Chương 24: Em rất thân với Giang Hoài sao?

Hôm sau.

Kỷ Dao Quang mở mắt, vươn tay từ trong ổ chăn ấn huyện Thái Dương. Gió lạnh ngoài cửa sổ làm cô tỉnh táo lại. Chỉ nhớ bản thân uống vài ly rượu rồi được Thường Du mang về. Mộng cảnh bi thương cũng không thấy, ngay cả cảm giác u sầu mãnh liệt cũng hòa tan rất nhiều. Che miệng ngáp, Thường Du đã sớm ra ngoài. Híp mắt nhớ lại hồi lâu, cô mơ hồ nhớ được có người nói chuyện bên tai mình.

Tin đồn trên mạng sau một đêm ấp ủ đã lên đến đỉnh điểm. Thường Du cùng Kỷ Dao Quang vẫn yên lặng như cũ, nhưng lại bị người khác cho rằng đây là biểu hiện chột dạ, mà Kỷ Khai Dương sau khi tra được người đứng sau mọi chuyện thì cười lạnh, đăng Weibo thanh minh. Mà mấy người Biên Vu Đình, Lục Dư Thanh cũng nhanh chóng chia sẻ. Loại thủ đoạn ấu trĩ buồn cười này có lẽ chỉ có đám người quên não mới làm ra? Một màn này, fans Kỷ Dao Quang cùng Thường Du lại lung lay lần nữa, vốn do dự không ngừng cũng sôi nổi phỉ nhổ dao động của bản thân.

------- cái này là vả mặt sao?

------- Kỷ Dao Quang vậy mà có bối cảnh hùng hậu như vậy, mẹ ơi! Còn có chuyện gì tôi không biết đi?

------- nhưng đừng là khoa chỉnh hình nước Đức.

------- hỏi lại lần nữa, Thường Du cùng Kỷ Dao Quang cuối cùng có ly hôn không?

------- đương nhiên không có, Kỷ ca ca đã nói. Tôi cảm thấy mình cũng nên nhiệt tình lên, nếu không những nhà khác cũng sẽ ngày càng vô pháp vô thiên!

-------- rốt cuộc là ai đăng tin này? Bắt đầu từ Triệu Thanh? Nữ nhân dụng tâm hiểm ác, ngay từ đầu tôi đã không vừa mắt cô ta. Luôn muốn ôm đùi, cọ nhiệt nữ thần của tôi, thật không biết xấu hổ mà.

.............

"Em có nhớ không? Trước đó nữ nhị của đoàn phim chính là Lý Dao Dao, nhưng bởi vì tác phong cùng kỹ thuật diễn có vấn đề, nên bị đá ra khỏi đoàn phim. Cô ta nhận được vai nữ nhị là do bò lên giường lão tổng Hoa Hàn Thạch Khải Văn. Sau khi cô ta đi, Dao Dao nhận vai cô ta, cô ta đã đem tất cả nguyên nhân đổ lên đầu Dao Dao. Cô ta đương nhiên không có năng lực cùng thế lực, là do Thạch Khải Văn đứng sau làm." Kỷ Khai Dương cười lạnh, nhưng vẫn nói chuyện ôn hòa với Kỷ Dao Quang, "Em phải đóng phim thật tốt, đúng rồi, không phải ngày mai em hẹn hò cùng A Du sao? Đây là cơ hội tốt, em nhất định phải nghĩ cách truy em ấy về. Có một số việc đừng nghẹn trong lòng, trực tiếp nói với em ấy. Nếu A Du không nói được, vậy em cần tiếp tục hỏi, vĩnh viễn không được quên tâm sự cũng tín nhiệm."

"Dong dài." Kỷ Dao Quang lẩm bẩm một tiếng, trên mặt hiện lên tươi cười. Sự việc hai ngày trước cuối cùng cũng hạ nhiệt, mà Kỷ Dao Quang bị dán nhãn "bình hoa", lại bị dán thêm nhãn "đại tiểu thư Kỷ gia", không biết đây là chuyện tốt hay xấu. Kỷ Khai Dương vừa cúp, Biên Vu Đình lại gọi đến, nói mấy câu để họ yên tâm. Trước kia Thường Du luôn lạnh băng vô tình, hiện tại cô từ trong mắt Thường Du có thể nhìn thấy ấm áp vui vẻ đủ đánh tan những cảm xúc tiêu cực của cô.

Mong chờ đến ngày mai ảnh hưởng đến việc Kỷ Dao Quang phát huy.

Lý Âu có chút bất đắc dĩ, hô "cắt", vỗ vai Kỷ Dao Quang, sâu sắc nói: "Tôi nói này tiểu Kỷ, cô diễn cảnh xung đột với Vân Nhạn Hồi, nhưng khóe mắt cô không áp được ý cười là sao? Cô đây là trúng 500 vạn tiền thưởng nên không thể ngăn nổi sao? Cảnh này nếu không quay xong, vậy tiếp tục diễn. Nếu không hoàn thành thì ngày mai lại tiếp tục."

Nghiêm trọng như vậy sao? Đừng nói những diễn viên khác dùng ánh mắt viên đạn gϊếŧ cô, ngay cả cô cũng cảm thấy tiếc, vất vả lắm mới được hẹn hò, sao có thể bỏ qua dễ như vậy? Nhìn Thường Du, mặt nàng bình tĩnh không nhìn thấy chút gợn sóng, Kỷ Dao Quang đang tính điều chỉnh cảm xúc của mình, đột nhiên nghe thấy giọng Thường Du.

"Ngoài việc thất thần mà Lý đạo nói, em còn có vấn đề về giao tiếp. Này không phải kịch một mình em, em không thể thực hiện những động tác của mình một cách máy móc. Lúc trước em không quên nhưng hiện tại vì không chú ý, em đã quên mất điểm này. Động tác máy móc sẽ biểu hiện nội tâm hư không của em, đôi khi em muốn dùng mặt khác để diễn tả nhân vật phong phú, tinh thần sinh hoạt cường đại. Đã quay hơn một nửa, em hẳn đã nắm chắc được nội tâm của Bình Dương công chúa." Ngữ khí Thường Du nhạt nhẽo như nước sôi để nguội.

Kỷ Dao Quang cúi đầu không dám nhìn vào mắt Thường Du, bởi vì xấu hổ mà tai bắt đầu hồng lên.

"Diễn viên rất dễ đem tâm tình cuộc sống của mình vào trong diễn xuất, đặc biệt là lúc phân tâm, càng dễ bị sinh hoạt ảnh hưởng."

"Trạng thái tốt nhất là hoàn toàn nhập vai, hợp hai thành một sao?" Mắt Kỷ Dao Quang lóe sáng. Cô ngẩng đầu nhìn Thường Du như đang đợi một đáp án khẳng định. Cùng nhân vật hòa làm một, việc này có chút khó khăn, đặc biệt là diễn viên hiện tại, phần lớn người rất khó làm được. Trong ba năm mất đi Thường Du, kỹ thuật diễn Kỷ Dao Quang dù có tiến bộ rất lớn, nhưng đôi khi vẫn rất khó đạt được cảnh giới người trời hợp nhất, nói trắng ra, là phải xem vận khí.

"Quay lại, tập trung lực chú ý của em." Thường Du hơi gật đầu, nhìn ánh mắt nghiêm túc của Kỷ Dao Quang, lòng nàng tràn đầy vui mừng. Dừng chốc lát, nói. "Nếu như không thể, vậy thôi bỏ cuộc hẹn ngày mai đi." Kỷ Dao Quang trong mắt nàng, có đôi khi sẽ như đứa nhỏ cần khích lệ.

Thường Du đã nói vậy, Kỷ Dao Quang nào dám miên man bất định chậm trễ tiến độ quay? Trạng thái của cô tốt hơn rất nhiều chẳng qua so với Thường Du hoàn toàn nhập diễn, biểu hiện của nàng vẫn không đủ làm Lý Âu vừa lòng. Khí thế của cô bị Thường Du ngăn chặn, Vân Nhạn Hồi không kiêu ngạo không siểm nịnh, người trương dương nhất vẫn là Bình Dương công chúa. "Lại lần nữa." Những lời này của Lý đạo tàn nhẫn như phán tử hình Kỷ Dao Quang. Nháy mắt mặt này suy sụp, khóe mắt tràn ngập không vui. Trong lòng Thường Du thở dài, nhéo tay trong tay áo của Kỷ Dao Quang, làm khẩu hình "tiếp tục", Kỷ Dao Quang lập tức hiểu ý nàng, dùng sức gật đầu.

Đoàn phim vừa nghiêm vừa dễ của Lý Âu làm người khác cực kỳ hâm mộ, khi các nhân viên văn phòng bắt đầu kỳ nghỉ dài hạn của mình, thì diễn viên đoàn phim hơn nửa là nói đùa mình mệt, bận rộn cùng chuyên nghiệp hòa thành thanh âm đau lòng. Mà Kỷ Dao Quang thì vui sướиɠ, trong phòng nghịch mặt mình, nhìn chai lọ đơn giản cùng quần áo, bóp cổ tay thở dài, cô đưa đồ đến không nhiều. Nghe được tiếng gõ cửa, cô có chút luống cuống tay chân sắp xếp lại đồ vật đang bày, hô: "Chờ em một chút, một chút sẽ xong."

Thường Du ôm tay dựa cửa, cúi đầu nhìn tin tức trên điện thoại. Lục Dư Thanh nói MV sẽ kết thúc trước Nguyên Đán, hỏi nàng có muốn đi khám phá phố mỹ thực để ăn uống thỏa thích không. Ai có thể biết được Lục đại thiên hậu ngày thường ổn trọng tự giữ lại là một đại tham ăn ngầm. "Thứ nhất em có việc, thứ hai em cũng không phải hổ khẩu đoạt thực, vẫn là chị đi đi." Thường Du trả lời. Nhớ đến việc trước đây, nàng cùng Lục Dư Thanh đi ăn thịnh yến Thao Thiết trong truyền thuyết, khi nàng vừa gắp đũa đầu tiên, Lục Dư Thanh suýt nữa trừng chết nàng.

Kỷ Dao Quang không phải người dùng giờ dây thun, nhưng lần này..... Thường Du đã chán đến độ trả lời hết tất cả tin nhắn trong điện thoại, thậm chí còn lên Weibo trả lời vài bình luận của fans, mà vẫn không nghe thấy động tĩnh của Kỷ Dao Quang. Đang chuẩn bị gọi điện thoại, khóe mắt bỗng thấy bóng dáng quen thuộc.

Là Giang Hoài.

Tuy hắn cũng ở khách sạn này, nhưng tầng này chỉ có nàng cùng Kỷ Dao Quang. Giang Hoài đến đây làm gì? Nhăn mày, tầm mắt nàng chạm với Giang Hoài, nhấp môi không nói, trên mặt Giang Hoài hiện lên vẻ kinh ngạc cùng khó khăn, đột nhiên xoay người vội vã rời đi.

Tiếng mở cửa vang lên, Kỷ Dao Quang cuối cùng cũng ra khỏi cửa. Theo ánh mắt Thường Du, chỉ thấy một hành lang tối, cô không khỏi tò mò hỏi: "Chị nhìn gì vậy?"

Thường Du suy tư, quay đầu tinh tế đánh giá Kỷ Dao Quang, đột nhiên hỏi: "Em rất thân với Giang Hoài sao?"

Đây là vấn đề gì? Kỷ Dao Quang nhụt chí. Còn tưởng được Thường Du khen vài câu, nào biết lời nàng không giống lời trong lòng mình. Hoảng hốt chút, cô đáp: "Không thân, nhưng Giang Hoài luôn vô sự hiến ân cần. Làm sao vậy?"

"Không...." Theo bản năng muốn phủ nhận, nhưng lời đến bên môi thì nuốt lại, nàng đáp, "Vừa rồi chị thấy cậu ta đi về hướng này, chỉ sợ đến tìm em."

"..........." Kỷ Dao Quang vội vàng giơ tay lên, lắc đầu liên tục, "Tôi không có hẹn cậu ta, em hoàn toàn không biết cậu ta bị thần kinh gì lại chạy đến đây. Nếu như bị truyền thông chụp, thật sự không liên quan đến em, em trong sạch."

"Chị biết." Thường Du có chút buồn cười trừng mắt cô, duỗi tay nhéo cầu nhung trên mũ cô. Đợi chờ nửa ngày chỉ để thay một bộ quần áo làm người khác mở mang tầm mắt, chẳng qua nhìn lông xù xù nhưng ấm áp là được, có lẽ không sợ cái lạnh của gió đông nữa.

Kỷ Dao Quang rũ mắt nhìn tay Thường Du, nhỏ giọng hỏi: "Đi nơi nào?"

Thường Du trầm tư chốc lát, đáp: "Rạp chiếu phim."

......Xem phim là một việc hết sức bình thường ở các cặp tình nhân khác, ở đại học hai người cũng không ít lần cùng nhau đi xem phim, nhưng hiện tại nghe Thường Du nói, cô vẫn cảm thấy có chút kỳ quái. Kỷ Dao Quang cúi đầu, Thường Du không thấy biểu cảm của cô, không thể phán đoán tâm tư cô, nàng tiếp tục nói: "Đi xem "Khai Thiên"." Đây là hài kịch kỳ ảo của ảnh đế Hàn Thiếu Dịch, phòng vé cùng danh tiếng đều cao.

Kỷ Dao Quang đương nhiên không cự tuyệt Thường Du, cô chỉ may mắn bên trong không có người quen.