẩn Ngôn mới nghiêng người chống tay vào tường, liêu xiêu đi vào phòng khách. Trong đầu của Thái Cẩn Ngôn lúc này đặc quánh, toàn thân mỏi mệt, dạ dày lại đang âm ỉ đau. Thái Cẩn Ngôn căn bản không thể nghĩ ngợi được gì nữa nên Triệu Chân Tâm không nghe được tiếng lòng của hắn.

Lúc Triệu Chân Tâm đi vào phòng, nhìn vào trong liền thấy một chiếc bàn ăn vô cùng quen thuộc, trên bàn còn có để một cái ly thủy tinh được đậy kín bằng một cái chén. Cậu bước đến mở ra xem thì thấy trong đó có một ít nước chanh và vài lát gừng nằm trơ trọi. Có lẽ đây là thím Hai giúp việc chuẩn bị sẵn cho Thái Cẩn Ngôn giải rượu, nhưng không biết vì lý do gì mà Thái Cẩn Ngôn không phát hiện, hoặc không thèm pha nước để uống. Cũng có khi là vì không có sẵn nước ấm nữa. Ba năm chung sống đủ để Triệu Chân Tâm hiểu được sự tùy tiện và qua loa của Thái Cẩn Ngôn trong vấn đề tự chăm sóc bản thân. Nếu không có thím Hai lo lắng chu toàn, có khi Thái Cẩn Ngôn còn không thèm ăn cơm nữa là.

Triệu Chân Tâm có chút ngao ngán thở dài. Những điều vừa quan sát được trong buổi hôn lễ hôm nay khiến Triệu Chân Tâm băn khoăn và hoang mang cảm thấy có vẻ như Thái Cẩn Ngôn cũng có tình cảm với cậu. Chuyện tình cảm, thà rằng không biết thì thôi, biết rồi mà giả vờ ngó lơ thì không mấy dễ chịu.

Từ nhỏ, Triệu Chân Tâm đã được cha mẹ và anh trai giáo dục rất tốt, cậu luôn nhớ rõ rằng, người nào quý trọng mình thì mình cũng phải trân trọng lại. Mà sáng nay, Thái Cẩn Ngôn đã quan tâm và săn sóc cho Triệu Chân Tâm không ít: khép cửa sổ, kéo rèm để cậu không hoảng sợ vì sấm sét, cẩn thận đóng cửa để cậu không khí chịu khi bị người khác dòm ngó, chu đáo chắn rượu cho cậu trong bữa tiệc,... Chỉ cần một hành động trong đó thôi đã khiến Triệu Chân Tâm không thể bỏ mặc, ngó lơ Thái Cẩn Ngôn được rồi. Huống hồ chi, cậu còn biết Thái Cẩn Ngôn bị bệnh dạ dày nữa. Xin‎ ủng‎ hộ‎ chúng‎ tôi‎ tại‎ {‎ 𝙏RÙM𝙏R‎ 𝗨𝒀ỆN.vn‎ }

Với thói quen sống sòng phẳng và chan hòa tình cảm đã ăn sâu vào tiềm thức, Triệu Chân Tâm quyết định sẽ báo đáp thật tốt cho Thái Cẩn Ngôn. Dù cậu vẫn không chắc lắm về tình cảm của Thái Cẩn Ngôn dành cho cậu có phải là tình yêu hay không, nhưng việc hắn đã làm trong sáng nay đã đủ để Triệu Chân Tâm muốn thay đổi cách cư xử với hắn. Ít ra thì, cậu cũng sẽ không học theo Thái Cẩn Ngôn, sống lạnh lùng, tẻ nhạt như vậy, hà khắc với chính mình như vậy. Việc được quan tâm và chăm sóc cho những người yêu quý mình và mình yêu quý cũng là một niềm vui, một loại hạnh phúc mà không phải ai cũng có thể cảm nhận được. Triệu Chân Tâm thì lại rất thích điều này. Trước kia cậu vẫn luôn quan tâm và chăm sóc cho anh trai. Bây giờ, cậu muốn quan tâm và chăm sóc cho... chồng của cậu.

Triệu Chân Tâm đi đến bên cạnh bếp, cầm lấy bình thủy mở nắp ra xem thử, quả nhiên là nhẹ hẫng, trống không.

Cậu thuần thục cầm lấy ấm nước cạnh đó, rồi đi đến bếp gas bên cạnh để chiếc ấm lên, bật lửa. Đun nước nóng cần vài phút, trong khi chờ đợi, Triệu Chân Tâm dùng đũa cẩn thận gắp mấy lát gừng ra, để vào chén và cất lại vào trong tủ lạnh. Buổi tối không nên dùng gừng, sẽ sinh độc tố không tốt cho cơ thể. Triệu Chân Tâm tự nhủ, hôm nào cậu phải nói với thím Hai về kiến thức này mới được.

Sau khi gắp hết gừng ra khỏi ly, Triệu Chân Tâm mở kệ bếp, lấy ra một chai mật ong. Cậu vừa đong hai muỗng vào ly nước chanh kia, thì ấm nước đã sôi, khói phì phò thở ra khỏi vòi như réo gọi. Triệu Chân Tâm vội tắt bếp, châm nước vào bình thủy rồi lấy một chiếc ly thủy tinh khác, pha một ít nước ấm. Sau đó cậu rót một nửa ly nước ấm vào đó, khuấy đều. Chẳng mấy chốc một ly nước giải rượu chua chua ngọt ngọt thơm thơm đã được pha chế xong.