Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Ngày Mẹ Đánh Tổng Tài

Chương 33

« Chương TrướcChương Tiếp »
“Không biết nè!” Tần Trọng Hàn tập trung tầm mắt vào cái laptop, anh ta đang chơi game, gaem do Thịnh Thịnh thiết kế, không ngờ một đứa bé 5 tuổi mà lại thiết kế được một game thú vị đến vậy. Nếu được quảng bá, chắc sẽ bán được với giá tốt. Trò chơi này, đã gợi lên một kế hoạch trong đầu Tần Trọng Hàn.

Đang mải chơi, đột nhiên nhận được cuộc gọi từ nhà. Tần Trọng Hàn mở điện thoại lên, ở đầu bên kia vang lên giọng nói lo lắng của Tần Lăng Hàng. “Hàn ơi, Ngữ Điền biến mất rồi! Biến mất rồi!”

“Cái gì?” Tần Trọng Hàn giật thót tim. “Đã xảy ra chuyện gì?”

“Tài xế đến đón nó, nhưng nó không có ở trường, ba đã báo công an rồi!” Tần Lăng Hàng không dám trì hoãn.

“Con sẽ về liền!” Tần Trọng Hàn liếc nhìn Tiêu Hà Hà, vẻ mặt trang nghiêm. “Về nước thôi! Về nhà dưỡng thương!”

Tiêu Hà Hà nghe thấy trong giọng anh ta có gì đó bất ổn. “Bộ xảy ra chuyện gì hả?”

“Chuyện của con trai tôi!” Tần Trọng Hàn lặng lẽ nói.

“Con trai anh?” Trái tim của Tiêu Hà Hà khẽ run rẩy. “Anh có con trai rồi?”

Ánh mắt của Tần Trọng Hàn bắt đầu sâu thẳm lại, nhìn thẳng vào mắt Tiêu Hà Hà. “Em bất ngờ lắm hả?”

Mặt Tiêu Hà Hà đỏ bừng, tay cũng run rẩy theo, nói với vẻ hoảng hốt: “Đâu có! Chúng ta về thôi!”

Nói rồi, cô chuẩn bị bước xuống giường.

“Em có để tâm không?” Tần Trọng Hàn hỏi.

“Tại sao tôi phải để tâm?” Tiêu Hà Hà nói rất nhanh. Anh ta có con thì liên quan gì đến cô? Đúng thật là!

Tần Trọng Hàn không nói gì, nhưng vẻ mặt lại phức tạp hơn, chỉ có điều Tiêu Hà Hà không nhìn thấy mà thôi.

Không thể nói rõ trong tim cô đang có cảm giác gì, chỉ là rất ngạc nhiên, rất ngạc nhiên vì Tần Trọng Hàn đã có con trai. Vậy thì chắc chắn anh ta phải có vợ rồi. Đã có vợ, tại sao anh ta còn trêu chọc cô? Sau này cô phải tránh xa anh ta mới được.

Trên đường đi, Tiêu Hà Hà rất im lặng.

Xuống khỏi máy bay, Tần Trọng Hàn không đưa Tiêu Hà Hà đi, mà kêu Tăng Ly chở cô đến bệnh viện. Nhưng Tiêu Hà Hà nói không cần, chờ đến ngày rồi đến bệnh viện cắt chỉ là được, chủ yếu vì cô nhớ con trai mình. “Giám đốc Tăng, anh chở tôi đến đây là được rồi!”

Ở cổng khu căn hộ của Mig, Tiêu Hà Hà nói với Tăng Ly.

“Hà Hà! Thật sự cám ơn cô, cám ơn cô đã cứu mạng tôi!” Tăng Ly bỗng nghiêm túc lại, ánh mắt nhìn Tiêu Hà Hà cũng rất dịu dàng.

Tiêu Hà Hà cười cười, có hơi mắc cỡ. Cô làm vậy không phải để anh ta cám ơn cô, mà chỉ là bản năng thôi! Cô nghĩ.

“Nếu có chuyện gì thì gọi cho tôi, tôi sẽ đưa cô đến bệnh viện!” Khi sắp rời đi, Tăng Ly để số điện thoại lại cho Tiêu Hà Hà.

Ở cổng trường mẫu giáo.

“Mẹ!” Thịnh Thịnh nhìn thấy Tiêu Hà Hà, ngay lập tức chạy đến với vẻ ngạc nhiên bất ngờ. “Mẹ ơi, không phải mẹ nói phải lâu lắm mới về à? Sao mới có hai ngày mà mẹ đã về rồi?”

“Con trai, chúng ta về nhà!” Tiêu Hà Hà dùng cánh tay không bị thương nắm lấy tay cậu bé. “Bởi vì mẹ nhớ Thịnh Thịnh quá!”

“Mẹ ơi, mẹ nhìn bên kia kìa!” Bên cạnh biển chờ xe buýt, Thịnh Thịnh chỉ vào một đứa bé đang khóc rất thương tâm. “Mẹ nhìn kia, em trai đó đang khóc!”

Tiêu Hà Hà quay đầu lại, đúng là đã nhìn thấy một cậu bé, gần bằng tuổi Thịnh Thịnh. Nhưng đứa bé đó đang khóc, hơn nữa còn khóc rất thương tâm.

Đứa bé này rất xinh. Một cậu bé xinh xắn hiếm thấy, lớn cỡ ngang Thịnh Thịnh.

Tiêu Hà Hà nắm tay Thịnh Thịnh đi qua đó, hỏi với vẻ quan tâm: “Bạn nhỏ ơi, con sao vậy?”

Đứa bé đang khóc vừa ngẩng đầu lên, nhìn thấy một dì xinh đẹp. Vì rất nhút nhát, cậu bé không dám nói gì.

“Có chuyện gì vậy?” Tiêu Hà Hà kiên nhẫn hỏi.

Đứa bé này trong sáng hoàn hảo như một con búp bê bằng sứ trắng. Rất xinh đẹp! Môi đỏ răng trắng làm cho người khác phải kinh ngạc, rất dễ thương! Chỉ không biết tại sao cậu bé lại khóc, nhìn có vẻ như rất hướng nội.

Dì xinh đẹp quá!

Trong lòng Tần Ngữ Điền rất ngạc nhiên, quên đi những giọt nước mắt, ngây người ra. Dì giống như một thiên thần! “Con... Con... Dì ơi, ba con muốn đánh con, dì có thể cho con ở nhờ không?”

“Ơ? Mẹ ơi, ba em ấy có khuynh hướng bạo lực gia đình kìa mẹ. Em trai này tội nghiệp quá!” Thịnh Thịnh giàu lòng thông cảm. “Chúng ta hãy đưa em về nhà đi mẹ!”

Lúc này Tần Ngữ Điền mới nhìn thấy Tiêu Thừa. Anh ấy có mẹ kìa! Mình thì không! Cậu bé mím môi, nước mắt lại rơi xuống.

Tiêu Hà Hà sững sờ, liếc nhìn xe buýt, rồi nhìn đồng hồ. Trời sắp tối đen rồi. “Bạn nhỏ, hay giờ vầy. Con theo dì về nhà trước, chút nữa dì sẽ nói chuyện với ba con, không để cho ba con đánh con nữa, sau đó đưa con về nhà có chịu không?"

“Không! Con không muốn về nhà!” Tần Ngữ Điền bướng bỉnh lắc đầu. Ở nhà không có mẹ, chỉ có ông nội. Ông nội lại không chơi với cậu bé. Mỗi lần cậu bé nói muốn mẹ, ông nội đều nổi giận rồi mắng cậu. Cậu không muốn về đó!

Còn ba thì lâu lâu mới về nhà một lần, ba nói sẽ tìm mẹ về, nhưng chờ hoài vẫn không thấy đâu. Cậu bé không còn kiên nhẫn để chờ đợi nữa.

“Vậy theo dì về nhà trước đã! Trời tối lắm rồi!” Tiêu Hà Hà không yên tâm khi để đứa bé này ở bên ngoài một mình, vả lại nhìn cậu bé cũng rất dễ thương, mặt mũi xinh đẹp, rất gần gũi.

“Dạ!” Tần Ngữ Điền nghe có người chịu nhận mình liền lập tức vui vẻ trở lại. Lớn đầu chừng này rồi, mà đây là lần đầu tiên sống ở nhà của người khác!

“Tại sao ba của em lại đánh em vậy?” Trên xe buýt, Thịnh Thịnh và Ngữ Điền ngồi cạnh nhau, không nhịn được hỏi: “Chẳng lẽ ba của em không biết rằng luật pháp không cho phép ba mẹ ngược đãi con cái à?”

Ngữ Điền hơi chột dạ liền cúi đầu xuống. Nói ba vậy là không đúng đâu, nhưng..., nhưng cậu bé cũng không muốn vậy, chỉ tiện miệng nói đại thôi, không ngờ mọi người lại tưởng thật.

“Em đừng sợ! Anh sẽ nhờ mẹ anh báo công an, để công an bắt ba em lại, như vậy em sẽ không gặp nguy hiểm nữa!” Thịnh Thịnh vỗ ngực đảm bảo.

Ngữ Điền khựng người lại, nuốt một ngụm nước bọt. Đừng báo công anh bắt ba. Em sai rồi, em ăn nói lung tung thôi!

Về đến nhà.

Tiêu Hà Hà vào bếp nấu ăn cho hai đứa bé, nghĩ rằng sau khi ăn cơm xong nhất định phải đưa cậu bé về nhà, chắc người nhà cậu bé đang lo lắng lắm.

Tiêu Hà Hà lo nấu ăn, Ngữ Điền ngồi trên ghế xô-pha nhìn lén Tiêu Hà Hà, nhận thấy dì này rất tử tế, rất xinh đẹp, nếu cậu có một người mẹ như vậy thì tốt biết mấy!

Tiêu Hà Hà đang nấu, tự nhiên ngẩng đầu lên, nhìn qua cửa sổ kính của nhà bếp, bỗng thấy một đôi mắt lớn đen trắng rõ ràng đang lén lút nhìn cô từ xa. Tiêu Hà Hà bước ra và đi đến trước ghế xô-pha, hỏi: “Bạn nhỏ, con tên gì vậy?”

“Ngữ Điền!” Tần Ngữ Điền lanh lợi trả lời. “Dì ơi, nhà dì ấm áp quá! Có mùi của mẹ!”

Nhà của cậu bé tuy lớn, nhưng không có mùi của mẹ.

“Ha ha, mùi của mẹ là sao?” Tiêu Hà Hà cười hỏi.

“Chính là mùi của dì đó!” Ngữ Điền xấu hổ cúi đầu, hàm răng trắng tinh đang cắn vào cái miệng đỏ xinh, rất thận trọng. Cậu chưa bao giờ ở chung với một người dì xa lạ!

“Người của mẹ anh thơm lắm đó. Có phải em đã ngửi thấy mùi thơm trên người của mẹ anh không?” Thịnh Thịnh khoe với Ngữ Điền.

Trên mặt Ngữ Điền hơi ửng đỏ, ngây người ra nhìn Tiêu Hà Hà một lúc khá lâu, sau đó gật đầu rất nghiêm túc.

“Trên người mẹ em có mùi thơm dễ chịu như vậy không?” Thịnh Thịnh lại hỏi.

“Em không có mẹ!” Giọng của Ngữ Điền nhỏ xuống.

Tim Tiêu Hà Hà nhói lên, nhìn về phía Ngữ Điền, đột nhiên cảm thấy hơi chua xót. Cậu bé còn nhỏ như vậy, sao lại không có mẹ?

“Ba nói, chẳng bao lâu nữa con sẽ có mẹ!” Ngữ Điền lại ngước khuôn mặt xinh đẹp lên nhìn thẳng vào Tiêu Hà Hà. Dì này đúng là đẹp quá! Nếu dì ấy là mẹ mình, vậy thì tốt quá!

“Con ngoan!” Vành mắt của Tiêu Hà Hà chợt đỏ lên.

Tiêu Thừa cũng không nói gì nữa. Thì ra em ấy không có mẹ, cũng giống như mình không có ba vậy. Thì ra không phải tất cả mọi người đều có ba, cũng không phải tất cả mọi người đều có mẹ!

“Dì đẹp quá.” Ngữ Điền nói với vẻ thành thật, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ ửng lên, một đôi mắt sáng cứ chớp chớp, nhìn chằm chằm vào Tiêu Hà Hà.

Xoa đầu cậu bé, Tiêu Hà Hà mỉm cười với vẻ hơi chua xót. “Ăn cơm thôi! Thịnh Thịnh, con lấy ghế cho Ngữ Điền đi, chúng ta chuẩn bị ăn cơm nào!”

“Dạ! Có liền!” Tiêu Thừa đi lấy ghế, rồi dẫn Ngữ Điền đi rửa tay để ăn cơm. “Ngữ Điền, tại sao ba em lại đánh em vậy? Chẳng lẽ vì không có mẹ nên mới đánh em cho vui hả?”

“Em...”

“Em không muốn về nhà hả?”

“Không phải!” Cậu bé chỉ không muốn ở nhà không có mẹ, nếu có mẹ, cậu chắc chắn sẽ về nhà.

“Em đi lạc thì ba em sẽ lo lắng lắm đó!” Thịnh Thịnh bắt đầu dạy dỗ. “Nếu anh đi lạc, mẹ anh cũng sẽ lo lắng, cho nên em ăn cơm xong thì phải gọi điện cho ba của em nha. Chúng ta sẽ làm bạn với nhau, sau này nếu ba em còn đánh em, anh sẽ kêu mẹ anh và dì Mig đến dạy cho chú ấy một bài học, chịu không?”

Ngữ Điền bị những lời của Thịnh Thịnh nói làm cho lo lắng, lỡ như có người đến cho ba cậu một bài học thì sao đây?

Ăn cơm xong, Tiêu Hà Hà nhận ra Ngữ Điền là một đứa bé rất nhút nhát, không thích nói chuyện, hễ nói chuyện thì mặt đỏ ửng lên. Cậu bé này thật đáng thương, còn nhỏ vậy mà đã không có mẹ, lại còn bị ba đánh đập, chắc cậu bé sợ về nhà nên mới bỏ đi.

Sự thông cảm tận trong xương tủy của Tiêu Hà Hà đã được đào lên, cô nhất định phải nói với ba của Ngữ Điền, nhất định phải cho người đó biết mức độ nghiêm trọng của việc đánh đập trẻ con.

Làm sao có thể đánh một đứa bé còn nhỏ như vậy? Thật là rất đáng ghét!

“Ngữ Điền, cho dì biết số điện thoại của nhà con, dì sẽ giúp con nói với ba con, đảm bảo sau này ba con sẽ không đánh con nữa!”

“Dì ơi, đừng mà!” Ngữ Điền lắc đầu nguầy nguậy. Nếu để ba biết cậu đang nói dối, chắc ba sẽ buồn lắm. “Dì ơi, ba con là người tốt, ba con không có đánh con!”

Trời ơi! Đứa bé này chắc đã bị đánh đến sợ rồi, vừa nghe nói sẽ gọi điện cho ba thì đã sợ đến mức không dám nói thật luôn rồi.

“Con sợ ba con la con hả? Vậy dì sẽ không nói lung tung đâu, dì chỉ nói cho ba con biết bây giờ con đang ở nhà dì, để ba con không lo nữa, vậy được không?”

“Thật hả dì?”

“Đương nhiên là thật rồi!” Trong lòng Tiêu Hà Hà nghĩ, chắc chắn là người lớn trong nhà đã đe dọa cậu bé, đúng thật là vô cùng đáng ghét.

Sau khi xác nhận rằng Tiêu Hà Hà không có ác ý, Ngữ Điền suy nghĩ một hồi rồi nói với Tiêu Hà Hà số điện thoại của Tần Trọng Hàn.

Tiêu Hà Hà gọi thẳng vào số đó.

Tần Trọng Hàn đang nôn nóng đi tìm con trai, tự nhiên nhận được cuộc gọi từ Tiêu Hà Hà, nhìn thấy trên màn hình hiển thị tên cô, chân mày của anh ta nhíu lại.

Vào lúc này, cô ấy tìm mình làm gì?

“Alo!” Giọng trầm ấm của Tần Trọng Hàn vang lên.
« Chương TrướcChương Tiếp »