Chương 7: Thú cưng

Sau khi rời khỏi quán cà phê mèo, Miêu Húc tiếp tục tìm hiểu xung quanh, người dân địa phương trên đường đi.

Theo lời hàng xóm thì cô chủ quán cà phê mèo là một em gái rất tốt, cực kì thích thú cưng, chăm sóc rất tốt những chú chó mèo đi lạc. Cô cũng là người tốt bụng và thường xuyên tặng đồ ăn vặt tự làm cho hàng xóm, mọi người đều rất quý cô.

Miêu Húc cho rằng mọi chuyện luôn xảy ra ở phía trước quán cà phê mèo nên hẳn là có liên quan đến quán cà phê mèo, tuy nhiên sau một lần tham quan, anh phát hiện mối quan hệ xã hội của cô chủ khá đơn giản và cô ấy dường như không phải là người sẽ nhúng tay vào trong các tranh chấp.

Hiện tại chỉ có thể hy vọng cảnh sát ngồi canh buổi tối có thể thu hoạch được gì khác.

Cô gái chủ cửa hàng còn lập một tài khoản công khai chia sẻ hình ảnh mèo hoặc thông tin nhận nuôi thú cưng, Miêu Húc đã bí mật theo dõi và đúng lý hợp tình nghĩ rằng mình làm việc này để giải quyết vụ việc càng sớm càng tốt.

Vì vậy khi có thời gian rảnh, anh đã dành thời gian xem video hít mèo.

Anh cũng sẽ chú ý đến những quảng cáo nhận nuôi đó, những con mèo bị bỏ rơi khi được đón về thì rất khổ sở nhưng sau khi được chăm sóc lại trở nên sạch sẽ và con mèo nào cũng rất đáng yêu.

Miêu Húc nhìn thôi đã có chút ngứa ngáy.

Ngôi nhà ba tầng hơi quạnh quẽ với hai người lớn và một đứa trẻ, sao không nuôi thêm một con thú cưng?

Nhưng Miêu Húc bận rộn công việc như vậy, nếu thật sự có thú cưng phần lớn đều phải do Vương Dần Nhất Nhất chăm sóc.

Vương Dần Nhất hiền huệ như thế thì hẳn có thể nhỉ?

2

Miêu Húc lại cảm thấy cái gì cũng để Vương Dần Nhất thì thật vô trách nhiệm, có khi người ta còn không muốn.

Nghĩ tới nghĩ lui, quyết định về nhà xem thử.

Vương Dần Nhất đang khẩn trương sắp xếp khóa đào tạo nấu ăn, với Kiều Nhị Cáp đảm đương vai trò thầy huấn luyện.

"Tôi thật là điên rồi mới tìm cậu tới dạy tôi nấu ăn." Vương Dần Nhất cầm thìa tựa như cầm Thanh Long Yển Nguyệt Đao, thật cẩn thận lật trứng trong nồi.

Trợ lý Kiều ở một bên cổ vũ ông chủ: "Cứ thử xem. Với trình độ của anh, tôi có thể dạy anh nhiều hơn thế."

Vương Dần Nhất liếc mắt nhìn anh ta.

Trợ lý Kiều rụt cổ, chỉ vào nồi nói: "Bây giờ có thể cho cà chua vào, xào một chút là trứng chín rồi."

80% số người học nấu ăn bắt đầu với món ăn dân tộc trứng xào cà chua.

Vương Dần Nhất chỉ nấu một món này, còn lại trợ lý Kiều nấu, vì vết xe đổ trong quá khứ nên lần này họ đã dự tính làm trước một thời gian dài, trợ lý Kiều chuẩn bị xong cơm chiều rời khỏi Vương gia trước.

Kết quả hôm nay Miêu Húc về muộn, anh đi siêu thị mua rất nhiều trái cây, muốn cùng Vương Dần Nhất bàn việc nuôi thú cưng nên đành phải mua thứ gì đó hối lộ anh ta một chút.

Vương Dần Nhất nhìn thấy Miêu Húc mang theo nhiều trái cây như vậy trở về, sắc mặt trở nên ôn nhu hơn.

Cuối cùng cũng có chút cảm giác sống chung một nhà.

...Nhưng họ thích ăn thịt hơn, ăn trái cây khiến họ cảm thấy mình giống khỉ.

Chiêu Chiêu vẫn không dám ở cạnh Miêu Húc, Vương Dần Nhất dọn đồ ăn riêng cho nhóc ăn trong phòng.

Miêu Húc cùng Vương Dần Nhất ngồi vào bàn ăn, Miêu Húc ăn cơm như thường, ăn ăn thì cảm giác không thích hợp, ngẩng đầu phát hiện Vương Dần Nhất đang nhìn chằm chằm anh.

"Làm sao vậy?" Miêu Húc cầm chiếc đũa không rõ nguyên do.

Vương Dần Nhất hỏi: "Không thích ăn cà chua xào trứng sao?"

Miêu Húc sửng sốt: "Còn được."

Vương Dần Nhất dùng cái muỗng múc một muỗng cà chua trứng vào chén Miêu Húc, nói: "Vậy ăn nhiều một chút."

"Ồ." Miêu Húc tiếp tục cúi đầu ăn cơm.

Ăn ăn lại thấy không thích hợp, Miêu Húc lại lần nữa ngẩng đầu, Vương Dần Nhất còn đang nhìn anh.

"Rốt cuộc làm sao vậy?"

Vương Dần Nhất cười tủm tỉm hỏi: "Cảm thấy thế nào?"

Miêu Húc hoàn toàn không hiểu anh ta đang nói cái gì: "Cái gì thế nào?"

"Cà chua xào trứng đó, có cảm giác rất không giống bình thường không"

1

"......" Một món ăn phổ thông thì có thể làm khác được gì, Miêu Húc mơ hồ bắt được tâm tư Vương Dần Nhất, nói, "Khá tốt."

Vương Dần Nhất lúc này mới vừa lòng buông tha Miêu Húc, an tâm ăn cơm.

Ăn xong bữa tối, Miêu Húc vừa dọn chén đũa vừa nói với Vương Dần Nhất: "Buổi tối tôi muốn nói vài việc với anh."

Vương Dần Nhất bật cười: "Thật trùng hợp, tôi cũng có việc muốn tìm em, chờ tôi tắm cho Chiêu Chiêu xong thì nói nhé."

Miêu Húc dọn xong về phòng, trong lòng lại hơi thấp thỏm.

Anh đã lưu vài tấm hình mèo thích hợp, nếu Vương Dần Nhất đồng ý thì anh liền liên hệ ôm một con về.

Không biết Vương Dần Nhất lại muốn nói với anh điều gì.

Miêu Húc đợi một hồi, mới chờ tới lúc Vương Dần Nhất gõ cửa.

Miêu Húc mở cửa, phát hiện ngoài cửa ngoại trừ Vương tiên sinh, thì bạn nhỏ Vương cũng ở đây. Chẳng qua Vương Anh Chiêu cách khá xa xa, dùng tư thế nhóc quen dùng "Âm thầm quan sát" tránh sau tường âm thầm nhìn qua đây.

Miêu Húc kinh ngạc dùng ánh mắt dò hỏi Vương Dần Nhất, Vương Dần Nhất khẽ lắc đầu, tỏ ý không quan trọng.

Miêu Húc để Vương Dần Nhất vào phòng, Vương Dần Nhất vài ngày gần đây đôi khi đến ngủ, đôi khi ở lại với đứa trẻ, bạn nhỏ lặng lẽ di chuyển ngoài cửa, luôn chú ý đến tình hình trong phòng.

Miêu Húc không đóng chặt cửa mà để lại một khe hở, để Vương Anh Chiêu có thể nhìn vào bên trong.

Mặc dù anh không hiểu trận thế này có ý nghĩa gì.

Hai người lớn ngồi đối diện nhau, Vương Dần Nhất là người lên tiếng trước: "Em có chuyện gì? Nói trước đi."

Miêu Húc cũng không phải người rối rắm, nói thẳng: "Là thế này, gần đây tôi đi điều tra gặp được một quán cà phê mèo, nơi đó có vài con mèo nhỏ muốn tìm người nhận nuôi......"

Vương Dần Nhất nghe xong nhướng mày: "Sau đó thì sao?"

Miêu Húc hắng giọng, nói: "Tôi muốn nói, ôm một con về?"

Anh còn chưa nói hết câu, Vương Dần Nhất đã mạnh mẽ ngắt lời anh: "Không được, tuyệt đối không được."

Miêu Húc sửng sốt.

Anh đã dự kiến Vương Dần Nhất có thể phản đối, nhưng anh không ngờ rằng sự phản đối lại quyết đoán như vậy.

Kết hôn được mấy ngày, Vương Dần Nhất vốn là người rất dịu dàng, nhưng đột nhiên lại độc đoán như vậy, khiến Miêu Húc có chút khó chịu.

Vốn dĩ anh đang nghĩ thuyết phục mấy câu, nhưng trong tình huống này, anh lại không nói được một lời.

"Quên đi."

Miêu Húc trầm mặc lại.

Có lẽ số mệnh của anh không thể nuôi một con mèo.

Vương Dần Nhất nhìn Miêu Húc, người này vẫn bình tĩnh, có vẻ như lúc nào cũng rất ổn trọng, nhưng trong không khí lại có một tia chán nản không thể hiểu được.

Trong lòng Vương Dần Nhất Nhất co giật, anh ta dịu giọng nói: "Tôi không phải sợ phiền toái, chỉ là thật sự không thích hợp." Anh ta nghĩ nghĩ, nói, "Tôi có thể trợ giúp chúng những cái khác nhưng không thể nuôi thêm một con mèo nào nữa."

Đùa à, đã có hai con mèo lớn này, lại thêm một con nào khác chắc đã bị dọa vỡ tim.

1

"Hơn nữa......" Vương Dần Nhất liếc ra ngoài cửa một cái, Chiêu Chiêu đứng ở cửa, lo lắng nhìn vào trong, trên khuôn mặt mum múp thịt đầy sự do dự và mong đợi, cười nói với Miêu Húc: "Trong nhà đã không còn chỗ trống nữa rồi, hôm nay tôi tìm em cũng vì thú cưng."

Miêu Húc còn đắm chìm trong nỗi mất mát không thể nuôi mèo liền nghe thấy Vương Dần Nhất nói: "Kỳ thật Chiêu Chiêu có một con thú nhỏ, hiện tại đang nuôi ở chỗ khác, nó muốn đón về nhưng lo cậu không thích thú nhỏ nên muốn hỏi cậu trước."

Miêu Húc đột nhiên ngẩng đầu.

Gì?

Đã có một con thú cưng?

Miêu Húc trừng mắt nhìn Vương Dần Nhất, tâm tình đã trải qua một lần phập phồng, sao lại không nói sớm đi chứ, sao anh có thể không thích động vật nhỏ được.

Vương Dần Nhất mỉm cười nói: "Tôi nói với Chiêu Chiêu em cũng là một thành viên trong gia đình, nuôi hay không nuôi cũng phải hỏi ý em, nếu em không thích thì không thể đón về nhà."

Đứa trẻ ở cửa lo lắng nắm chặt khung cửa, nước mắt lưng tròng nhìn Miêu Húc, vừa mong đợi vừa sợ hãi.

Miêu Húc trăm triệu lần không nghĩ tới rằng mọi chuyện sẽ phát triển như thế này, anh cảm thấy khó tin.

Khi nhìn thấy đôi mắt nhỏ của Vương Anh Chiêu, nhóc co rúm lại, mím miệng đáng thương vô cùng, trong mắt nói "làm ơn".

Nhìn thấy đứa nhỏ nhìn mình như vậy, trong lòng anh như tan chảy, Miêu Húc đột nhiên nảy ra ý tưởng, anh muốn bắt nạt đứa nhỏ này.

Anh thẳng lưng, thản nhiên nói: "Đón về cũng được, nhưng tôi có một điều kiện."

Chiêu Chiêu lập tức luống cuống, vội vàng nhìn ba ba mình, hy vọng ba ba giúp nhóc năn nỉ Miêu Húc, nhưng Vương Dần Nhất không dao động, chờ Miêu Húc nói.

Miêu Húc chớp chớp mắt nhìn Vương Anh Chiêu, nói: "Chiêu Chiêu có thể ăn với tôi thì tôi đồng ý."

Vương Anh Chiêu sửng sốt, không ngờ Miêu Húc đề ra yêu cầu này.

Vương Dần Nhất nén cười, quay đầu nhìn con trai ngoài cửa nói: "Chỉ cần con hứa với chú Miêu, ngày mai chúng ta sẽ đón bảo bối của con."

Bạn nhỏ Vương Anh Chiêu rơi vào một mớ hỗn độn chưa từng có.

Nhóc rất sợ chú cảnh sát này nhưng nhóc cũng muốn đón thú cưng của mình về.

Nhóc đứng ở cửa phòng nghĩ tới nghĩ lui, tay nhỏ níu ván cửa moi nửa ngày, cuối cùng cắn cắn môi, gật đầu.

Hai người lớn lừa thành công đứa trẻ trong phòng nhìn nhau mỉm cười, tuyên bố chiến thắng.

Miêu Húc có tâm trạng vui vẻ suốt ngày hôm sau.

Thì ra đã sớm có một con thú cưng chờ mình sẵn như vậy, nếu nói sớm sao anh còn phải bận tâm nữa chứ.

Lại còn có thể thuận tiện giải quyết vấn đề ăn cơm, về sau một nhà ba người cuối cùng cũng có thể ngồi chung bàn.

Trong tiềm thức anh nghĩ rằng con vật đó là một con mèo con hoặc một con chó con, và anh vẫn đang thắc mắc nó sẽ là giống chó gì. Miêu Húc sau khi tan sở vội vã về nhà, vừa vào cửa đã nhìn thấy Vương lớn Vương nhỏ đang đợi mình ở lối vào.

Thật hiếm thấy Chiêu Chiêu sau khi tan sở lại chào hỏi anh, Miêu Húc còn chưa kịp vui mừng đã nhìn thấy vật nhỏ trong lòng Vương nhỏ.

Anh sửng sốt kinh ngạc hỏi: "Đó là cái gì?"

Vương Dần Nhất Nhất cười: "Vịt."

"Tôi biết đó là con vịt..." Miêu Húc cảm thấy bất đắc dĩ, không cách nào diễn đạt ý tứ của mình.

Con vịt toàn thân màu trắng, cái đầu to hơn con chim bình thường, thân hình tròn trịa, đôi mắt như hạt đậu đen, ục ịch ục ịch, trông rất dễ thương.

Con vịt ngóc đầu lên quạc quạc với Miêu Húc một cách thân thiện.

Miêu Húc lần đầu tiên nhìn thấy một con vật nhỏ không sợ mình, không nghĩ tới lại là một con vịt.

Chiêu Chiêu ôm con vịt nhỏ, trên mặt vừa vui mừng vừa ngượng ngùng, rụt rè kéo ống quần của cha mình, sau đó chỉ vào Miêu Húc.

Vương Dần Nhất nói với Miêu Húc: "Chiêu Chiêu bảo tôi nói cho em, thú cưng của nó là Mao Mao. Mao Mao từ lúc còn là một quả trứng Chiêu Chiêu đã bắt đầu nuôi nó rồi, tình cảm rất tốt." Bởi vì thứ đầu tiên con vịt này nhìn thấy đã là hổ cho nên sống trong nhà này không sợ hãi như những động vật khác.

Ông trời ơi, bắt đầu nuôi nó từ lúc còn là một quả trứng, chẳng lẽ là do Chiêu Chiêu ấp ra sao?

+

Trong khoảng thời gian ngắn, tâm tình Miêu Húc phức tạp.

Thôi được, không có mèo, nhưng có một con vịt, chắp vá cho qua thôi, dù sao thì cũng có lông.