Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Nếu Như Chưa Từng Gặp Gỡ

C6: Lớp học độc dược!

« Chương TrướcChương Tiếp »
Tôi thức dậy rất sớm, thay đồng phục xong hết rồi đi xuống phòng sinh hoạt chung.

Tùy ý chọn cho mình một cái ghế bành tôi ngồi xuống lấy sách ra xem, chủ yếu là chỉ để gϊếŧ thời gian, chờ cái tên Malfoy kia xuống đòi gấu bông thôi chứ nội dung trong cuốn sách này, suốt 1 tháng qua tôi đã đọc hết thảy rồi.

Sau khi mà tôi đọc hết gần cuốn sách mới thấy cái bản mặt tên đáng ghét kia xuống, đi sau hắn còn có Blasie, Crabbe và Goyle. Hình như chúng là đám người thức dậy sớm nhất thì phải, à khoan trừ huynh trưởng đã ra ngoài, thì chắc là sớm nhất:

- Malfoy!_tôi để cuốn sách qua một bên, từ từ đứng dậy, xoay người nhìn tên nhóc kia, còn tên nhóc ấy bỏ qua tôi và cứ tiếp tục đi! Đám Blasie, Crabbe và Goyle đang nhịn cười đến run cả người... Vì gấu bông, nhịn đi Ran...

- Malfoy!_hắn vẫn lơ tôi và nói chuyện với đám kia.

- Malfoy!_cậu mà để tôi gọi cậu quá ba lần tôi thề có Merlin sẽ cắn chết cậu

Hắn vẫn lơ tôi, hay lắm Malfoy, tôi nghiến răng, cố bình tĩnh nhất có thể, đi tới chỗ hắn, "nhỏ nhẹ " nhất có thể, "nói":

- DRACO MALFOY!_tên đó quay lại nhìn tôi. Ha, trễ rồi, tôi cầm lấy tay cậu ta cắn một cái thật mạnh, cho chừa.

- RAN EVELYN, CẬU NHẢ RA NGAY KHÔNG THÌ HẢ?_không nhả đó cậu làm gì tôi, tôi chính là dùng ánh mắt đó nhìn hắn. Hắn nhìn tôi cười nhạt rồi hơi dịch lại chút "chụt" hắn hôn má tôi một cái rõ kêu....

Tôi phải nói là ngại hết mất, đành nhả tay hắn ra, lùi ra sau trừng mắt:

- Cậu....

- Tôi đã cảnh báo tại cậu không nghe!_ Malfoy cười cợt nhã nhìn tôi

- Hừ! Được rồi vấn đề chính, trả lại con gấu bông cho tôi!

- Con gấu bông nào? À, cái con nhỏ nhỏ trong cái rương của cậu sao? Thật tiếc, giờ nó đang nằm trong tay tôi thành ra là của tôi thôi!_hắn lấy trong túi đưa ra con gấu bông, đáng ghét, dám đưa qua đưa lại trước mặt tôi, muốn chết à?

Tôi tiến tới, hắn đem con gấu bông bỏ ra sau, đùa, nhưng hắn nhầm rồi, tôi nắm caravat của hắn kéo mạnh một cái:

- Ồ giờ mới biết hóa ra thiếu gia Malfoy lại có sở thích "nữ tính" như thế, là gấu bông cơ đấy!_tự nhiên tôi thấy mình thật can đảm, đám Blasie ở sau lưng nhịn cười đến mặt đỏ luôn rồi, mắc cười thế cơ à?

- Haha, xin lỗi, nhưng mà thiếu gia Malfoy này chưa hề thích gấu bông, giữ nó chẳng qua chỉ là nghĩ có người cần, nhưng coi bộ người ta không biết điều rồi, vậy đốt nó đi thôi!_Malfoy rút cây đũa phép ra, có lẽ đang tính đọc thần chú tạo lửa, Merlin ơi, làm ơn giúp con với...

- Cậu muốn gì mới chịu trả đồ?_đe dọa không được thì thương lượng đó là cách ba má tôi làm việc, ha giờ mới thấy làm con của họ cũng có ích đó

- Cậu không quá ngốc nhỉ?_ngốc cái đầu cậu đó - Nhưng mà tiết thật.... Hiện tại tôi chưa nghĩ ra nên làm gì với cậu, nên... con gấu bông này tôi sẽ giữ....

- Malfoy!_tôi rít lên, tên nhóc đó nhìn tôi cười

- Tôi sẽ không làm hư nó đâu, con mèo ngốc!

- Tôi hi vọng cậu chịu trách nhiệm được với lời nói của mình!_tôi vừa dứt lời, đám học sinh năm nhất từ hai ký túc đã đi xuống, tôi lướt qua đám Malfoy, đi thẳng đến cánh cửa để ra ngoài.

Hogwarts có một trăm bốn mươi hai cầu thang, có cầu thang rộng, sạch bóng; có cầu thang hẹp, ọp ẹp; có cầu thang đến ngày thứ sáu thì dẫn đến một nơi khác hẳn những ngày thường; có cầu thang lại biến mất nửa chừng và người ta đi tới đó phải biết mà nhảy qua. Lại có những cánh cửa không chịu mở ra nếu không nếu không xin xỏ một cách lễ phép, hay không gõ đúng một điểm nào đó trên cửa. Và có những cánh cửa không hẳn là cửa, mà chỉ là những bức tường chắc chắn trông như cửa. Cũng rất khó mà nhớ nổi vị trí của các đồ vật, vì hình như chúng tự do di chuyển lung tung. Mấy người trong tranh treo tường thì cứ bỏ cái khung mà đi thăm viếng lẫn nhau, còn mấy bộ áo giáp chiến binh thì lại đi lang thang trong lâu đài.

Dù đường đi không rắc rối lắm nhưng mà đối với một con mù đường như tôi dường như có chút khó khăn, à cũng không phải khó khăn nếu như tôi không gặp tên yêu tinh Peeves, hắn cứ chỉ lung ta lung tung làm tôi rối trí, cuối cùng vì tức giận nhất thời, tôi thử ngay câu thần chú đóng băng đã đọc qua cho hắn, ai ngờ thành công, tôi bỏ mặc hắn ở đó tiếp tục mò đường, phải mất khoảng mấy phút mới có thể tới được Đại Sảnh Đường.

Tôi vừa vào trong cũng là lúc Harry tới nơi thì phải, tôi vẫy tay cười thật tươi với cậu ta, cậu ta cũng vậy cười với tôi:

- Ran, ở Slytherin bồ có bị bắt nạt không?_câu hỏi kiểu gì kì vậy? Cậu mong tôi bị bắt nạt sao Harry thân mến?

- Harry à, mình mới ở đó ngày đầu mà bồ đã hỏi vậy sao? cũng thú vị quá rồi đấy!

- Xin lỗi! À, chúng ta vào ăn thôi, không sẽ trễ giờ vào lớp đó!_tôi gật đầu với Harry rồi tiến tới ngồi vào bàn ăn của nhà Slytherin

- Hôm nay học gì?_tôi hỏi trong khi tay đang lấy chén cháo yến mạch đối diện tên Malfoy, hắn cũng có chút biết điều đẩy qua cho tôi!

- Để xem, à lịch sử pháp thuật, phòng chống nghệ thuật hắc ám, à biến hình và hai tiết độc dược học với nhà Gryffindor._rồi chúng tôi im lặng hoàn thành xong bữa sáng, rồi từ từ di chuyển đến phòng học môn đầu tiên lịch sử pháp thuật.

Lớp lịch sử pháp thuật. Đây là lớp duy nhất do một con ma dạy. Giáo sư Binns đã già lắm rồi, có khi còn ngủ gục trước lò sưởi phòng giáo viên, sáng hôm sau thức dậy vội vã đến lớp, bỏ quên cả cái xác mình lại trong phòng. Giáo sư Binns cứ giảng và giảng, bọn nhóc cứ cặm cụi ghi và ghi những cái tên và những ngày tháng, rồi lẫn lộn những Emeric quỉ sứ với Uric ghớm ghiếc.

Tôi thấy cách giảng của ông cũng được mà sao bọn nhóc cứ than buồn ngủ và chán nhỉ? Rõ ràng là ông ấy giảng hay hơn nhiều so với cô dạy văn và cô dạy sử của tôi mà.....

Kết thúc tiết học mà bọn nhóc nhà Slytherin cho là nhàm chán là tiết tụi nó mong chờ nhất, phòng chống nghệ thuật hắc ám...

Nhưng những bài giảng của giáo sư Quirrell hoá ra lại khá nực cười. Lớp học của ông ta cùng người ông ta, luôn nồng mùi tỏi thật khó chịu..... Người ta đồn là ông xài tỏi để xua đuổi bọn ma cà rồng ông đã gặp ở Rumani mà bây giờ ông vẫn sợ có ngày chúng mò lại thăm. Giáo sư nói với bọn nhóc là cái khăn vành quấn đầu của ông là quà tặng của một ông hoàng châu Phi để tạ ơn ông đã giúp hoàn thân thoát khỏi một con yêu tinh cái. Bọn trẻ nhóc mà không tin lắm. Vì một lẽ, khi Goyle sốt sắng hỏi ông đã chiến thắng con yêu tinh cái như thế nào thì ông đỏ mặt và nói lảng qua chuyện thời tiết. Mặc khác, bọn nhóc nhà Slytherin để ý thấy từ cái khăn vành đội trên đầu ông toả ra một mùi rất tức cười(ừ =)) nếu mấy cưng mà biết cái mùi đó là của Voldermoet thì còn cười nỏi không?). Èo, tôi vẫn không hiểu tại sao mình không ưa ông thầy này chút nào.......

Tiết học tiếp theo là biến hình của giáo sư McGonagall. Nghiêm khắc và thông minh, bà thuyết cho đám học trò chúng tôi liền một bài ngay vào cái phút đầu tiên của buổi đầu tiên. Bà nói:

- Thật biến hình là một trong những phép màu nguy hiểm nhất và phức tạp nhất mà các con sẽ học ở Hogwarts. Bất cứ ai quậy phá trong lớp sẽ bị đuổi ra và không bao giờ được trở lại. Ta báo trước rồi đó.

Sau đó bà biến cái bàn giáo viên thành con heo, rồi biến nó trở lại thành cái bàn. Có lẽ do đã tiếp xúc với phép thuật từ nhỏ nên bọn nhóc nhà Slytherin chẳng có phản ứng gì đặc biệt, khác hẳn với Gryffindor, bọn chúng hào hứng các kiểu nhưng chúng cũng sớm nhận ra rằng, để biến từ đồ vật thành thú vật thì thì phải còn lâu. Sau khi ghi chép rất những nhiều công thức rối rắm, chúng tôi được phát cho mấy que diêm để học cách biến diêm thành kim. Cuối buổi học, nhà Slytherin gần như là đều biến diêm thành kim một cách hoàn hảo, còn Gryffindor chỉ có một người biến được diêm thành một cái không phải là diêm, đó là Hermione. Giáo sư giơ cái que của Hermione cho cả lớp xem: nó có màu bạc và hơi nhọn ở một đầu, rồi bà nở một nụ cười hiếm hoi với Hermione.....

Cuối cùng là lớp học độc dược....

Lớp độc dược được học dưới một cái hầm lạnh buốt, lạnh hơn những phòng chính trên lâ đài nhiều, làm bọn học trò rởn cả tóc gáy. Đã vậy lại còn thêm những đám côn trùng li ti bay lăng quăng trong các ống nghiệm thủy tinh, đầy bốn bức tường.

Giáo sư Snape bắt đầu điểm danh và rồi ông dừng lại tại cái tên Harry Potter, ha hóa ra làm người nổi tiếng cũng không có gì sung sướиɠ nhỉ?

- À, phải rồi. Harry Potter. Một tên tuổi lừng lẫy mới của chúng ta. _giọng ông bỗng chốc dịu dàng, bên cạnh tôi Malfoy, đám Blasie cười khuẩy một cái

- Chúng bây tới đây để học một bộ môn khoa học tinh tế và một nghệ thuật chính xác là chế tạo độc dược.

Giọng thầy không to, thật ra chỉ to hơn tiếng thì thầm một chút, nhưng bọn nhóc vẫn lắng nghe không sót một lời. Thầy Snape có biệt tài như giáo sư McGonagall là không cần phải mất công mà vẫn giữ được lớp học im lặng như tờ

- Vì trong lãnh vực này không cần phải vun vẫy đũa phép nhiều cho lắm, nên thường chúng bây không tin rằng đây cũng là một loại hình pháp thuật. Ta không trông mong gì chúng bây thực sự hiểu được cái đẹp của những cái vạc sủi tăm nhè nhẹ, toả làng hương thoang thoảng; cũn chẳng mong gì chúng bây hiểu được cái sức mạnh tinh vi của những chất lỏng lan trong mạch máu người, làm mê hoặc đầu óc người ta, làm các giác quan bị mắc bẫy... Nhưng ta có thể dạy cho chúng bây cách đóng chai danh vọng, chế biến vinh quang, thậm chí cầm chân thần chết – nếu chúng bây không phải là một lũ đầu bò mà lâu nay ta vẫn phải dạy.

Sau bài diễn văn nho nhỏ này, lớp học càng yên lặng hơn. Tôi thấy Harry và Ron lén nhìn nhau nhướn mày. Hermione ngồi chồm tới trước, tha thiết muốn chứng tỏ mình không phải là một đứa đầu bò.

Thình lình giáo sư Snape nạt:

- Potter! Nếu ta thêm rễ bột của lan nhật quang vào dung dịch ngải tây, thì ta sẽ được gì?

Rễ bột của cái gì vào dung dịch của cái gì? Harry đưa mắt hỏi Ron, nhưng Ron cũng thộn ra y như nó. Tôi đã cố nhép miệng nhắc cho cậu ấy, nhưng mà sự chú ý của cậu ấy chỉ là Ron nên không có thấy tôi. Lướt mắt nhìn Hermione, con bé giơ cao tay lên, không biết có bị mỏi không? Sau một vài giây suy nghĩ Harry đành đáp:

- Thưa giáo sư con không biết.

Môi của giáo sư Snape cong lên khinh bỉ:

- Chà, chà, có tiếng tăm đúng là vẫn chưa tới đâu!

Ông không đếm xỉa đến bàn tay giơ cao của Hermione.

- Một câu khác vậy, Potter! Nếu ta bảo mi tìm cho ta một be – zoar thì mi sẽ tìm ở đâu?

Hermione duỗi dài cánh tay để giơ thật cao, thiếu điều nhổm dậy đễ giơ cao hơn.

Nhìn cái mặt là biết Harry không có một chút xúi khái niệm nào về cái gọi là be – zoar. Tôi thử nhìn sang bọn Malfoy, Blasie, Crabbe và Goyle. Họ nín cười đến run cả người. Nhéo tên ngồi cạnh một cái tôi tiếp tục cố gắng nhắc bài cho Harry:

- Thưa giáo sư con không biết.

- Potter, mi tưởng là mi có thể đi học mà không cần mở sách ra chuẩn bị trước sao?_chẳng lẽ thầy Snape đòi hỏi Harry phải nhớ tất cả chi tiết trong cuốn một ngàn thảo dược và nấm mốc trong phép thuật? Điều đó là không thể nào xảy ra.

Giáo sư Snape vẫn làm như không thấy cánh tay giơ cao run rẩy của Hermione.

- Potter, cây mũ thầy tu với cây bả chó sói khác nhau ở chỗ nào?

Tới nước này thì Hermione đứng hẳn dậy, cánh tay giơ cao của bạn ấy xém đυ.ng trần hầm. Harry lặng lẽ nói:

- Con không biết. Con nghĩ chắc là Hermione biết, sao thầy không thử gọi bạn ấy?

Vài tiếng cười nổi lên. Harry bắt gặp ánh mắt của Seamus. Thằng bé nháy mắt. Thầy Snape có vẻ bực mình. Thầy nạt Hermione:

- Ngồi xuống!

Quay sang Potter, giáo sư nói tiếp:

- Nhà Gryffindor mất một điểm vì sự hỗn xược của mi đấy, Potter.

- Ran Evenly cho tôi biết câu trả lời của những câu hỏi trên!_Merlin, hồn vía con xém bay đi mất rồi đó....

- Dạ thưa giáo sư, lan nhật quang với ngải tây tạo thành một thứ thuốc ngủ cực mạnh được biết đến dười tên Cơn đau của cái chết đang sống. Còn be – zoar là sỏi nghiền lấy từ bao tử con dê, có thể giải hầu hết các chất độc. Mũ thầy tu và bả chó sói là một, còn có tên là cây phụ tử!

- Rất tốt, công cho Slytherin một điểm vì sự chuẩn bị bài này! Chúng bây còn đợi gì mà không ghi chép đi?_hình như giáo sư Snape thiên vị bên Slytherin thì phải, mà thôi kệ không quan tâm.

Từ đó cho đến cuối buổi học về độc dược tình hình không khá lên chút nào cho nhà Gryffindor. Thầy Snape chia chúng tôi thành từng đôi, giao cho chúng tôi thực hành trộn một chất độc đơn giản để chữa mụn nhọt.

Ông đi qua đi lại, áo trùm đen quét lết phết, coi chúng tôi cân những cây tầm ma khô và nghiền nanh rắn, đứa nào ông cũng chê, ngoại trừ Malfoy, đứa được ông thích ra mặt. Ông đang bảo cả lớp hãy xem cái cách Malfoy hầm nhừ ốc sên có sừng mới tuyệt làm sao, và tôi là cái đứa bị ông ném vào diện may mắn vì chung nhóm với tên Malfoy. Xì, có mà tôi không thèm.....

Ông tiếp tục khen Malfoy thì khói axit xanh bốc lên như một đám mây, rồi một tiếng xì lớn vang lên trong căn hầm, Neville chẳng biết bằng cách nào mà đã nấu chảy cái vạc thành một thứ méo mó không biết gọi tên là gì. Độc dược chảy tung toé xuống sàn đá, đυ.ng phải đế giày ai lá khoét thành một lỗ. Cả lớp vội vàng trèo lên ghế đứng khi Neville rêи ɾỉ vì đau đớn. Cậu bị chất độc văng trúng khi cái vạc rớt xuống sàn, những mụn nhọt đỏ lan khắp chân cậu ta. Phải nói nhìn cảnh đó tôi sợ chết khϊếp....... May mà tên Malfoy không bị chứng hậu đậu không có khi nào, số phận của tôi còn tên hơn Neville không?

Giáo sư Snape quát:

- Thằng ngu. Ta chắc là mi đã thêm lông nhím vào trước khi nhắc vạc ra khỏi lửa chứ gì?

Ông vun cây đũa thần để dọn sạch chất độc vương vãi đó đây. Neville mếu máo vì một cái mụn đỏ bắt đầu bể ngay trên chóp mũi nó. Thầy Snape nạt đứa cùng nhóm với nó:

- Đem nó xuống trạm xá. Nhà Gryffindor mất thêm một điểm.

Một giờ sau, buổi học kết thúc. Tôi cố gắng đi về nhà Slytherin, nói chứ tôi mệt rã rời rồi, mùi của độc dược làm tôi khó chịu lắm.... Phải về phòng tắm mới được:

- Lúc ăn tối tại Đại Sảnh Đường ngồi cùng tôi, biết đâu tôi sẽ trả con gấu bông cho cậu!_giọng tên Malfoy vang lên đều đều nhưng tôi chẳng có quan tâm mấy....

- Thuần huyết!_hoàn toàn bỏ qua hắn, tôi nhấc từng bước nặng nề vào căn phòng của chính mình, lấy trong rương một bộ đồ đi tắm ><

___________________________

Giới thiệu chương sau:

- Cậu nói gì cơ Pansy? Malfoy đòi đấu tay đôi với Harry hả?_tôi gần như hét lên khi nghe cái tin đó, gì chứ ai cũng biết đó là bẫy, Harry không ngốc đến mức đi đến đó chứ?

- Cậu hét làm gì chứ?_Pansy nhíu mày nhìn tôi

- Không có gì! Nhưng mà Malfoy biết đó là phạm quy phải không?

- Đúng là như thế nhưng mà Draco sẽ không tới đầu! Chủ yếu chỉ để cho Potter mất mắt thôi!_biết ngay mà, tên Malfoy đó thật là xấu tính, tôi phải nói cho Harry mới được

- À, ra là thế, mình đi về phòng làm bài tập môn biến hình đây bye cậu!_tôi vẫy tay, nhảy xuống giường chạy thật nhanh về ký túc xá Slytherin, nhanh chóng lên phòng viết thư gửi cho tên ngốc Harry, Merlin phù hộ cậu Harry à, không thì cậu chết chắc!
« Chương TrướcChương Tiếp »