Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Nếu Như Chưa Từng Gặp Gỡ

C2: Hẻm Xéo

« Chương TrướcChương Tiếp »
Tôi từ từ mở mắt ra nhìn xung quanh, chà có lẽ là ngủ cũng khá lâu rồi nhỉ? Mà sao tôi cảm thấy êm êm, rõ ràng tôi nhớ là mình té xuống sàn nhà mà, nhìn lại xung quanh, đây chắc chắn là phòng tôi, tôi gật gù.....

- Ồ đã tỉnh rồi đấy sao?_giọng một người đàn ông lạ hoắc vang lên rõ ràng là tiếng anh mà, tại sao tôi lại có thể dễ dàng hiểu như thế chứ nhỉ?

- Ngài là ai? Sao là ai sao lại trong phòng tôi?_tôi ôm cổ họng lại, cái quái gì thế? Tôi vừa phát ra tiếng anh ư? Rõ ràng tôi cố tình nói tiếng việt mà... Chắc chắn là có vấn đề.

- Ran Evelyn, tôi không nghĩ đó là cách mà em nên đối xử với người vừa cứu em._cái người đàn ông tóc một thân đen tuyền, đầu đầy dầu kia nhìn tôi với ánh mắt không hài lòng. Huhu, ông làm tôi sợ đó. Mà khoan cứu? Tôi nhìn cánh tay đã được băng bó, muốn cảm ơn nhưng lại không thể cất lời

- Hmm, và tôi cũng không nghĩ vào phòng con gái mà chưa xin phép là cách một quý ông nên làm!_tôi thản nhiên đáp, nhưng trong lòng thì gào thét không ngừng

- Hừ......_ông ta hừ lạnh nhìn tôi đánh giá.... Oaoa đáng sợ.....

- Ngài là ai? Và tại sao tôi lại nói tiếng anh?

- Đương nhiên là do ta phù phép rồi! Con bé ngu ngốc, nhớ cho kỹ tên ta Severus Snape.

- Được ngài Snape!_tôi nói xong ông ta có vẻ có chút hài lòng gật đầu.

- Đi thu dọn hành lý và thay đồ, chúng ta sẽ đến "Hẻm Xéo"

- Thưa ngài Snape, chúng ta tới "Hẻm Xéo" làm gì? Và tôi cũng không nghĩ là phải dọn đồ để làm gì?!

- Đi mua đồ dùng học tập cho nhà ngươi. Và sau khi nhìn đám thương tích của ngươi, ta không nghĩ ngươi có thể ở ngôi nhà này nữa đâu? Phải không?

- Ngài..... _tôi thật không thể nói gì, vì ông ta nói đúng rất đúng.....

- Được rồi, cho người 10" nhanh chóng làm việc nên làm đi, ta rất bận không rảnh chờ đợi ngươi. _tôi gật đầu đứng dậy lấy trong tủ một cái váy liền thân trắng đơn giản rồi vào phòng tắm. Chắc có lẽ là ba phút sau là tôi ra, nhìn những thứ xung quanh khẽ thở dài

- Dùng cái đó để đựng đồ_Snape đưa tới trước mặt tôi một chiếc rương? Phù thủy nào cũng dùng nó sao?

- Vâng! _tôi dù thắc mắc thế nào cũng không dám hỏi, vì tôi sợ rất sợ người đàn ông này, từ ông ta toát ra một thứ khí gì đấy, giống như có thể bóp nát đối phương.

Tôi chật vật đem một mớ quần áo trong tủ bỏ vào trong chiếc rương, tiếp sau đó là mấy cuốn sách, cuối cùng là mấy con gấu bông có to có nhỏ, đây có lẽ là món quà duy nhất tôi được họ tặng.....

- Đã xong?_ tôi nhìn Snape khẽ gật đầu, đứng dậy lôi theo cái rương nặng nề: "Wingardium Leviosa" nhìn cái rương một phút trước nặng nề một phút sau nhẹ tênh bay lên tôi có chút cảm thấy ba chấm.... Đúng là phép thuật có khác...

Snape điều khiển chiếc rương cùng tôi đi tới phòng khách... Nhìn hai con người đang ngồi trên sofa có chút sợ hãi lùi về sau Snape, ông ta có vẻ hơi khó chịu, từ từ cất giọng:

- Tôi không nghĩ đối xử với con cái một cách tàn nhẫn thế là hay đâu Evelyn, Harper!

- Snape, không biết gì đừng nói._ba tôi khó chịu nhìn Snape nói.

- Tôi không biết hay là hai người không biết? Che dấu thân phận? Đánh đập dã man? Cụ Dumbledore không ngớ ngẩn đến không biết đâu...._ tôi đã thấy ông ta nhíu mày lại

- Hừ. Con nhỏ đó chưa bao giờ xảy ra bạo động phép thuật?_ba tôi lần nữa lên tiếng

- Có chắc là chưa bao giờ xảy ra?

- Rive thôi đi, dù sao cũng chẳng thể giữ con ranh đó được nữa..._ người vừa phát ra thanh âm kia thật sự là mẹ tôi sao? Cười chua chát tôi khẽ kéo áo Snape

- Không phải ông nói không có thời gian sao? Sao còn tán gẫu với họ?_ tôi lạnh nhạt hướng ánh mắt nhìn họ, họ một chút cảm xúc cũng không có quả nhiên là đồ thừa thì chẳng có gì luyến tiếc. Mẹ và ba tôi đứng dậy bỏ đi lên phòng, lúc đi ngang qua tôi, có nghe mẹ nói một câu :"Chiếc chìa khóa trong vòng cổ là cánh cửa dẫn đến Gringotts"

- Nắm chặt tay ta._Snape nhìn tôi, lẩm bẩm gì đó, ngay phút sau liền cảm thấy khó thở, dường như bị ép chặt bởi gì đó, vội vã siết chặt bàn tay của ông ta rồi nhắm chặt mắt, cảm giác này mau qua nhanh đi, khoang não tôi đang bị ép đến khó chịu rồi. Không để tôi đợi quá lâu vài giây sau đó tôi liền cảm thấy khí tràn vào phổi, a, sống rồi, cảm giác này, ôi không khí này mới dễ chịu làm sao...

- Không sao chứ?

- Vâng tôi không sao, nhưng lúc nãy là sao vậy?_ tôi bỏ tay ông ấy ra rồi hỏi.

- Là Độn Thổ, ngươi như vậy rất tốt, vì những người đầu tiên đi sẽ ngất đến khoảng 30" đến 1 tiếng._ tôi im lặng đi theo ông ta không nói gì nữa, vậy là mong tôi sẽ ngất sao? Con người này sao lại đáng sợ như vậy?

------- Laeky Cauldron -------

Tôi nhìn cái quán sập xệ này có chút rùng mình, sao cũ đến thế chứ, còn có chút ẩm mốc, liệu cái trường rôi sẽ theo học có tệ giống như này không? Nghĩ đến đã khẽ rùng mình một trận. Đưa mắt nhìn xung quanh bên kia sao lại náo nhiệt đến vậy? Tôi nghe loáng thoáng vài người nhắc đến Harry Potter? Cậu ta nổi tiếng lắm ư? Hmmm, tôi đăm chiêu suy nghĩ gì đó cho đến khi có một giọng nói vang lên, lắp ba lắp bắp thật khó chịu.

- Ch...chào....gi...áo...s..ư....Sn....ape...

- Là Snape. Giáo sư Quirrell, sẽ dạy môn phòng chống nghệ thuật hắc ám, Evelyn ta nghĩ ngươi nên làm quen.

- Xin chào giáo sư Quirrell, em tên là Từ... à không Ran Evelyn hi vọng sau này sẽ được thầy giúp đỡ.

- Ồ....Evelyn... dò...ng... dõ...i...th

..uần....h... uyết.....b...ao...đ.... ời...Th.... ật...h... ân....h... ạnh...._Quirrell làm tôi thật khó chịu, cứ lắp ba lắp bắp, trên người còn tỏ ra mùi tỏi kinh dị, ọe, nghĩ thôi đã buồn nôn

- Giáo sư Snape, chúng ta đi thôi_ nhờ ông giáo sư hay lắp bắp Quirrell kia, tôi đã biết nên xưng hô thế nào là hợp lý với con người lạnh lẽo bên cạnh.

Giáo sư Snape dẫn tôi ra sau quán ăn đứng trước một bức tường ông dùng đũa đếm những viên gạch rồi gõ lên tường ba cái... Bức tường cứ thế thay đổi kích thước mở ra một khoảng trống để đi vào...

- Evelyn người còn giữ lá thư nhập học?

- Mẹ tôi đã xé nó rồi!_ tôi cúi đầu xuống đất, không muốn nói thêm lời nào, chợt cảm thấy đầu mình bị vò mới ngẩng lên nhìn.

- Con bé ngốc, rốt cuộc uất ức nhiều như thế? Vì sao vẫn không tức giận gì?_ ừ nhỉ tôi chịu đựng uất ức nhiều như thế vì sao vẫn không thể căm hận họ? Hay vì họ là người thân duy nhất tôi có trên đời....

- Đây này. Lấy lá thư đi kèm ra, trong đó có danh sách cần mua._ giáo sư Snape vẫy đũa phụt một cái một lát thư khác xuất hiện, tôi làm theo lời ông ấy, lấy lá thư đi kèm ra đọc...

HỌC VIỆN PHÁP THUẬT VÀ MA THUẬT HOGWARTS

ĐỒNG PHỤC

Học sinh năm thứ nhất cần:

1. Ba bộ áo chùng thực tập (màu đen).

2. Một nón đỉnh nhọn (đen) đội ban ngày.

3. Một bộ găng tay bảo hộ (bằng da rồng hay tương tự).

4. Một áo trùm mùa đông (đen, thắt lưng bạc).

Lưu ý là đồng phục của tất cả học sinh đều mang phù hiệu và tên.

SÁCH GIÁO KHOA

Tất cả các học sinh đều phải có các sách kiệt kê sau đây:

- Sách thần chú căn bản (lớp 1) của Miranda Goshawk.

- Lịch sử pháp thuật của Bathilda Bagshot.

- Lý thuyết pháp thuật của Adalbert Waffling.

- Hướng dẫn biến hình dành cho người nhập môn của Emeric Switch.

- Một ngàn thảo dược và nấm mốc có phép thuật của Phyllida Spore.

- Đề cương phép lạ và độc dược của Arsenius Jigger.

- Quái vật kỳ thú và nơi tìm ra chúng của Newt Scamander.

- Những lực lượng hắc ám: Hướng dẫn tự vệ của Quentin Trimble.

TRANG THIẾT BỊ KHÁC

- 1 cây đũa phép.

- 1 cái vạc (bằng thiếc, cỡ số 2)

- 1 bộ chai hũ ống nghiệm thủy tinh.

- 1 kính viễn vọng.

- 1 bộ cân bằng đồng.

Học sinh cũng có thể đem theo một con cú hoặc một con mèo hoặc một con cóc.

LƯU Ý PHỤ HUYNH LÀ HỌC SINH NĂM THỨ NHẤT KHÔNG ĐƯỢC PHÉP CÓ CÁN CHỔI RIÊNG.

Đọc xong lá thư tôi muốn choáng ngợp vì sự phong phú của nó.... Có cần thiết nhiều như vậy không?

- Trước tiên chúng ta phải đến Gringotts để rút tiền mà ông bà ngươi dành cho ngươi đã... Mà người biết đấy đừng nên cướp Gringotts vì nó thật sự là bất khả thi_ tôi lẳng lặng đi theo Snape tới trước một toà nhà màu trắng nguy nga, chậc, hóa ra không phải cái gì ở thế giới phù thủy cũng tệ.

Đi vào trong tôi mới ngờ ngợ cái gì ở thế giới phù thủy đều sẽ rất khác thường.... Tòa nhà tráng lệ bao nhiêu thì nhân viên ngược lại bấy nhiêu. Những yêu tinh làm việc ở đây chỉ cao nhỉnh hơn eo tôi một chút... Hazzz vậy thì sao lại cảnh báo việc cướp ở đây là bất khả thi nhỉ?

- Chìa khóa?_a, đến khi giọng một ai đó vang lên tôi mới hoàng hồn. Tháo vòng cổ ra, tôi lấy chiếc chìa khóa đặt lên bàn của tên yêu tinh vừa lên tiếng, hắn đẩy mắt kính nhìn tôi, rồi cầm chìa khóa dẫn theo tôi lẫn Snape tới một căn hầm bằng một chiếc xe lửa mà dạng bằng gỗ hồ xưa đấy, hiểu mà phải không? Tới nơi, hắn cứ thế nhảy khỏi xe chạy tới căn hần kia cho chìa khóa vào, "cạch cạch" tôi nghe tiếng mở khóa từ từ, ồ hóa ra là vì an ninh ổ khóa chắc chắn và con rồng hung dữ mà tôi thấy lúc nãy nên nơi này mới không thể bị cướp. Nhìn bên trong cánh cửa vừa mở ra, tôi xém há hốc miệng vì ngạc nhiên, thật nhiều tiền nha, tôi giàu rồi nha, à khoan trước giờ vẫn giàu, mà thôi kệ đi, Snape lấy ra một cái túi đưa tôi bảo là muốn lấy bao nhiêu cứ lấy, tôi ý thì muốn lấy hết nhưng đem bỏ vào mỏi tay, với cả, cái túi nhỏ này sẽ không đựng hết cho nên chỉ bốn phần bốn mươi của số tiền đó thôi. Kéo cái túi lại tôi đem nó đeo vào tay... Tên yêu tinh đóng cửa rồi trao chìa khóa lại cho tôi, sau khi lên ra khỏi Gringotts, giáo sư Snape nói rằng tôi cứ đi mua đồ trước, lát sẽ tới đón tôi. Hmm cũng được, dù sao đi một mình cũng không thấy sợ lắm....

Trước tiên tôi ghé đến của hàng may Trang phục cho mọi dịp của Phu nhân Malkin.

Phu nhân Malkin là một mụ phù thủy mập lùn, cười toe toét và mặc đồ toàn màu hoa cà. tôi chưa kịp nói thì bà đã tươm tướp:

- Đồng phục Hogwarts hả cưng? Ở đây có nhiều lắm, tha hồ cho con chọn. Như trong kia lúc này có hai quý ông trẻ tuổi đang thử đồ đấy.

Đằng sau cánh cửa, một thằng bé có gương mặt nhọn nhợt nhạc và một thằng bé ăn mặc có chút lôi thôi đầu hơi rối, trên mặc thì đeo đôi kính đã gãy và cả hai đứa nó đều đang đứng trên hai bục cho một mụ phù thủy khác lượt thử cái áo chùng đen của tụi nó. Nhìn thôi tôi đã hết muốn đi may đồng phục, giờ chạy trốn có còn kịp? À chắc không kịp đâu vì phu nhân Malkin kia đã đẩy tôi đứng lên một cái bục đem một cái áo đai trùm qua đầu tôi và bắt đầu công cuộc đo đạt để xén bớt. Oa, mỏi tay nha, chợt thằng nhóc nhợt nhạt nhìn tôi hỏi, có lẽ nó chán thằng nhóc bên cạnh rồi, vì nó chỉ ậm ừ cho có:

- Này cũng vào Hogwarts?

- Ừ!_ tôi đáp với nó xong tiếp tục công cuộc chịu đựng

- Cậu biết sẽ ở nhà nào chưa?

- Nếu tôi biết, thì chắc đã là họ sinh năm hai rồi.

- Ừ cũng phải vì thật ra không ai thực sự biết cho đến khi chính thức nhập học. Nhưng mà tôi thì biết là tôi sẽ ở nhà Slytherin, tất cả mọi người trong gia đình tôi đều từng ở đó mà. Thử nghĩ tôi mà bị tống vô nhà Hufflepuff thì chắc tôi nghỉ quá. Phải không?

- Kệ cậu chứ nói với tôi làm gì?_ tôi chợt cảm thấy mình lỡ lời rồi, chết mất......

- Con nhỏ này...._ hắn hình như đang nghiến răng rồi, oa, cậu tính cắn chết tôi sao? Ôi tôi sợ quá! Tôi chính là dùng cái ánh mắt bình thản như nước đem những thứ trong lòng đang nghĩ kia đẩy qua cho hắn, haha vì sao giao tiếp bằng mắt vì đơn giản hắn không hiểu đâu, tôi sẽ không bị sao cả....hah...

- Một quý ông sẽ không cắn chết cô gái, họ sẽ dùng cách của mình từ từ dày vò tình cảm của cô ấy._ tên này điên rồi muốn khóc dễ sợ nha. Cuối cùng công việc đo đạt cũng xong, phu nhân Malkin nói lát nữa sẽ có, nói tôi nên đi những cửa hàng khác, chỉ đợi có thế tôi liền chạy ra khỏi cửa tiệm mặc kệ những gì xảy ra.

Dạo một hồi thấy cũng mua gần xong rồi chỉ còn thiếu việc đi lấy đồng phục, mua thú cưng và đũa phép nữa thôi.

Đầu tiên tôi đi lấy đồng phục xong, ghé qua cửa hàng thú cưng, tôi dạo quanh một vòng liền chọn cho mình một con mèo lông trắng mập mạp, cái đôi mắt của cô nàng rất đẹp, màu xanh lam, màu của bầu trời, đẹp quá đi mất nha, tôi trong lòng không ngừng cảm thán. Mua cô mèo này xong tôi liền đi đến của tiệm cuối cùng, cửa tiệm bán đũa phép.

Tiệm cuối cùng này nhỏ xíu, vừa hẹp vừa dơ, trên cửa tiệm có đẽo mấy chữ vàng: "Ollivanders nhà sản xuất đũa uy tín từ năm 382." Bên trong cửa sổ bám đầy bụi bặm, có trưng bày một cây đũa duy nhất đặt trên một cái gối tím bạc màu.

Đẩy cửa bước vào trong tôi nghe tiếng leng keng vang lên đâu đó dưới sàn tiệm. Chỗ này thật là chật chội, nhưng trống trơn, ngoại trừ một chiếc ghế đu đưa duy nhất để cho tôi ngồi chờ. Có chút không kiên nhẫn, tôi đứng lên hỏi:

- Có ai không?_ đợi một hồi lâu mới có một giọng dịu dàng vang lên đáp lại

- Chào cháu!_ tôi giật mình xoay người lại nhìn người vừa phát ra tiếng nói....

Đó là một cụ già, đôi mắt cụ to và sáng như ánh trăng chiếu xuyên vẻ âm u của cửa tiệm. Tôi có hơi lúng túng chào lại:

- Cháu chào cụ ạ!

- Evelyn? À phải sẽ gặp thôi. Nhớ ngày nào mẹ cháu vẫn còn ở đây để mua cây đũa phép đầu tiên, rồi để xem nào.... cây đũa này bằng gỗ cây liễu, dài ba tấc, thanh nhã. Một cây đũa đẹp thích hợp cho việc luyện bùa.

Cụ lại gần đưa cho tôi cây đũa, rồi kêu tôi vẫy thử, phụt tôi vừa vẫy xong căn tiệm vốn tồi tệ của cụ lại tồi tệ hơn....

- Không phải cây này...._ cụ lắc đầu rồi tiếp tục tìm kiếm

- Thử cây này xem gỗ sao, dài ba tấc mốt, uống dẻo được. À không!_ chưa kịp để cây đũa chạm vào tay tôi cụ đã lấy lại tìm cây khác.... Và hàng động đó lập đi lập lại trong nữa tiếng cho đến khi.... Một hộp đũa tự động rơi xuống trước mặt tôi:

- Thử đi!_ cụ nói, tôi làm theo, cầm cây đũa lên thình lình cảm nhận một luồng hơi ấm truyền vào đầu ngón tay, cứ như có sự dung hợp, đóng vỡ nát trước đó đều đã biến mất.

- Gỗ sao và lông kỳ lân dài hai tấc chín, thanh khiết và tao nhã rất hợp cho một nữ phù thủy. Evelyn cây đũa chọn phù thủy, không phải phù thủy chọn cây đũa, cháu đã được nó chọn thì phải giữ gìn cho tốt nhé. Của cháu bảy đồng Galleons vàng!_ tôi cười hòa nhã với cụ rồi đem tiền đưa cụ, xong xoay người rời khỏi cửa tiệm, nhìn mấy thứ lỉnh khỉnh trên tay mà phát nản... May không phải đợi lâu quá vì khi vừa ra khỏi giáo sư Severus đã ở đó và đưa tôi đến một nhà trọ, ông bảo tôi sẽ ở đây cho đến khi nhập học..... Trước khi đi ông còn cho tôi một tấm vé xe lửa ở sân ga chính ba phần tư, còn dặn phải giữ thật kĩ....

____________________________

Giới thiệu chương sau:

- Này bạn ơi, mình giúp bạn nhé!_tôi nghe một bạn giọng một bạn nam vang lên sau lưng mình, còn có động tác chạm vai, chậc, đừng chạm vào tôi, tôi cắn cậu đấy

- À không cần đâu phiền lắm!_tôi hơi xoay người lại, tỏ ra lịch sự nhất có thể nhất tay cậu ấy ra rồi từ chối cậu ấy.

- Cậu không để mình giúp cậu mới chính là phiền đây. Cậu biết đấy là một quý ông mà không giúp một quý cô khi cô đang gặp khó khăn thì thật khó coi._haha, cậu muốn quý ông thì tránh xa tôi ra chứ thật là....

- Không cần đâu, mình không muốn mắc nợ ai đó._tôi tiếp tục từ chối, cố lấy cái rương đã bị tên kia cầm lên, khốn muốn chửi bậy........

- Bạn đang đứng trước toa của mình nên không phiền đâu, dù gì cũng còn trống mà._hắn cười rồi, tự nhiên như kiến đẩy cửa toa tàu, có lẽ muốn nhường tôi vào trước...

- Thôi được, vậy cảm ơn bạn!_tôi xách cái l*иg có con mèo mập kia, di bước đi vào trong thì chợt xoay người ra ngoài lại..._________________

- Ngày an!

_Ranny Granger_
« Chương TrướcChương Tiếp »