Chương 33: Xin lỗi nhưng có lẽ tôi thích cậu thật rồi

Sau bao nhiêu ngày vật vã thì cuối cùng kì thi cũng kết lúc. Nhìn vào tờ bài thi Dương Minh ngồi vui sướиɠ:

- Nấm Lùn nhìn nè, tôi được 70 điểm đó

- Thì sao

- Thì cậu thực hiện lời hứa của cậu đi

- Thôi được rồi, noel này tôi sẽ đi với cậu

- Thật chứ vậy thì hay quá r

Đêm noel cũng tới rồi nhưng mà trước đó Tử Vy có 1 số công việc bận nên khôbg thể đến đúng hẹn được. 1 tiếng trôi qua....2 tiếng trôi qua...3 tiếng trôi qua... Dương Minh cứ đứng ở đó chờ cô. Tuyết rơi rồi mà vẫn chưa thấy cô đâu:" Có lẽ cậu ấy không đến rồi đi về thôi". Vừa cất bước đi thì có 1 giọng nói quen thuộc:

- DƯƠNG MINH

Anh bất giác quay lại. Một bóng hình nhỏ bé chạy dưới trời tuyết rơi. Chạy đến chỗ anh cô thở hồng hộc nói không nên lời:

- Xin..lỗi...cậu chờ mình...có lâu không

- Không lâu lắm mình vừa mới đến thôi

- Mới đến cái gì nhìn kìa dính đầy trên đầu trên vai cậu kìa

- Không sao đâu

- Còn không sao tay đỏ hết rồi. Xin lỗi vì cậu đợi lâu vì công ti ông mình có 1 số việc nên mình đến trễ

Cô lấy khăn trên cổ mình quàng lên cho anh rồi lấy chiếc gang tay đeo vào cho anh:

- Giờ nhìn cậu ấm áp hơn rồi đó