Chương 19

Cô lúc sau liền toàn xưng ngốc ngốc lăng lăng mà đi theo sau anh, nghe Thẩm Hoài giảng một ít biện pháp khắc phục tâm lý sợ hãi. Anh nói chuyện luôn mang theo một ít hương vị đặc biệt, rất có tiết tấu. Phù Thải Nghênh chỉ còn lại có ân ân a a ứng hòa.

Đi đến lần trước hai người tách ra ngã rẽ, cô hướng về phía Thẩm Hoài vẫy vẫy tay: “Nam thần tái kiến. Tớ liền trở về nhà đây.”

Thẩm Hoài ngược lại nâng bước hướng về Phù Thải Nghênh mà đi đến: “Tớ cùng Lộ Dật Hàng nói, đưa cậu trở về. Đi thôi.”

“Phù Thải Nghênh.Nếu cậu vẫn sợ hãi, không bằng từ ngày mai bắt đầu chạy đi.” Thẩm Hoài nói.

Phù Thải Nghênh liên tục lắc đầu: “Không được không được. Tớ bắt đầu đã không tới, hơn nữa còn là có tự mình hiểu lấy,sẽ kiên trì không đi xuống.”

“Nếu tớ và cậu cùng nhau chạy thì sao?” Thẩm Hoài hỏi lại, nhìn cô, khóe môi gợi lên.

Dù sao, bất luận cô đáy lòng nguyện ý chạy hay không chạy, đều cảm thấy mình lúc ấy có thể là bị nam thần tươi cười mê hoặc. Đầu óc vừa kéo về, sau đó liền đồng ý đề nghị của anh……

Cái gọi là, nam sắc hại người nha.

Buổi sáng hôm sau, Phù mẹ thấy Phù Thải Nghênh so ngày thường thức dậy sớm hơn một chút, không khỏi kinh ngạc: “Thải Nghênh, con hôm nay sao dậy sớm như vậy?”

Cô một bên vừa đi giày vừa trả lời: “Hôm nay con sẽ chạy bộ trước, lại trở về ăn bữa sáng sau. Con phải tham gia hội thể thao.”

Nam thần nhắn tin nói đã tới rồi. Cô chạy xuống cầu thang, phát hiện anh quả nhiên đứng ở dưới lầu.

Thường ngày vẫn là áo sơ mi trắng quần màu đen nhưng lại khác với đồng phục, hôm nay anh một bộ thể thao màu lam.

Ai nha, cô cảm thấy, thật là người đẹp mặc gì đều đẹp.

Thẩm Hoài thấy cô xuống, gật gật đầu, dẫn đầu hướng ra phía ngoài chạy.

Cô vội vàng đuổi theo: “Thẩm Hoài, cậu cùng tớ chạy xong lại về nhà thay quần áo đi trường học, tới kịp sao?”

Anh gật đầu: “Tới kịp. Nhà tớ cũng không xa.”

Thẩm Hoài chạy cũng không nhanh, Phù Thải Nghênh hoàn toàn chạy kịp được. Chỉ là, cô không biết có phải ảo giác của mình hay không, cảm thấy anh càng chạy càng nhanh…… Mỗi lần thời điểm cô theo không kịp, Thẩm Hoài sẽ hơi chút thả chậm tốc độ chờ cô đuổi kịp, sau đó lại tăng tốc.

Tuy nói chạy một lúc, so với ngày thường dậy sớm hơn một tí xíu, nhưng cô cảm thấy chính mình đi học ngược lại càng thêm tinh thần. Hơn nữa càng thêm đáng được ăn mừng chính là, cô rốt cuộc cũng thoát khỏi trạng thái lúc nào cũng sợ hãi.

Không sao cả, liền tùy tiện chạy đi, Phù Thải Nghênh tự an ủi chính mình.

/*************************************/

Bất luận không mong chờ như thế nào ngày này cũng đã đến, ngày 16 tháng 11 vẫn là đúng hạn tới. Phù Thải Nghênh 3000 mét là ở ngày hôm sau, mà hội thể thao ngày đầu tiên, cô chỉ là cái quần chúng mà thôi.

Ngày đầu tiên cũng có không ít hạng mục. Tỷ như nam nữ 4X50 mét, nam 1000 mét, nữ tử 800 mét, còn có nhảy cao nhảy xa, kẹp bao ném xa từ từ. Cô liền cầm một quyển đề tập ngồi ở chỗ của lớp, ban bọn họ khi không có hạng mục liền làm làm bài, tới lúc ban có người tham gia hạng mục, liền tiến đến cổ vũ.

Lâm Diễn tham gia thi đấu nhảy cao. Lúc này, liền có thể rất rõ ràng mà nhìn ra Lâm Diễn lớp trưởng này ngày thường đến có bao nhiêu được lòng người. Ban ( 19) bọn họ đều vây quanh ở bên cạnh sân thi đấu nhảy cao cổ vũ cho Lâm Diễn.

Lâm Diễn thật ra bộ dáng rất nhẹ nhàng.

Phù Thải Nghênh cùng Dương Thanh Thanh đứng ở trong đám người xem Lâm Diễn tham gia thi đấu. Cô nhìn thần sắc Lâm Diễn, không khỏi hỏi Dương Thanh Thanh nói: “Thanh Thanh, Lâm Diễn nhảy cao có phải hay không đặc biệt lợi hại?”

Dương Thanh Thanh gật đầu trả lời nói: “Đúng vậy. Trường học chúng ta trước mắt kỷ lục nhảy cao, chính là Lâm Diễn. Tớ cảm thấy Lâm Diễn đứng nhất khẳng định không thành vấn đề, chính là có thể có một kỷ lục mới mà thôi mà thôi.”

Cô một trận kinh ngạc cảm thán. Đến từ cặn bã thể dục đối thể dục dalao cúng bái.

Tưởng cấp dalao đệ thủy.

Đột nhiên dường như nhớ tới cái gì, cô lấy ra di động, nhắn tin cho Thẩm Hoài: Nam thần, tớ còn không có hỏi, cậu báo hạng mục gì vậy?

Cách vài phút, Thẩm Hoài nhắn lại: Nam 5000 mét.

……QAQ.

Sợ hãi đến không dám nói chuyện.

Đưa điện thoại thả lại trong túi, cô lại ngẩng đầu xem Lâm Diễn nhảy cao. Lâm Diễn nhẹ nhàng phá trên một năm ký lục, chỉ là thời điểm muốn cao một chút, đυ.ng phải cột.

Lâm Diễn cau mày, bộ dáng không rất cao hứng.

Chờ đến Lâm Diễn trở lại trong đám người, cô thấy An Khê đưa cho Lâm Diễn áo khoác đồng phục, sau đó thấp giọng an ủi vài câu. Lâm Diễn thở dài một cái, sắc mặt hòa hoãn.

Cô phát hiện, hai người trong ban thành tích không tồi không nói, thể dục kỳ thật cũng vẫn là lấy đến tay. Ngày đầu tiên thi đấu, trừ bỏ Lâm Diễn cầm quán quân nhảy cao ở ngoài, còn có những người khác tham gia mấy hạng thi đấu thành tích cũng rất không tồi. Lộ Dật Hàng tham gia nam 1000 mét, còn đứng thứ ba.

Lại nói tiếp, lúc Lộ Dật Hàng chạy 1000 mét, rất là thú vị. Cô thấy Dương Thanh Thanh sớm đi mua món ăn bán lẻ cùng một chai nước, tựa hồ là muốn Lộ Dật Hàng thi đấu xong thì đưa. Sau đó cô liền nhìn Dương Thanh Thanh toàn bộ hành trình thần sắc rối rắm, mãi đến lúc Lộ Dật Hàng lao tới quá đích, còn do do dự dự mà không dám qua đi đưa nước.

Cô nhìn không được mà đẩy Dương Thanh Thanh một phen: “Thanh Thanh, cậu mau đi đi. Một hồi Lộ Dật Hàng liền đi rồi.”

Dương Thanh Thanh rốt cũng cuộc hạ quyết tâm, chạy chậm qua đi, tới trước mặt Lộ Dật Hàng rồi, đem nước đưa cho hắn.

Lộ Dật Hàng thấy là Dương Thanh Thanh, vẻ mặt kinh ngạc, rồi sau đó tiếp nhận nước, nói mấy câu, vặn chai nước ra từng ngụm từng ngụm mà uống.

Cô còn tưởng Dương Thanh Thanh sẽ cao hứng, liền thấy cô ấy ủ rũ cụp đuôi mà đi trở về tới. Phù Thải Nghênh không khỏi sửng sốt: “Làm sao vậy? Lộ Dật Hàng không phải tiếp nhận nước sao?”

Dương Thanh Thanh thở dài: “Cậubiết Lộ Dật Hàng nói gì đó không?”

Phù Thải Nghênh lắc đầu.

Dương Thanh Thanh bắt chước ngữ khí Lộ Dật Hàng: “Oa, đây là phần thưởng cho đứng thứ ba sao?”

Phốc.

Cho nên cô nói người nào đó chú cô sinh, không phải không lý do.

/*************************************/

Buổi sáng ngày hôm sau là nam 5000 mét trận chung kết, buổi chiều là nữ tử 3000 mét trận chung kết.

Phù Thải Nghênh cảm thấy mình còn có thể kéo dài hơi tàn từng cái.

Cô nhìn những người đứng trên đường, mới phát hiện ban bọn họ kỳ thật cũng không ngăn Thẩm Hoài báo 5000 mét mà ban( 19) tham gia nam 5000 mét tổng cộng có ba người, Thẩm Hoài, Lâm Diễn cùng Lương Phụng Dạ.

Phù Thải Nghênh lắc đầu cảm khái, mọi người đều cường như vậy sao?

Nam 5000 mét trận chung kết người vây xem đặc biệt nhiều. Theo tiếng trọng tài vang, trên đường băng nam sinh liền cùng nhau chạy ra ngoàì

Lúc vòng thứ nhất, mọi người kém nhau đều không lớn. Cô phát hiện Thẩm Hoài chạy bộ đặc biệt có tiết tấu, ban đầu thời điểm cũng không có chạy nhanh, chỉ là ở vị trí bên trong.

Đến vòng thứ hai, có không ít người bắt đầu chạy hơi nhanh lên chút. Anh vẫn như cũ vẫn duy trì tiết tấu chính mình, rồi sau đó liền dừng ở giữa phía sau.

Mỗi khi Thẩm Hoài ba người chạy qua vị trí ban nơi bọn họ đứng, lớp học mọi người liền cùng nhau liều mạng cổ vũ.

5000 mét phải chạy 12.5 vòng. Phù Thải Nghênh ở trong lòng yên lặng đếm số vòng, nói thật, cô đếm đến độ có chút muốn hôn mê……

Thẩm Hoài tựa hồ toàn bộ hành trình đều ở vẫn duy trì chuyển động đều, sắc mặt cũng chỉ là hơi hơi hồng.

Chạy đến vòng thứ bảy, không ít người thể lực bắt đầu chống đỡ hết nổi, tốc độ dần dần chậm lại. Thẩm Hoài vẫn như cũ vẫn duy trì đều tốc, chạy tới phần giữa phía trước.

Lâm Diễn cùng Lương Phụng Dạ, vừa thấy cũng là thường xuyên vận động người. Lúc này còn chạy ở vị trí mặt trước đội ngũ.

Đại bộ phận mọi người càng ngày càng chậm. cô thậm chí thấy cuối cùng có người đã bắt đầu hết chịu nổi.

Trái lại Thẩm Hoài, cư nhiên bắt đầu tăng tốc.

Cuối cùng còn 1 vòng, Thẩm Hoài chạy tới vị trí thứ ba, thứ hai là Lương Phụng Dạ, đệ nhất còn lại là một nam sinh ban bình thường. Ban( 19) mọi người đều kích động, kêu to cố lên. Cô cũng đều bị phần nhiệt tình này nhiễm đến, lúc anh chạy qua cô, lớn tiếng kêu lên: “Nam thần cố lên!”

Thẩm Hoài bắt đầu lao tới.

Chậm rãi kéo gần khoảng cách cùng Lương Phụng Dạ, vượt qua Lương Phụng Dạ; kéo gần khoảng cách cùng đệ nhất, rồi sau đó lại tăng tốc.

Nam sinh đệ nhất tựa hồ vẫn muốn duy trì vị trí của chính mình, chỉ là thể lực thật sự chống đỡ hết nổi, chạy không nhanh, chỉ có thể trơ mắt nhìn Thẩm Hoài một chút một chút vượt qua hắn, rồi sau đó dẫn đầu.

A a a a a a! Phù Thải Nghênh kêu lên!

Quá soái! Nam thần quá soái!

Không chìa cô, mọi người trong ban đều nhảy lên mà hoan hô lên.

Phù Thải Nghênh cười đến cảm thấy mỹ mãn. Thẩm Hoài thật là quá tuyệt vời.

Chạy xong 5000 mét, mọi người đều có chút mệt mà nằm liệt, thầy thể dục vẫn là đi tới, các nam sinh chạy xong ở sân thể dục chậm rãi đi một đoạn.

Phù Thải Nghênh chạy chậm đi qua, cầm một chai nước đưa cho anh, lại nói: “Thẩm Hoài cậu lợi hại quá!”

Thẩm Hoài còn đang thở mạnh, uống một ngụm nước lớn, không nói chuyện. Khác với bình thường làn da trắng nõn, lúc này Thẩm Hoài trên mặt mang theo không ít màu hồng. Anh tuy rằng không nói chuyện, khóe miệng lại là ý cười.

Cô cùng anh đi thong thả một đoạn ngắn, Thẩm Hoài liền khôi phục sắc mặt bình thường: “Phù Thải Nghênh, cậu buổi chiều cũng cố lên.”

Cô nghiêm túc gật đầu: “Tớ sẽ.”

Sẽ cố lên chạy xong…… Khụ ân.

Cùng đi với Thẩm Hoài một đoạn, nhìn anh đã thở dốc bình thường, cô liền nhảy nhót mà trở về tìm Dương Thanh Thanh.

Mới vừa ngồi xuống, Dương Thanh Thanh liền trêu ghẹo mà dùng khuỷu tay đâm đâm cô: “Thải Nghênh, cậu cùng Thẩm Nam Thần chúng ta quan hệ không tồi a.”

Cô cười tủm tỉm: “Bởi vì Thẩm Hoài rất tốt. Hơn nữa, hôm nay cậu ấy thật sự đặc biệt đặc biệt lợi hại!”

“Tấm tắc,” Dương Thanh Thanh lại không buông tha Phù Thải Nghênh, “Cậu sẽ không cùng Thẩm Nam Thần chúng ta có cái gì đi?”

“Không dám” Phù Thải Nghênh le lưỡi, “ Nam thần đại chúng gì đó, vẫn là rất sợ hãi.”

Quan hệ tốt thật sự là lấy Thẩm Hoài làm bằng hữu…… Cái khác, cô cảm thấy, hiện tại vẫn là cấp ba, nói nữa, nhớ tới Triệu Tử Dư kia liên lụy một đống chuyện xưa.

Tuy rằng không thể không thừa nhận, thời gian càng lâu, cô sẽ càng cảm thấy Thẩm Hoài là tốt đến mức làm cho người ta tơ tưởng. Nhưng trước mắt mà nói, vẫn là không dám tơ tưởng.

Nam thần đại chúng, vẫn là thật sự rất làm người sợ hãi.