Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Nam Thê Pháo Hôi Mang Thai Con Của Tên Nhà Giàu

Chương 3

« Chương TrướcChương Tiếp »
Edit: Ayame

Nguyên Triều Vũ còn muốn tìm cớ giãy giụa.

Đông Phương Bác Diễn chém đinh chặt sắt mà nói: "Đi thu dọn hành lý, một giờ sau xuất phát."

Nguyên Triều Vũ: "...cho William tiên sinh đi cùng được không..."

"Có thể."

William chính là Bạch quản gia, Nguyên Triều Vũ cho rằng, người đảm nhiệm được cái chức nghiệp này quả thực rất vĩ đại, vừa mới ở phòng bếp phút sau lại lên máy bay tới nơi khác tiếp tục phục vụ chủ nhân, chỉ có quản gia tận trung bồi tui ăn cơm, đây là quý trọng người lao động.

Nguyên Triều Vũ phát hiện thẩm mỹ của nguyên chủ có chút đáng sợ!

Nguyên chủ 21 tuổi mang mệnh hoả, từ áo ngủ đến dép lê đến máy tính đều là màu hồng phấn, phòng để quần áo, thường phục đều là màu hồng phấn.

Nguyên Triều Vũ yên lặng cầm chiếc điện thoại có hình con thỏ màu hồng nhạt, lấy đồ sạc xuống lầu.

Có di động là đủ rồi, không cần quan tâm nhiều thế.

Đông Phương Bác Diễn thấy Nguyên Triều Vũ xuống lầu, liền đứng dậy đi ra ngoài.

Mấy chục người hầu xếp thành hai đội khom lưng ra cổng tiễn chủ nhân.

Nguyên Triều Vũ phát hiện toà nhà này xây theo phong cách lâu đài Baroque, tường đỏ ngói xanh, chiếm địa mở mang, tọa lạc ở dãy núi bên trong, bốn phía là ao hồ, phong cảnh tuyệt đẹp, không khí tươi mát.

Quả là nơi dưỡng thai ( trạch) tuyệt vời, mà tiếc quá không được ở đây nữa rồi.

Phi cơ tư nhân của Đông Phương Bác Diễn đỗ ngoài đường băng ở trang viên.

Nguyên Triều Vũ đứng trước phi cơ, có điểm chần chừ, đây là lần đầu tiên ngồi phi cơ tư nhân, lại còn là loại hạng sang trải thảm đỏ nữa cơ! Muốn chụp ảnh up ISN ghê áaaa.

Đông Phương Bác Diễn cho rằng Nguyên Triều Bũ đang mang thai nên không tiện đi lên cầu thang, bèn hơi hơi khom người, đem Nguyên Triều Vũ bế lên, chân dài tiêu sái, vững vàng bước vào cabin.

Nguyên Triều Vũ:......

Tui bị nam nhân vô cớ bế kiểu công túa, tâm trạng hốt hoảng vl.

Cái phi cơ tư nhân này ra dáng đại gia ghê.

Nội thất bên trong Cabin còn trang trí kiểu La Mã.

Chiếc ghế da màu đen còn điểm xuyết hoa văn lấp lánh, Nguyên Triều Vũ nghi ngờ là thiêu bằng chỉ vàng.

Giữa Cabin là phòng khách và phòng họp hợp nhất, cái bàn cũng thêu chỉ vàng, tới gần đuôi phi cơ là hai phòng ngủ.

Đông Phương Bác Diễn cởi tây trang giao cho nhân viên phục vụ, ngồi xuống ngay chiếc sopha đẹp nhất, mở máy tính trên bàn bắt đầu làm việc.



Nguyên Triều Vũ rón ra rón rén nhìn đông ngó tây, tay còn sờ mó linh tinh, phát hiện rất nhiều đồ vật là vàng ròng, sau đó ngoan ngoãn mà ngồi đối diện Đông Phương Bác Diễn nghịch di động.

Đông Phương Bác Diễn họp bằng video, sắc mặt lạnh lùng, đột nhiên nói: Trời lạnh rồi, làm Vương thị phá sản đi.

Nguyên Triều Vũ:....... Không hổ là người nắm giữ mạch máu kinh tế toàn cầu, Vương thị chả làm gì cũng bị phá sản..

WeChat có tin tức mới.

Nguyên Triều Vũ click xem, người nhắn là Phong Tiếu.

Hỏi nguyên chủ: Thế nào? Vị chủ tịch kia có thích mi thật không?

Phong Tiếu là bằng hữu tốt nhất của nguyên chủ,xuất thân cùng công ty, hai người đều là nam thần tượng trẻ, quan hệ lại tốt.

Nhưng Nguyên Triều Vũ biết trước cốt truyện.

Cái này Phong Tiếu là tiếu lí tàng đao, rất nhiều việc ngu ngốc mà nguyên chủ làm đều do tên này xúi giục, còn lợi dụng nguyên chủ để tranh thủ rất nhiều tài nguyên.

Cái kết của《 Chỉ Hận Tương Phùng Phụ Thâm Tình 》, hình như tác giả viết quá vội vàng, Phong Tiếu không hề bị trừng phạt.

Nguyên Triều Vũ đọc lại lịch sử trò chuyện, càng xem càng cảm thấy ác độc.

Nửa tháng trước.

Phong Tiếu: Hắn ta không tới thăm chú! Hắn nhất định không yêu chú rồi!

Ấp Khinh Trần: Không có......Ngài rất bận.

Phong Tiếu: Sao chú không tranh thủ lúc ở trên giường với hắn, con của chú sau này thì sao! thể trạng kém như vậy là vì hắn, hắn lại không đặt ở trong lòng!

Ấp Khinh Trần:tui cảm thấy tui còn là không xứng với ngài ấy.

Phong Tiếu: Tình yêu có cái gì mà xứng không xứng! Chú bỏ cả sự nghiệp đi để sinh con cho hắn, hiện tại một mình chú ở Thụy Sĩ, người nói chuyện cũng không có, còn nói không xứng với hắn.

Ấp Khinh Trần: Ngài ấy tốt lắm, còn mời cả đầu bếp Thuỵ Sĩ làm lẩu phô mai cho tui ăn nữa...

Phong Tiếu: chú đúng là cái đồ không kiên quyết! Bày cách tuyệt thực cho chú, chú lại ăn đồ ăn hắn đưa. Bọn họ đương nhiên khinh thường chú!

Ấp Khinh Trần: Tui cảm thấy quản gia rất tốt,nói được tiếng Trung, vẫn luôn nói chuyện phiếm với tui.

Phong Tiếu:Chú ngây thơ ghê! Những người này là đang lừa đấy.Chú nhất định phải quản lý bọn họ cẩn thận.

......

Phong Tiếu ở đằng sau xúi giục nguyên chủ, nào là cách mê hoặc chủ tịch, cách chèn ép người làm để họ gọi Đông Phương Bác Diễn qua Thuỵ Sĩ bồi nguyên chủ.

Ngày hôm qua còn xúi giục nói: Như vậy, hắn ta không để chú trong lòng đâu, giữ lại đứa bé hẳn là có ý đồ khác, sớm hay muộn cũng nhận người khác làm mẹ, là đàn ông thì nên quyết đoán một chút, tranh thủ thu thêm ít lợi lộc đi.

Cái mà tên Phong Tiếu gọi là quyết đoán, chính là làm nguyên chủ say rượu, lấy bé con uy hϊếp Đông Phương Bác Diễn đến Thuỵ Sĩ



Nguyên chủ từng nói với Phong Tiếu, bản thân cùng Đông Phương Bác Diễn chỉ là tình một đêm sau đó bất ngờ mang thai.

Phong Tiếu biết nguyên chủ là ở tiệc rượu không cẩn thận uống quá nhiều, bị đưa vào phòng tổng thống phòng chờ đợi nhà đầu tư,không ngờ uống say quá đi nhầm sang phòng Đông Phương Bác Diễn.

Mổ cò một đêm liền mang thai.

Nguyên chủ cho rằng Phong Tiếu không biết.

Nhưng Phong Tiếu biết, hơn nữa ly rượu chứa thuốc là hắn đưa cho nguyên chủ. Phong Tiếu rất khôn khéo, bên ngoài giả bộ thân thiết, thật ra lại ngấm ngầm muốn hại nguyên chủ. Ai ngờ, ly rượu đó lại làm nguyên chủ một bước lên tiên.

Hiện tại Phong Tiếu vô cùng ghen ghét nguyên chủ.

Nguyên chủ trong thời gian mang thai tâm tình luôn bất ổn, thâm tâm muốn cùng Đông Phương Bác Diễn yêu đương, Phong Tiếu lấy danh nghĩa tình yêu mà xúi giục nguyên chủ làm việc xấu.

Nguyên chủ đầu óc hồ đồ, bị Phong Tiếu lợi dụng,tâm tư nổi lòng tham, dẫn tới bị Đông Phương Bác Diễn chán ghét.

Nguyên Triều Vũ đọc xong cốt truyện, cười nhạo một tiếng rồi block Phong Tiếu.

Đông Phương Bác Diễn vẫn còn đang họp video cùng hội đồng quản trị.

Nguyên Triều Vũ nghĩ ngợi: Xem ra, đàn ông vẫn nên có một sự nghiệp vững chắc mới không lo chết đói!

Nguyên Triều Vũ lục tung Wechat, tìm ra người đại diện của nguyên chủ:

Anh Trần, gần đây có công việc gì cho em làm không? ( hèn mọn.jpg)

Đối phương không nhắn lại.

Nguyên Triều Vũ cầm di động tra giờ, bây giờ ở Hoa Quốc là 3 giờ sáng, chắc chưa rep được ngay đâu.

Nguyên Vũ chả có việc làm, nằm dựa lên ghế nghịch di động,đùi gác lên tay vịn, cẳng chân rũ trên mặt đất.

Đông Phương Bác Diễn nhìn tư thế nằm của Nguyên Triều Vũ, nói: "Đi lên giường ngủ, nằm kiểu đấy không tốt cho em bé."

Nguyên Triều Vũ ngoan ngoãn nói: ", Được, tuân lệnh." Liền đứng lên, đi bộ đến phòng ngủ.

Đi đến hai phòng ngủ, phòng nào phòng nấy to chà bá, nội thất bên trong từ bồn vệ sinh, bồn rửa tay, vòi sen, đến cả vòi xịt đíc cũng được mạ vàng!!

Nguyên Triều Vũ:...Đm??? Có cần thiết phải mạ vàng toàn bộ cái WC không zậy???

Nghĩ mà nhọc lòng, Nguyên Triều Vũ vệ sinh đơn giản, khoác tạm cái áo choàng tắm rồi nằm phịch lên chiếc gường rộng 3 mét. Cảm thán nghĩ, đm giường êm vl.

Nguyên Triều Vũ ngủ ngon cực kỳ.

Đông Phương Bác Diễn họp xong, cũng chuẩn bị nghỉ ngơi, phát hiện Nguyên Triều Vũ đang mặc áo choàng tắm của mình, lộ ra từng mảng da thịt trắng nõn, tứ chi giang rộng như hình chữ đại (大) ngủ trên giường, còn ngáy khò khè.

Tác giả có lời muốn nói: Bé thụ không muốn ngáy ngủ, là bởi vì khi mang thai thân thể dễ dàng mệt mỏi mới ngáy ngủ.
« Chương TrướcChương Tiếp »