Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Ngày Hôm Qua... Đã Từng

Quyển 1 - Chương 21

« Chương TrướcChương Tiếp »
Thức dậy...mới 6h sáng...tin nhắn của chị.. vỏn vẹn 1 câu “do lam bieng day di”...cha chả..sáng sớm đã bị nói xấu...từ từ để đó chừng nào tay lành nt dc trả thù sau...Tiếng đập cửa ầm ầm...gượng dậy đi ra dùng chân mở cửa...Ông Kha với con bạn nó đang đứng ở ngoài....

- Dậy mày..đỡ chưa...đem đồ ăn sáng qua cho mày nè

- Ủa..mua chi tới 2 phần anh

- Đâu có thấy cái bịch cháo ai treo trước cửa tui đem vô lun đó – con bạn nó lên tiếng

- Dm mất công tau làm người tốt....thôi để tau phụ 1 phần- Để tui hâm nóng lại cho ông ăn – con bạn nhìn quanh..đi 1 vòng...rồi đứng nhìn nó- Hâm bằng niềm tin hả ông

Nhà nó làm gì có bếp ga mà hâm đồ ăn

- Thôi đưa tui, ăn nguội cho nhanh, sợ nóng lắm

- Cũng dc, còn ấm ấm nè....ủa mà ai tốt bụng mua đồ ăn cho ông dzậy

- Uhm chắc bạn học tui

Nó đoán chắc là con nhỏ, vì vẫn là cháo thịt bầm với củ dền, khoai tây, carot....Bên trong có gói thuốc uống kèm mảnh giấy...”nhớ hâm nóng rùi ăn”....tự nhiên bật cười...

- Thằng điên. – ông Kha rủa nó.

Ăn xong...nó uống thuốc...lại phải nhờ con bạn rót nước dùm...ông Kha với con bạn lục đυ.c về quán....

- Anh Kha..cho em qua quán chơi với, nằm nhà buồn chết

- Đi nổi ko mày

- Nổi mà em bị tay chứ có bị chân đâu.

- Rồi đi luôn...Thúy khóa cửa cho nó em.

Qua tới quán....nó được đặc biệt đón tiếp một cách long trọng và đặc biệt...tràng pháo tay kéo dài từ cổng vào tận trong bếp cho người anh hùng dũng cảm cứu mỹ nhân...Đám khách nước ngoài với khách nước mình hok biết gì cũng đứng dậy vỗ tay huýt sao hưởng ứng mới ghê chứ...Qua đây chơi là quyết định sai lầm...cái đám ác nhân này đem nó ra làm background để show hình, hành hạ thương binh ko thương tiếc, bị có 2 cái tay với 1 cái vai mà chúng nó đè mình ra băng bó thêmcái chân, cái ngực và cái đầu...cứ như mới chấn thương sọ não xong ấy...mấy người khách nước ngoài cũng nhàu dzô xin chụp hình ké mới shock chứ. Cả đám chơi vui vẻ, chỉ còn dc mấy đứa làm ca sáng ít gặp nó nên vẫn đi tiếp khách bình thường, bổng con nhỏ ở đâu lù lù bước vô. Nguyên đám im bặt, đứng tần ngần...nhìn qua nhìn lại, cái bọn hèn nhát này tản dần từng đứa từng đứa, để mình nó với đống băng đầy trên người. Con nhỏ đi lại đứng nhìn nó lạnh lùng phán 1 câu

- Đi thay băng!

Ông Kha chạy lại, kiu con bạn phụ tháo mấy cái băng dỏm ra

- Hay để anh chở nó đi

- Anh hok coi quán hả

Con nhỏ lạnh lùng nói mà hổng thèm quay lưng lại. Ông Kha với nó nhìn nhau lắc đầu, nhún vai chịu thua....Ngồi trên xe con nhỏ chẳng nói gì, nó cũng im lặng nhìn vu vơ...Thay băng là 1 cực hình đáng sợ nhất theo nó. Hôm nay gặp bà cô nào chứ ko phải mấy chị y tá hôm qua...cho nên cái đau càng x2 x3 lên....thiệt tình chắc phải kiu ông bộ trưởng ra cái luật y tá chỉ lấy con gái 30t đổ lại mới dc....Mặt mày nó đỏ bừng, mồ hôi đổ ra như tắm...nhưng miệng phải cố mĩm cười...con nhỏ đứng bên cạnh mặt lạnh tanh...nhưng nó vẫn thấy môi con nhỏ run run, có giọt đỏ đỏ nơi khóe môi...Cực hành đã xong, con nhỏ ko nói gì quay đi đóng tiền, giờ nó có muốn giành đóng tiền với con nhỏ cũng ko dc nửa rồi, tay có cử động dc nhiều đâu. Ngồi trên xe...nó đề nghị

- Chở về quán dùm đi

- Ko. về nhà nghĩ

- Ừ nhưng ghé quán làm cái này đã

Ko nói gì...con nhỏ cũng ghé quán giúp nó

- Ra nhanh đó!

Nó im lặng đi vào kiếm ông Kha kéo ổng lại nói nhỏ

- Anh Kha! Vô phòng giúp em cái này

- Dm gì nửa thằng ông nội

- Thì vào đây rồi biết

Nó nhờ ổng lấy bộ đồ trong tủ....

- Phụ em thay bộ đồ cái

- Cái gì.......dẹp dẹp...tau mà phải thay đồ dùm mày hả - ổng gạt phắt đi

- Để anh – tiếng chú đầu bếp ngoài cửa.

Vậy là ông Kha đi ra ngoài, chú đầu bếp kéo nó vào phòng tắm, người lớn dù sao cũng đỡ ngại, lau người cho nó mặc dù nó chối đẩy ra, rồi cũng xong, mặc quần áo vào...cảm ơn chú đầu bếp xong, nó quay trở ra xe cho con nhỏ chở về nhà....Nó nằm xuống nghĩ mệt, nảy giờ cử động hơi nhiều nên cũng đau, con nhỏ ngồi kế bên giở điện thoại ra chơi game. Nó chẳng nói gì, nằm im một hồi ngủ lúc nào ko ha, chắc do thuốc....SG buổi trưa nóng kinh người, nằm ngủ có một tí mà nó cũng cảm giác lưng, người ướt ướt vì mồ hôi...Bổng có làn gió nhẹ nhẹ, mát mát...nó mĩm cười dễ chịu chìm sâu vào giấc ngủ hơn.

- Nè dậy đi!...dậy dậy...

Nó mở mắt ra, nhìn đồng hồ cũng hơn 3h...Con nhỏ đặt trước mặt nó tô cháo lại cháo...ngán muốn chết nhưng nhìn mặt con nhỏ, ko ăn chắc bị đè đổ, vậy là nó lặng lẽ ăn cháo...con nhỏ đứng dậy đi về...sau lưng nó,cái quạt gió của ai còn mới quá đang quay vòng vòng thổi từng luồn gió mát vào người nó. Kế bên là cuốn tạp chí bị nhăn hết phân nửa, nhìn cũng đủ biết có ai đó đã sử dụng cuốn tạp chí này theo cách riêng: làm quạt.
« Chương TrướcChương Tiếp »