Quyển 1 - Chương 16

...Xoẹt...

Con nhỏ dùng dao cắt luôn một miếng vải to từ cái váy của con nhỏ (quá dứt khoát) – sau này nhớ lại mới thấy cái ngu của con nhỏ..xung quanh khăn trãi bàn cả đống hok cắt..đi cắt cái váy đang mặc....làm lộ da thịt ở cái đùi trắng nõn của con nhỏ....khiến nó cảm thấy rất bất ngờ.

- Ngồi xuống coi...tui băng cho..máu chảy quá trời kìa

Con nhỏ mặt lạnh tanh hết sợ hãi kéo nó ngồi xuống...Giờ mới biết đau...ai kiu sao đành làm vậy thôi...Nó ngồi xuống..con nhỏ dùng tay giật mấy mảnh thủy tinh đâm trên táy nó xuống (đau thấu trời xanh nhưng mà đang làm mặt ngầu anh hùng cứu mỹ nhân cho nên đành cắn răng cắn lưỡi chịu đựng, dùng mục tiêu đôi chân dài của con nhỏ làm nơi để quên đi cái đau)...giật xong mấy mảng thủy tinh vỡ con nhỏ với tay lấy chai rượu trên bàn hổng thèm mất thời gian mở nắp nó đập luôn cổ chai rượu vô cạnh bàn rồi đổ rượu vô miệng con nhỏ...ngậm 1 họng rượu con nhỏ phun cái phèo lên hai bàn tay nó...băng xong hai tay, con nhỏ kéo vai nó lại, hớp thêm 1 ngụm rượu...dùng tay xé luôn cái vai áo của nó ra...phun rượu cái phèo rồi mới băng....rát...và đau...muốn hét lên nhưng mà ko còn cơ hội hét lên nửa...con nhỏ cuối người sát nó dùng miệng hỗ trợ hai tay băng bó, con nhỏ ép sát người nó, nhìn xuống dưới váy con nhỏ bị mất một mảng khá to khiến nó cảm thấy ái ngại...mùi nước hoa, mùi rượu, mùi máu và cả mùi con gái hòa quyện vào nhau khiến nó gần như tê liệt toàn thân.

Băng bó gần xong thì ông Kha bước vào...vừa nhìn thấy bãi chiến trường ổng la làng lên

- Trời ơi tui đi có 1 chút mà hai đứa uýnh lộn luôn hay sao...máu me tùm lum dzậy hảaaaaaaaa

Bỏ cái bánh kem xuống nhẹ nhàng....chạy ào lại dựng con nhỏ dậy xoay qua xoay lại

- Sao rồi,...đâu anh coi...em có sao hok...sao quần áo rách hết vậy nè...

Hận thiệt...người trong nhà ko lo...lo cho gái...đồ phản quốc....

- Em ko sao anh...tại cái ly bể...sợ em nhảy xuống đạp nên ảnh nhàu vô chịu bị đâm cứu em đó... – tiếng con nhỏ lạnh lùng...đều đều....chỉ tay vô người nó.

- Ờ ờ...vậy hả....thằng kia...mày hok sao chứ - giờ mới nhớ tui....chưa chết đâu ông nội:-w

- Để anh kiu đứa nào...chở nó qua bên bệnh viện cho ngta băng bó đàng hoàng lại....em ở đây dọn dẹp...lo cái vụ sinh nhật tới nha....- ông kha nói luôn

- Thôi anh ở lại coi lo vụ sinh nhật cho bạn em...để em chở ảnh qua bệnh viện..sẵn mua đồ thay..đồ em vậy sao dự sinh nhật dc

- Uhm uhm..cũng dc thôi em chở nó qua cái phòng khám tư cho gần...biết đường ko

- Dạ biết...em đi nha. Anh nói với nhỏ Dung giùm em 1 tiếng.

- Ừ cẩn thân nhé...thằng kia đi ra xe nổi hok mậy –...nói chuyện gái nhỏ nhẹ...quay qua nói chuyện với nó là nạt ầm ầm....nó hok nói gì...gượng đứng dậy đi xuống cầu thang....con nhỏ cầm chìa khóa xe lon ton chạy theo sau...

Ngồi trên xe...con nhỏ lấy cái áo khoác cột vòng sau lưng nó vào người con nhỏ vì hai tay nó cử động hết nổi sợ ngồi xe ko vững. Mùi con gái từ cổ con nhỏ làm nó lâng lâng...tiếc thiệt, tay liệt hok ôm dc....Phòng khám cũng gần...vừa đến nơi con nhỏ réo ầm lên làm 2 chị y tá xanh mặt chạy vội vã ra đỡ dìu nó vào trong....Sướиɠ thiệt...phòng khám tư có khác, y tá cũng xinh quá...tất nhiên ko thể so với con nhỏ đang chạy sau lưng. Vì bị cả người con nhỏ đè lên nên thủy tinh đâm vào tay vai nó rất sâu, bác sĩ phải mất khá lâu phẫu thuật cho nó để lấy những mảnh vỡ còn lại, lúc nảy nó còn tỉnh táo, cười cười...giờ thì cái đau thấm nên nó bắt đầu bị choáng, người gần như lả đi vì mất máu rồi dần dần thϊếp đi....

Mở mắt ra....nó đang nằm trong phòng đặc biệt, chị y tá đang thay nước biển cho nó...

- Em đang ở đâu vậy chị

- Trong phòng vip em...nảy giờ em ngủ 2 tiếng rồi đó..

- Còn nhỏ đi chung với em đâu chị...

- Hihi bạn gái em hả, mới chạy đi đóng tiền viện phí cho em....chị chóng mặt với bạn gái em luôn...đã nói vết thương tuy sâu nhưng ko có nguy hiểm gì...vậy mà cô bé la ầm lên nhất quyết phải đưa em vô phòng Vip mới chịu...

- Hix vậy chừng nào em dc ra viện chị

- Ko sao đâu..vào 2 chai nước biển nửa...nằm nghĩ...sáng mai em xuất viện được rồi.

Được