Chương 2

Ngón tay xanh xao của Lam Vân bấu chặt tờ giấy, môi mím lại thật chặt để ngăn không cho dòng nước mắt tủi nhục rơi xuống. Ở đâu ra loại bác sĩ vô nhân đạo như thế? Cho dù có muốn thỏa mãn du͙© vọиɠ bản thân cũng không cần phải dùng cách đê tiện như thế? Đem sinh mạng của bệnh nhân để đổi lấy hưởng lạc một đêm, thật khiến người ta khinh bỉ.

Cậu hận không thể đấm vỡ mồm cái thằng điên ấy. Lam Vân ngồi ngây người trên chiếc ghế nghỉ tại quầy bar, chưa bao giờ cậu lại ao ước giờ đóng cửa bar đừng đến quá sớm. Cậu muốn có thêm ít thời gian suy nghĩ. Cậu biết việc này sớm hay muộn cũng phải xảy ra. Dù cậu cố gắng giữ thân thế nào thì đến khi gặp người thủ đoạn cũng khó mà thoát được. Cậu cố gắng tỏ ra mờ nhạt nhất để ít bị chú ý, nhưng rõ ràng càng ẩn càng lộ.

Với cái dáng vẻ ốm yếu vì ăn uống kiêm kham để có tiền lo cho mẹ, cậu đã vô tình tạo nên một thứ ảo tưởng ở những người đàn ông đến bar khiến họ muốn bảo vệ sự yếu đuối, mỏng manh của cậu. Lúc đầu cậu cố gắng không chú ý đến ai, chỉ làm công việc của mình nhưng càng lúc lại càng thu hút người khác. Cái sự lạnh lùng ấy làm bản năng muốn chinh phục của người đàn ông trỗi dậy. Họ kéo đến chỗ của cậu càng lúc càng đông. Rõ ràng cách cậu làm không hiệu quả cho lắm.

Anh bạn đồng nghiệp của cậu tại quán bar hay nói với cậu.

– Mày đang cần tiền cơ mà, làm thế chẳng được gì mà còn khiến người ta sinh ra ý đồ xấu. Thôi thì cứ lả lơi đi, mời mọc đi để có thêm tiền mà lo cho mẹ. Mắc mớ gì phải làm ‘băng sơn mỹ nhân’ để rồi tự mình hại mình.

Cậu ấy nói đúng. Về sau, cậu không khép kín nữa và dần cởi mở. Tuy nhiên, chính điều đó lại làm những người đàn ông ấy sinh ra ý nghĩ cậu là loại dễ dãi và không ngừng tấn công.

Như lúc này đây, cái tên bác sĩ chính là đại diện cho loại người muốn cậu quỳ dưới chân để mà mua vui cho họ. Cậu trải qua không ít tình huống như thế này nhưng cậu biết cách từ chối khéo và dùng sự ấm áp của mình chinh phục họ. Cậu không mất khách, họ cũng không mất lòng tự trọng. Ngày nào họ cũng đến quầy cậu đều đều và thậm chí có người còn ngỏ ý muốn giúp mẹ con cậu khi biết hoàn cảnh của cậu.

Nay lại là tình huống khác, anh ta biết rõ hoàn cảnh của cậu. Anh ta là bác sĩ điều trị cho mẹ cậu, anh ta muốn nhận ‘thù lao’ trước khi chữa bệnh. Cậu ngồi suy nghĩ và quyết định gọi vào số của tên bác sĩ vô liêm sỉ ấy.

Trong quán lúc này đã lắng tiếng nhạc, mọi người đang lục đυ.c chuẩn bị về. Dãy số hiện lên màn hình, cậu nhấn nút gọi.

“Tu! Tu! Tu!…”

– Alo! Bạch Phong nghe đây.

– Xin lỗi… tôi là bartender ở quán…

– Tôi biết rồi. Tôi đang đợi cậu ở cổng sau của bar đây. Cậu ra sẽ thấy tôi ngay.

Nói xong anh ta cúp máy. Cậu hạ quyết tâm bước ra khỏi quán bar, nói với chính mình:

– Nếu hắn trị được cho mẹ mình. Mình có cám ơn hắn triệu triệu lần cũng không hết. Đây chỉ là thay lời cám ơn thôi, mình không bán thân, mình không cần vật chất, mình chỉ cần mẹ khỏe mạnh.

Cậu tự thôi miên chính mình và bước chân càng lúc càng nhanh. Cậu muốn nhanh chóng kết thúc, một đêm thì có xá gì!

~o0o~

Lam Vân vừa bước ra đã thấy ngay một chiếc xe hơi sáng bóng, màu đen rất sang trọng đậu trước cửa. Cậu cũng không có hứng thú mà nhìn xem nó hiệu gì. Người đàn ông ấy đang đứng cạnh cửa xe. Cậu tiến đến gần anh ta với một vẻ mặt vô cảm:

– Anh có thể chữa cho mẹ tôi khỏe lại đúng không?

Bạch Phong gật đầu.

– Một đêm thôi đúng không? Và sau đó xem như chúng ta chưa từng biết nhau. Tôi sẽ không làm khó anh và hy vọng anh cũng không làm khó tôi. Tôi muốn chuyện này như chưa từng xảy ra.

Anh ta nhẹ mỉm cười và gật đầu.

Bạch Phong ra hiệu cho cậu vào xe. Cậu ngây người ra và hỏi:

– Thế còn xe của tôi?

Anh ta bật cười và nói:

– Để lại quán đi! Cậu định đuổi theo chiếc xe này của tôi sao? Có thể bắt kịp không?

Nụ cười ngạo nghễ của anh ta thật khiến cậu khó chịu.

Cậu bước vào xe và sau khi đã yên vị ở vị trí phụ lái thì Bạch Phong cho xe lướt đi. Đúng là lướt đi chứ không phải chạy, vì tốc độ xe càng lúc càng cao mà động cơ xe lại rất êm. Cậu ngồi trong xe nhìn phố phường cứ trôi qua vùn vụt mà cõi lòng như chết lặng.

~o0o~

Chiếc xe dừng trước một biệt thự trang trọng theo phong cách Châu Âu, cửa tự động mở chào đón chủ nhân đã quay về.

Cậu theo sau anh ta tiến vào ngôi biệt thự sang trọng và đầy tiện nghi. Tất cả nội thất toát lên một vẻ đẹp vô cùng hài hòa và ấm áp. Chưa kịp ngắm nhìn mọi thứu thì cậu đã bị Bạch Phong nắm lấy tay kéo đến phòng ngủ. Anh ta nhanh chóng mở cửa và đẩy cậu ngã xuống giường và bằng động tác nhanh nhẹn đó tiếp tục cởϊ qυầи áo. Bạch Phong bây giờ chỉ mặc mỗi chiếc qυầи иᏂỏ màu đen, lộ cả thân hình rắn chắn, cân đối với nước da màu nâu đồng mạnh mẽ. Cậu hét lên:

– Khoan! Tôi cần phải đi tắm, người tôi rất hôi…

Bạch Phong nhanh chóng khóa chặt môi cậu để cậu không thể thốt lên bất cứ lời nào nữa. Nụ hôn sâu và dài, khiến đầu óc cậu như mụ mị.

– Cậu hôi hay thơm thì cũng chỉ có mình tôi ngửi, không cần lo lắng như thế! “Đêm xuân ngắn ngủi”, cậu cũng nên tận hưởng đi!