Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Nếu Yêu Anh Là Sai, Em Nguyện Vì Anh Sai Cả Đời

Chương 9: Tôi Bắt Đầu Điên Đến Bản Thân Còn Không Biết Mình Là Ai

« Chương TrướcChương Tiếp »
Phong Đình Quân nhíu mày không nói một lời nhìn cô chăm chú.

Trong lòng Thời Ngọc Minh biết, anh không muốn.

Người đàn bà anh yêu mến nhất bị thương, mà người thương tổn cô ta lại là cô, Phong Đình Quân hận không thể cắt cô thành 8 khối ném vào biển làm mồi cho cá, làm sao có thể nguyện ý theo cô ngắm sao đây?

Thế nhưng căn bản anh cũng không biết, lấy thân thể gầy yếu nhẹ bỗng hiện tại này, dường như gió thổi qua đều có thể ngã sấp xuống, nếu như không phải là Cố Quân Nhi cố ý muốn diễn trò, làm sao cô có thể thương tổn được cô ta, sợ rằng ngay cả vạt áo của cô ta cũng không chạm được.

Nói đến góc áo, Thời Ngọc Minh nhìn thoáng qua chiếc váy trên người Cố Quân Nhi.

Màu trắng, vải thun, còn có đóa hoa màu tím nhạt được thêu thủ công, thật là đẹp.

Phong Đình Quân rất thích loại hoa văn này, trong tủ treo quần áo trước kia của Thời Ngọc Minh, mười bộ thì có tám bộ đều thêu hoa - đều là anh chọn.

Lúc này, chiếc váy kia mặc ở trên người Cố Quân Nhi vừa vặn, ngay cả hoa văn cũng không thay đổi, mới tinh tươm.

Mà chủ nhân của nó ư?

Khóc hai mắt đẫm lệ, điềm đạm đáng yêu, giống như đau đến tận xương tủy.

Thời Ngọc Minh cười khẽ: “Cô Cố, mạo muội hỏi một câu, cô làm việc gì?”

Cố Quân Nhi sợ đến cả người run lên, trong khoảnh khắc lập tức chui vào trong lòng Phong Đình Quân: “Đình Quân.”

“Đừng sợ, có anh ở đây, sẽ không để cho cô ấy thương tổn em” Phong Đình Quân nắm eo của cô ta, nhẹ vuốt tóc của cô ta, giọng nói dịu dàng như nhỏ ra nước.

Lúc nhìn về phía Thời Ngọc Minh, những dịu dàng kia lại trong nháy mắt biến mất vô ảnh vô tung: “Cô hỏi cái này để làm gì?”

Cô lại cười nói: “Không có gì, chỉ là tò mò”

"Cái này không liên quan gì tới cô, Thời Ngọc Minh, tôi khuyên cô đừng có đánh chủ ý lên Quân Nhi”

“Phong Đình Quân, tôi cũng khuyên anh dùng một phần nhỏ loại thái độ này nói chuyện với tôi, tôi bắt đầu điên lên thì đến bản thân còn không biết mình là ai đâu!”

"Co..."

Cô nhìn thấy Phong Đình Quân giận dữ, vì Cố Quân Nhi không dám chống đối nữa, thiếu chút nữa bật cười.

Con người đều cũng có điểm yếu.

Điểm yếu của cô là con trai, mà điểm yếu của Phong Đình Quân là Cố Quân Nhi, không sao, dù sao cũng ở trong lòng của Phong Đình Quân cô đã là người cực kỳ ác độc, nhiều thêm chút nữa cũng chẳng hơn được.

Thời Ngọc Minh lướt qua bọn họ, trực tiếp mở rộng cửa vào nhà, để lại một câu: “Bây giờ tối mặt trời lặn, tôi ở nóc nhà chờ anh”

Phòng cưới của cô, ở lầu hai biệt thự, có một cánh cửa sổ thật to sát đất.

Lúc cô về trong phòng nhìn xuống, Phong Đình Quân cùng Cố Quân Nhi đã rời đi, dưới lầu làm gì còn có bóng dáng của bọn họ.

Có lẽ là đưa cô ta đi bệnh viện rồi nhỉ?

Đi thật là nhanh, anh nhất định cực kỳ lo lắng cho Cố Quân Nhi nhỉ?

Phong Đình Quân là một người như vậy đấy, người được anh đặt lên đầu quả tim để yêu thương thì anh đều không nỡ đều người đó chịu chút thương tổn nào.

Thời Ngọc Minh đã từng được anh nắm tại lòng bàn tay bảo vệ như trần như bảo đã dần dần thành một người lòng dạ đen tối, Cổ Quân Nhi đã hoàn toàn đá cô từ trong đáy lòng anh ra.

Không sao, tất cả đều đã thành kết cục đã định, cô không sửa đổi được cái gì, hôm nay hy vọng duy nhất, đó là có thể mang thai được như nguyện, có thể để con yêu sống sót.

Cô lấy điện thoại cầm tay ra, đặt ở trên giá mở ra chế độ ghi hình.

Thời Ngọc Minh đối diện camera, lộ ra một nụ cười dịu dàng: “Con yêu, là mẹ đây, không biết con có thể nhìn thấy video này không.

Nếu như có thể thấy thì có lẽ mẹ đã không có cách nào ở bên cạnh con rồi.

Thế nhưng con đừng đau lòng, mẹ chỉ là đi thế giới kia, nơi đó có hoa có cỏ, có núi có nước, rất đẹp, cũng rất...!An tỉnh”

Cô cười cười, trong ánh mắt toát ra tình thương của người mẹ.

“Mẹ có lẽ không có cách nào ở bên tới khi con trưởng thành, nhưng con phải tin rằng mẹ thực sự rất yêu rất yêu con.

Mẹ vẫn nghĩ lấy tên gì cho con mới được đây? Trước đây vẫn không có đáp án, nhưng hôm nay, mẹ đã nghĩ xong.

Con sinh ra vào buổi sáng, giống như một mặt trời nhỏ, vĩnh viễn tràn ngập sức sống, vĩnh viễn vui vẻ vui sướиɠ, có được không?”

“Báo cáo, nếu như con nhớ mẹ thì hãy ngẩng đầu nhìn lên ngôi sao trên bầu trời, mẹ sẽ ở trên đó, mỗi đêm đều sẽ tới thăm con, ở bên con.”

Câu nói kế tiếp, cô đã không thể nói ra được.

Khóc không thành tiếng.

Thời Ngọc Minh vội vàng che miệng lại, tắt chế độ ghi hình đi, cô không thể để cho con yêu thấy dáng vẻ này của cô.

Lưu lại video vào một chiếc USB, xuống lầu, tìm một hãng chuyển phát nhanh gửi ra ngoài.

- --------------------.
« Chương TrướcChương Tiếp »