Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Ngạo Kiều Anh Lại Đây

Chương 10

« Chương TrướcChương Tiếp »
Hài lòng sao?

Lăng Nhân suy nghĩ một chút, không tính là hài lòng, dù sao cô vốn là chẳng qua giúp truyền lời, anh có nghe hay không đối với cô mà nói cũng không có khác nhau là bao.

Chỉ là lời của cô có thể ảnh hưởng đến anh, để cho anh ý thức được học tập là một chuyện trọng yếu — — ít nhất đối với cô mà nói, điều này làm cho cô cảm thấy rất vui vẻ yên tâm.

Trước kia cô còn luôn lo lắng ngày nào đó anh lại dưới cơn nóng giận tới quấy rầy cô học tập, nhưng bây giờ cô không sợ. Bởi vì cô cảm giác được anh bây giờ cùng với đại ma vương vô duyên vô cớ khi dễ cô kia không giống nhau.

Con người thật sự sẽ thay đổi.

Cùng lúc đó, Vương Gia Lâm từ quầy bán đồ vặt trở về bị Phó Kiêu Phong ngăn ở cửa cầu thang.

"Cậu, cậu làm gì vậy?" Vương Gia Lâm khẩn trương hỏi.

Phó Kiêu Phong không nói lời nào trực tiếp ép cô tới góc tường, dứt khoát: "Có lời muốn hỏi cậu."

"Có lời cậu liền nói, dựa gần như vậy làm gì." Vương Gia Lâm hai tay ngăn ở trước ngực, gò má ửng đỏ.

" Ha ha. Nghĩ còn thật nhiều." Phó Kiêu Phong cười ha hả lui ra mấy bước, hai tay ôm ngực, nhìn cô gái mập mạp trước mắt, trong đầu nghĩ không phải cô thích cậu chứ? Nếu không đỏ mặt cái gì?

Trong lòng cậu có chút vui vẻ, trở lại chuyện chính: "Cậu có biết bốn mắt có ý kiến gì với chúng tớ không?"

Vương Gia Lâm sửng sốt: "Bốn mắt? Cậu chỉ là Lăng Nhân sao?"

"Ừ hử." Bốn mắt có thể để cậu để mắt như vậy, trừ hạng nhất ra còn có thể là ai chứ?

Vương Gia Lâm cho là cậu lại muốn làm phiền Lăng Nhân, liền vội vàng nói: "Cậu ấy không có ý kiến gì với các cậu. Thật."

"Vậy cậu ấy có ý kiến gì với Lục Thiệu Đông không?"

" Không có. Một chút ý kiến cũng không có."

Phó Kiêu Phong nhìn cô gái mập nhỏ lắc đầu như trống lắc, hừ hừ cười mấy tiếng, cố ý khom lưng tới gần mặt cô, ở lúc gần như sắp chạm nhau thì dừng lại, giọng thấp thấp mà nói: "Thật không có?"

Hơi thở phái nam phả vào mặt làm cho Vương Gia Lâm một phen nóng não, gò má đỏ một đường đến tai, đại não hoàn toàn không cách nào suy nghĩ: "Tớ, tớ không biết..."

...

Sau khi Vương Gia Lâm trở lại phòng học, vẫn luôn vùi đầu làm đề, không dám đối mặt với Lăng Nhân, luôn cảm thấy như phản bội bạn tốt vậy.

"Cậu bị bệnh sao?" Lăng Nhân nhìn mặt cô đỏ bừng, lo lắng không thôi.

" Không, không có..."

"Thật sự không có sao? Có cần tớ đưa cậu tới phòng y tế không?"

" Không cần. Tớ cảm thấy hơi nóng. Mập mạp sợ nóng, người gầy như cậu sẽ không hiểu đâu." Vương Gia Lâm cố ra vẻ thoải mái.

Lăng Nhân cái hiểu cái không gật đầu, không hỏi tới nữa.

Thời gian khảo sát trôi qua thật nhanh, đảo mắt tới ngày bắt đầu trận đấu bóng rổ. Đối với học sinh khối mười hai cả ngày bận rộn ôn tập mà nói, trận đấu bóng rổ là cơ hội hóng gió hiếm có, cho nên mọi người hết sức hưng phấn, đi tới sân bóng rổ rất sớm.

Hôm nay là đấu vòng loại, kết quả rút thăm vừa ra, các đội viên lớp trọng điểm tựa như quả bóng xì hơi, ỉu xìu ở một bên, không còn tinh thần.

" Quá xui xẻo. Khối mười hai tổng cộng chín lớp học, làm sao liền hết lần này tới lần khác rút trúng lớp chín có thực lực mạnh nhất chứ? Đây căn bản không có cách nào đánh mà." Có người than phiền.

" Đúng vậy! Vốn đang nghĩ ít nhất cũng lọt vào vòng bán kết. Lần này thì tốt rồi, đoán chừng ngay cả đấu bán kết cũng không được, trực tiếp đào thải."

" Làm hết sức là được rồi." Hà Húc Dương an ủi. Cậu là lớp trưởng, cũng là đội trưởng đội bóng rổ của lớp, mặc dù trong lòng cậu cũng oán niệm như các đội viên vậy, nhưng vẫn cưỡng ép lên tinh thần.

So với các bạn học lớp trọng điểm lo lắng sốt ruột, nhóm giáo bá lớp chín có vẻ ung dung hơn nhiều, ngay cả làm nóng người cũng không nhiệt tâm, lười biếng, hoàn toàn không khẩn trưởng trước khi cuộc so tài bắt đầu. Chẳng qua điều này cũng không thể trách bọn họ, dù sao thực lực cách nhau quá xa, theo bọn họ nói thì — — nhắm hai mắt cũng có thể đánh thắng.

Trừ thực lực đội bóng rổ khoảng cách lớn, đội hình cổ động viên của hai lớp cũng kém cách xa vạn dặm.

Phía sau lớp chín ngồi đầy nữ sinh, từ khối mười tới khối mười hai đều có, tất cả đều tới xem Lục Thiệu Đông. Mà lớp trọng điểm tổng cộng có mười ba nữ sinh, còn hai người chưa tới, mười một người còn lại thân ở trại Tào, lòng ở đất Thục*, căn bản không nhìn tới tuyển thủ bóng rổ lớp mình, mười mấy cặp mắt đều rơi bên đối diện, chỉ thiếu không đầu hàng địch.

*người một nơi lòng dạ một nẻo.

" Bạn học Lăng Nhân tại sao không đến?" Hà Hú Dương hỏi Dư Yên Nhiên.

Dư Yên Nhiên là đội trưởng đội cổ động viên lớp trọng điểm, theo lý gọi tất cả bạn học cùng nhau xem cuộc so tài. Nhưng trong lòng cô không thích Lăng Nhân, cho nên lúc đi không gọi. Lúc này bị Hà Húc Dương hỏi, không trả lời được.

"Người ta bận rộn học tập thi hạng nhất đấy." Mạnh Thanh Thanh Ngồi ở bên cạnh cô ta quái gở nói.

Hà Húc Dương nhíu mày, nói thầm: "Đây cũng quá thích học tập rồi." Liền đi ra.

Mạnh Thanh Thanh liếc một cái, sau đó kéo Dư Yên Nhiên nói: "Yên Nhiên, mau nhìn Lục Thiệu Đông, cậu ấy hình như đang nhìn cậu đấy!"

Dư Yên Nhiên vừa nhấc mắt, quả nhiên phát hiện tầm mắt Lục Thiệu Đông rơi vào bên này cô ta, không khỏi xấu hổ cúi đầu xuống, trong lòng vui vẻ.

...

Lục Thiệu Đông đúng là nhìn đội cổ động lớp trọng điểm, nhưng không phải đang nhìn Dư Yên Nhiên.

Anh mặc đồng phục thể thao đỏ trắng đan xen, trước ngực có một số "23" thật to, cùng với số cầu thủ NBA anh thích.

"Đoán chừng còn có bóng ma tâm lý, sẽ không tới." Phó Kiêu Phong đi tới bên cạnh anh, than thở nói.

Trong lời này không có chủ ngữ, nhưng mặc kệ nói ai thì vẫn có người nghe, trong lòng cũng biết chủ ngữ là ai.

Con ngươi Lục Thiệu Đông chìm xuống, trở tay tùy ý vứt bóng cho đội viên bên cạnh, hai cánh tay cơ bắp đường cong cân xứng, dưới ánh mặt trời có vẻ khá có lực.

"Bóng ma tâm lý?" Anh nghiêng đầu hỏi.

"Đúng vậy. Cậu không biết sao?"

"Biết cái gì?"

Lục Thiệu Đông nhíu mi, rõ ràng kiên nhẫn sắp dùng hết rồi.

Phó Kiêu Phong cũng sẽ không tiếp tục vòng vo, nói ra tin tức mình nghe được từ Vương Gia Lâm hai ngày trước — —

"Nghe nói hạng nhất của chúng ta, sợ nhất người khác quấy rầy cậu ấy học tập, trước đó bị cậu ồn ào mấy ngày, để lại bóng ma tâm lý, cho nên bây giờ vừa thấy cậu liền muốn tránh, rất sợ chọc cậu, đoán chừng hôm nay sẽ không tới..."

Phó Kiêu Phong lời còn chưa nói hết, người trước mặt liền như chạy như cơn gió, đảo mắt đã ra sân bóng rổ, chạy tới khu dạy học.

"Đông ca đi đâu vậy?" Vương Liên đi tới hỏi.

Phó Kiêu Phong vui sướиɠ chậm rãi nói: "Đi tìm đội cổ động viên."

" Hiện trường có nhiều cô gái như vậy, tất cả đều là tới cổ vũ chúng ta cố lên, còn thiếu cổ động viên sao?"

Phó Kiêu Phong cười thần bí, nhìn bóng lưng rời đi của Lục Thiệu Đông ý vị thâm trường nói: "Có người thiếu."

Vương Liên gãi gãi đầu: "Sắp bắt đầu thi đấu rồi, Đông ca không có ở đây, đánh như thế nào?"

Phó Kiêu Phong: "Đánh lớp trọng điểm cũng như không đánh vậy, còn cần cậu ấy tự mình ra sân sao?"

"Điều này cũng đúng. Vậy chúng tớ đánh trước."

Phòng học lớp trọng điểm.

Lăng Nhân làm xong bài đọc tiếng Anh cuối cùng, thấy Vương Gia Lâm còn chưa có trở lại, liền lấy đề toán học ra làm.

Bên ngoài phòng học vang lên từng trận tiếng hoan hô, hẳn là từ sân bóng rổ truyền tới.

Một đề còn chưa giải xong, sau lưng bỗng nhiên truyền tới tiếng gõ bảng đen "Thịch thịch thịch."

Vừa quay đầu lại, phát hiện Lục Thiệu Đông đứng ở cửa sau, một tay chống ở khung cửa, không mặn không nhạt mà nhìn cô.

Lăng Nhân ngẩn mấy giây, hỏi: "Cậu hôm nay không phải có thi đấu sao?"

Lục Thiệu Đông nhìn con ngươi vô tội tinh khiết của cô gái nhỏ, trong lòng hừ một tiếng.

— — Cô còn biết anh hôm nay có thi đấu sao.

Anh lần trước vừa mới giúp cô, cô cũng không biết trả lễ lại cho anh sao.

Một chút lễ phép cũng không có.

Tâm địa sắt đá.

"Các nam sinh lớp cậu thi đấu, cậu không đi xem?" Giọng anh tùy ý, giương mi lên nói.

Lăng Nhân kỳ quái nhìn chằm chằm anh, không quá rõ, cô không tới xem thi đấu của lớp, có quan hệ gì tới anh đâu?

Cũng không phải cùng lớp.

Thật ra thì cô muốn đi, lúc gần đi Vương Gia Lâm đột nhiên đau bụng, cho nên cô liền ở lại đợi, để ngừa cần đưa đến bệnh viện hay gì.

Dù sao đối với cô mà nói, trận đấu bóng rổ có đi hay không cũng được, thân thể bạn tốt quan trọng hơn.

Lăng Nhân trầm mặc mấy giây, nói: "Tớ xem không hiểu."

Cho nên cô thật sự không tính đi?

Lục Thiệu Đông lại bắt đầu nén giận trong bụng.

Tâm cô gái này nhất định làm bằng đá. Mệt anh để bụng cô như vậy, anh chơi bóng cô cũng không thèm đi xem một chút.

Đè xuống cơn buồn bực, Lục Thiệu Đông đột nhiên phát hiện, từ sau khi gặp cô gái nhỏ này, trong lòng anh liền không thoải mái.

Phó Kiêu Phong vừa rồi ở sân bóng nói cái gì nhỉ?

— — Sợ chọc anh?

Cô biết sợ anh mới gặp quỷ.

Cách một hồi, Lục Thiệu Đông thấy dáng vẻ cô gái nhỏ nhu nhu nhược nhược không dám nói lời nào, lại có chút tự trách.

Nói cho cùng vẫn là anh trước kia quá vô liêm sỉ, đã làm sai chuyện.

"Cậu thích học tập như vậy sao?" Anh hỏi, giọng mềm rất nhiều.

Lăng Nhân nghe vậy khóe miệng giật giật, muốn giải thích cũng không phải là vấn đề có thích hay không, mà là giai đoạn hiện giờ của cô nên chuyên tâm học tập.

Nhưng nghĩ lại, lại cảm thấy lời này nói với anh cũng vô dụng, vì thế chỉ gật gật đầu: "Ừ."

Anh cúi đầu nhìn chằm chằm mặt đất một hồi, tựa như trầm tư, mấy giây sau ngước mắt lên đối mặt với cô: "Vậy sau này tôi sẽ không quấy rầy cậu học tập, chuyện trước kia xóa bỏ toàn bộ.”

Lăng Nhân ngơ ngẩn, anh đây là... Nói xin lỗi cô?

Còn chưa kịp phản ứng, người ở của đã đi ra ngoài, tựa hồ không muốn quản cô có nhận lời xin lỗi của anh hay không.

" Lục Thiệu Đông — —"

Cô đuổi theo, ở bên ngoài phòng học gọi anh lại.

Người phía trước dừng chân, quay đầu nhìn về phía cô.

Cô khẽ mỉm cười với anh: "Thi đấu cố lên."

Cô cười vô cùng ngọt ngào, con ngươi xinh đẹp cong thành hình lưỡi liềm, cả ngươi phảng phất có ánh sáng lóe lên.

Đây là lần đầu tiên Lục Thiệu Đông thấy cô cười với mình như vậy, trong lòng ấm áp, cũng cong cong môi với cô, gật gật đầu, rời đi.

Nhưng trong lòng vẫn có chút mất mát.

— — Chung quy cô gái nhỏ cũng không chịu tới xem anh thi đấu.
« Chương TrướcChương Tiếp »