Chương 46

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Editor: Lăng

- ----

"Chị đoán rốt cuộc Lương Tịch là nội ứng của ai?"

"...... Rất khó nói, tôi cảm thấy như là nội ứng của cả hai bên."

"Ôi trời! Chị thật sự không hề xem spoil trên mạng sao?"

......

Trên giá sách treo một tấm rèm thật lớn, Lương Tân Hòa và Ninh Hi dời sofa đến nơi khác, hai người ngồi trên sô pha xem《 Thâm cung kế 》, lâu lâu lại nói chuyện với nhau trao đổi ý kiến.

Hai cô ăn cơm xong thì bắt đầu xem từ 7 giờ.

《 Thâm cung kế 》 chỉ có tám tập, mỗi tập lại hơn 60 phút trở lên nên hai người xem xong hai tập thì tạm nghỉ.

"Chúng ta bắt đầu xem từ tập 8, có phải tối nay sẽ xem đến tập cuối luôn không Lương Tân Hòa lấy một quả nho bỏ vào miệng mình.

"Xem đến kết có muộn quá không?" Ninh Hi tính thời gian, "Ít nhất cũng phải hơn 1 giờ sáng đó?"

"...... Ngày mai chị có việc sao?"

"Tôi không có lịch trình gì, nhưng mai" Ninh Hi liếc nhìn nàng một cái, "Ngày mai là mùng 4, tôi nhớ trước đó em đã nói với tôi là ba ngày đầu của kỳ nghỉ Quốc khánh sẽ nghỉ ngơi, sau đó lại xem lịch trình......"

"Dạ, đúng." Lương Tân Hòa cười nhìn cô, "Chị còn nhớ rõ nha......"

Ninh Hi trả lời chậm một giây: "Mới nói không bao lâu, đương nhiên là nhớ rõ."

"Ngày mai hẳn là không có việc gì," Lương Tân Hòa nhẹ giọng nói: "Đương nhiên cũng có thể ở lại xem xong."

Hai người bốn mắt nhìn nhau, tựa hồ tất cả đều không có gì nhưng lại khó nói thành lời.

"Xem tập 5 trước đi?"

"Uhm, cảm giác một tập lại xuất sắc hơn một tập, diễn xuất thật sự rất. Khó trách lại nói bộ phim này chính là đại tiệc diễn xuất, quả là rất đặc biệt......"

"Biên kịch đúng là...... Khá lớn gan."

"Em đã nói với chị rồi, trước đó em đã xem qua một số video cắt ghép, em cũng ở thích Hà Thần Ảnh và Hướng Tiểu Viên, hai người bọn họ rất có cảm giác CP!"

"...... Chemistry khá tốt."

"Đúng không?" Hai mắt Lương Tân Hòa tỏa sáng, lại nói, "Hơn nữa cô ấy và Lúc Tịnh Niên diễn cũng giống như thật vậy!"

Ninh Hi nhìn nàng phản ứng mỉm cười: "Em muốn nói gì?"

"Từ lâu đã có nhà phê bình nói Hướng Tiểu Viên diễn những cảnh tình cảm không tốt, diễn rất cứng nhắc. Tuy nhiên, từ sau khi 《 Thâm cung kế 》ra mắt, lại có người nói cô ấy diễn với diễn viên nữ rất trôi chảy, xuất sắc, có chemistry hơn diễn viên nam nhiều!"

Thật ra Ninh Hi hơi đoán được cô ấy muốn nói gì, nhưng lại vẫn cứ mỉm cười gợi đề tài cho cô ấy: "Cho nên, ý của em là?"

"Ừ thì......" Lương Tân Hòa hạ giọng một cách khó hiểu, cẩn thận nghiêm túc nói tiếp, "Em đoán, mà cũng không phải chỉ có mình em đoán, ý là có một bộ phận fan phim của cô ấy nghĩ cô ấy không thẳng! Ít nhất cũng là bisεメual!"

Ninh Hi mím môi dưới, không nhịn nổi phải cười khẽ ra tiếng: "...... Dù cho, dù cho là vậy thì em cũng không cần phải nói nhỏ thế mà?"

Chẳng lẽ quản lý của công ty gắn thiết bị nghe trộm trong nhà cô sao? Quá buồn cười...... Cũng quá đáng yêu đi.

Ninh Hi nói thầm trong lòng.

"Ò......" Lương Tân Hòa giờ mới cảm thấy xấu hổ, ngón tay vô thức quấn lấy đuôi tóc của mình, "...... Vẫn là cẩn thận một chút vẫn hơn!"

Ninh Hi nhìn biểu cảm của cô ấy, lần thứ hai không nhịn mà lại nở nụ cười.

Khi cô cười rộ lên khiến ngũ quan lập tức sinh động, cái mũi hơi nhăn lại, khóe môi tạo thành nét cười, càng tôn lên vẻ đẹp trước mặt.

Tim Lương Tân Hòa đập nhanh hơn, khóe môi cũng không khỏi cong lên, miệng còn hỏi: "Chị cười gì vậy?"

Ninh Hi nén cười: "Tôi không cười gì cả."

Lương Tân Hòa liếc mắt nhìn cô ấy. Ninh Hi ngồi hơi thẳng, nén cười đưa mắt nhìn về phía trước, dường như mọi sự tập trung đều dồn vào nội dung.

Im lặng "giằng co" vài giây, Lương Tân Hòa cũng nghiêng đầu xem phim, chỉ là độ cong trên khóe môi vẫn không hề giãn ra.

Cốt truyện rất chặt chẽ, diễn viên diễn vô cùng xuất sắc nhưng Lương Tân Hòa lại không thể tập trung 100% được. Cô cứ muốn nói chuyện với cô ấy, nhưng lại cảm thấy thế thì lộ liễu quá. Cô cũng không muốn chỉ xem phim không thôi, nhưng có thể xem phim chung với Ninh Hi cũng là một chuyện đáng hưởng thụ rồi, tuy nhiên vẫn muốn trò chuyện với cô ấy nhiều hơn.

Tư duy lộn xộn, cô không hiểu rõ được, giống như trong đầu cô có một cuộn len lăn qua lăn lại mà bản thân mình lại như một con mèo quay quanh nó.

Quay qua quay lại, không chỉ khiến mình xoay mòng mòng mà còn căng thẳng lên.

Sofa nhà Ninh Hi dài chừng 3 mét, trong hai người bọn cô ngồi ở giữa, không quá gần cũng không quá xa.

Lương Tân Hòa hạ thấp tầm mắt, lặng lẽ liếc vào giữa, tay Ninh Hi đặt ngay bên cạnh người. Dương như tim cô trong phút chốc đã bị nhắc lên, đầu ngón tay giật giật, trong chớp mắt lại thả xuống dưới, gương mặt căng lên, nhìn chằm chằm phía trước: "Vậy chị cảm thấy Hướng Tiểu Viên là cong hay thẳng?"

Đề tài này cũng hơi cố ý, tầm mắt Lương Tân Hòa đặt lên màn hình, làm vậy mới trông mình không chột dạ.

"Hả?" Hình như Ninh Hi không hiểu vì sao đề tài này vẫn chưa kết thúc, nhưng nghĩ nghĩ rồi vẫn trả lời, "Tôi cảm thấy không giống như lộ liễu, tất cả đều có thể."

Lương Tân Hòa cười, trích dẫn trên mạng "Phế thoại văn học": "Thính quân nhất tịch thoại, như thính nhất tịch thoại."

Ninh Hi nhìn qua: "Vậy về em có cảm giác chuẩn về phương diện này sao?"

Móng tay cái của Lương Tân Hòa vô thức cào vào lòng trong ngón trỏ, suy nghĩ một lát rồi bỗng chốc uể oải: "Em không biết mấy cái..... Dù cho có đi quán bar thì hình như cũng không đoán được đối phương có phải là......"

Cô không có ở trong vòng, bạn trong giới cũng chỉ có mỗi "đồng chí" Ngô Tư Nguyên, đúng là không có quyền lên tiếng. Cơ mà cô tinh nhạy ném chủ đề này lại cho Ninh Hi: "Vậy còn chị?"

Ninh Hi lắc đầu: "Không có người cùng sở thích, cũng không đi quán bar nên cơ bản là cảm giác không chuẩn được."

Hai người nhìn nhau, bỗng nhiên lại im lặng, lòng không hẹn mà lại cùng thầm nhớ đến sự kiện sao lại có thể xác định được tính hướng của đối phương, đồng thời cũng lặng yên tiêu hoa trong lòng, không nói rõ.

Im lặng nhìn nhau một lúc lâu, bầu không khí quanh sofa bỗng trở nên kỳ lạ.

Hai người lại ăn ý lần nữa rút tầm mắt về.

Khóe môi Lương Tân Hòa lặng lẽ cong lên: "Trước đó chị còn năm lần bảy lượt nói em nhỏ hơn chị, chị nói chị là một người đã 40, thế mà không có kinh nghiệm sao!"

"......" Ninh Hi lặng im hai giây, vẫn phải lên tiếng kháng nghị, "Tôi chưa đến 40 tuổi mà."

"Ồ thế à." Lương Tân Hòa quay đầu liếc cô ấy, cong môi không nói.

Ninh Hi: "...... Tôi lớn hơn em vài tuổi thật, nhưng bảo tôi 40 thì cũng hơi quá mà đúng không?"

Ý cười nơi khóe môi Lương Tân Hòa càng lớn, không nhịn được phải bật cười, vừa cười vừa nói: "Nói chị bình thường là bà cụ non, "Lại bắt chước giọng điệu của cô ấy, "Em mới 30 tuổi, em còn nhỏ...... Ha ha ha ha, kết quả là vừa bị nói 40 thì cũng không vui à!'

Ninh Hi: "......"

Cô vuốt trán, bất lực nhìn cô ấy, lại thấy Lương Tân Hòa cười rất vui vẻ thì bản thân cũng cong môi dưới, nói: "Nè nha, một vừa hai phải thôi."

"Dạ." Lương Tân Hòa ngồi thẳng, mím môi nén cười nhưng lại không phát ra tiếng.

Qua một hai phút, Ninh Hi lại đưa mắt nhìn cô ấy: "Em cười chưa xong à, có gì buồn cười cơ chứ?"

"Em có cười gì đâu." Tai Lương Tân Hòa nóng lên, vén tóc ra sau tai, nói những lời y hệt trước đây Ninh Hi từng nói.

Ninh Hi: "......" Cô hít một hơi, ánh mắt bất đắc dĩ nhưng giọng nói vẫn rất nhẹ nhàng, "Thế có xem phim không nào?"

Thời gian nhìn nhau quá nhiều, lần này rốt cuộc Lương Tân Hòa đã bị hàng mi dày của cô ấy làm phân thân, nói không chút nghĩ ngợi: "Không xem."

Ninh Hi ngẩn ra, lấy lại tinh thần rồi cũng gật đầu đồng ý: "Được, thế thì lần sau sẽ xem bù, em cứ thất thần mãi."

Lương Tân Hòa chớp mắt, vẫn đang nhìn cô ấy, giọng nói càng nhẹ nhàng hơn cô ấy: "Nhưng chị cũng có nghiêm túc lắm đâu......"

Ninh Hi bỗng chốc ngơ ngác, sau đó nhìn sang chỗ khác với vẻ mặt dường như không được tự nhiên cho lắm, tiếp theo cô ấy ấn vài phím, màn hình bộ phim lóe tắt rồi dần thu nhỏ lại.

Một âm thanh nhẹ để lại dấu vết trong không khí.

Lương Tân Hòa ổn định tâm thần: "Cuốn sách hôm qua chị xem hay không? Tên là 《 Hồ nước cô độc 》ấy."

"À, Là Tát Cương, cô ấy viết một tuyển tập truyện ngắn, 《 Hồ nước cô độc 》 là một trong số đó.

"Viết về gì vậy chị."

"Cuộc sống, tình yêu." Ninh Hi nghĩ nghĩ rồi đi lấy cuốn sách trên bàn đưa cho cô ấy, "Hầu như đều viết về cuộc sống của tầng lớp trung lưu, về yêu hận tình thù của các nhân vật dưới điều kiện vật chất sinh hoạt phong phú."

Lương Tân Hòa hơi tò mò: "Chị thích đọc tiểu thuyết thể loại này sao?"

"Rất ít xem, không thể nói thích, chỉ là đọc thôi," Ninh Hi xem bản thân hiện đang ở giai đoạn định hình nạp năng lượng, đọc nhiều sách và quan sát nhiều hơn.

"Ồ, chị là biên tập à, sao tự nhiên lại muốn đọc nhiều sách như vậy." Lương Tân Hòa mở trang sách ra đọc thử, 《 Đôi mắt lụa 》, 《 Tiểu tình lang 》......"

"Có phải các nhân vật chính bên trong có cuộc sống rất tốt, xinh đẹp giỏi giang, có giáo dưỡng, đời sống rất thoải mái cũng có rất nhiều tình nhân, nhưng bọn họ trong lòng lại ưʍ...... Không vui, thường thường còn ưu sầu......"

Ninh Hi cười cười: "Em không xem mà kết luận cũng chính xác thật đấy."

"...... Nghệ thuật đến từ chính sinh hoạt mà," Lương Tân Hòa nhìn về phía cô, "Nhưng mà khi em xem loại sách này, ngoại trừ việc cảm thán tác giả viết rất tốt thì thật sự em rất khó nhập tâm vào."

"Không cần quyển nào cũng phải nhập tâm đâu," Ninh Hi lấy kính đeo lên, ngón tay mảnh khảnh đỡ kính, "Cá nhân tôi cảm thấy đôi khi nhập tâm vào cũng chẳng được gì, có thể thể đứng ở góc độ của người xem quan sát, không cần vội vàng kết luận hay đánh giá, hoặc thích nhân vật nào đó. Nếu sau khi đọc xong có thể hiểu được chút gì về nội dung, tỷ như tâm lý của nhân vật chính, văn phong tác giả, hoặc là một đoạn một câu nào đó làm em thấy cộng hưởng, vậy đủ rồi."

Rõ ràng Ninh Hi nói về quan điểm của mình rất nhẹ nhàng bình tĩnh, nhưng Lương Tân Hòa lại cảm thấy Ninh Hi vô cùng loá mắt.

"Vậy, đọc sách luôn có ích sao?" Cô nhẹ giọng hỏi.

"Đọc nhiều sách luôn tốt, còn về phần có ích thì tôi thấy mỗi người có tiêu chuẩn khác nhau, không cần ép buộc." Ninh Hi nói.

"Ồ." Lương Tân Hòa cười, bỗng nhiên diễn trò: "Nghe quân nói chuyện thắng mười năm đọc sách.'

"Ninh Hi: "......"

Cô vuốt trán lần hai, đứng dậy rồi nói; "Em thấy hứng thú thì đọc đi, tôi đi rửa trái cây."

"Yes sir, em cảm ơn ạ." Lúm đồng tiền của Lương Tân Hòa hiện lên, nhìn cô cười ngọt ngào.

Ninh Hi khựng lại, cầm đĩa trái cây đã ăn xong rồi nhấc chân đi về phía phòng bếp.

Lương Tân Hòa lật đến chương "Hồ nước cô độc", xem tên chương trùng với tiêu đề trước, rồi lại quay đầu liếc nhìn Ninh Hi, xong lại nhìn đồng hồ. Thật ra đã 9 giờ hơn rồi.

Thật ra không xem phim thì cô đã có thể về.

Thật ra cô cũng có thể mượn sách về nhà mình đọc.

Thật ra tất cả Ninh Hi đều biết nhưng cô ấy lại không nói ra.

Lương Tân Hòa bụm mặt, nở nụ cười tươi, chữ trong sách lướt qua một lượt nhưng cô lại không hiểu được.

Ninh Hi bỏ mấy trái táo xanh và quýt vàng vào bồn rửa, nước chảy ào ào

Cô quay người lại, nhìn về phía phòng khách, không thể rời mắt được.

Hình như đêm nay mình đã bị cô ấy trêu ghẹo rất nhiều lần.

Cô cầm điện thoại nghĩ nghĩ, hạ quyết định. Nhanh chóng mở Weibo ra đăng một status, sau đó lại rửa trái cây bày lên đĩa rồi đem đến phòng khách.

Còn chưa bước đến trước mặt Lương Tân Hòa thì đã nghe được giọng nói hưng phấn của cô ấy: "Trời ạ! Chị Ninh Hi, không ngờ Vị Hiểu cũng đang xem 《 Thâm cung kế 》, giống bọn mình đó!"

"Thế à? Cô ấy nói gì?" Ninh Hi cảm thấy diễn xuất của mình cũng khá tốt đấy chứ, còn bình tĩnh nói đặt đồ xuống.

"Hiện tại mới xem 《 Thâm cung kế 》, sau đó cô ấy thả một like!" Lương Tân Hòa vừa gõ chữ bình luận vừa nói, "Trùng hợp quá đi!"

Ninh Hi cụp mắt, che giấu ý cười trào lên. Trời đất, cô bé này không hề nghi ngờ chút nào sao?

Cô lại nghiêng người, mở Weibo của mình ra, tìm được bình luận đó "Hay, Hướng Tiểu Viên quá xuất sắc!" Cô nhướng mi, thả cho "Hòa miao30" một like, sau đó lại đưa điện thoại mình cho cô ấy xem.

Sau đó cô nhìn thấy Lương Tân Hòa ở trước mặt mình như bị kim châm, cơ thể hơi giật giật, che miệng, đôi mắt long lanh mở lớn ra, gương mặt đỏ ửng... Cô ấy nhìn mình, lại nhìn điện thoại, vui sướиɠ bất ngờ đến nỗi không thể nói hoàn chỉnh, chỉ có thể lắp bắp: "What the.... Chị, trời ơi..... Sao có thể...... Thật là.....'

Khóe môi Ninh Hi khẽ nhúc nhích, giơ tay sờ lấy gương mặt mình rồi lại nhìn cô ấy, một nụ cười nhẹ hé mở.

- ----

Bị bé Hòa ghẹo cả buổi nên chị Hi quyết định chơi lớn cho bé Hòa ngơ ngác ngỡ ngàng bật ngửa luôn, thật là ố dề. Không thể không nói là Ninh Hi rất chi là lãng mạn nha, "lời thú tội ngọt ngào" cho Hòa ha. Thế này thì bảo sao tớ bỏ Hòa công đảng để theo chị.

Lương Tân Hoà: 👇

Nếu Tôi Gửi Tặng Người Một Cuốn Sách - Chương 46