Chương 2: Sự hiểu lầm tai hại

Một buổi sáng, tại 2 căn nhà của 2 người khác nhau một trời một vực: người thì trắng từ trên xuống dưới, trừ mỗi có cái quần jean là màu xanh; còn một người thì đen từ đầu đến đuôi, chất nguyên một cây đen lên người, không những thế còn chùm thêm cái khăn nhìn ko khác gì con ma (chắc là mọi người cũng đã đoán ra là ai rồi phải ko). Có vẻ như những ông bố bà mẹ của hai đứa có thần giao cách cảm với nhau hay sao ấy, hỏi y chang nhau:

- Sao con đi vội thế! Ko ăn sáng hả?

- Con ko ăn đâu, nay là ngày khai trường nên con muốn đến sớm (hai đứa này trả lời giống nhau y chang)

Cuối cùng cũng đến trường, hai người đi dọc theo hành lang để kiếm lớp, mỗi đứa một đầu: đầu thì bao phủ bởi thứ ánh sáng lấp lánh chói loá; đầu thì bị bao trùm bởi một màn đêm u ám. Trên đường đời tấp nập hai người vô tình đập mặt vô nhau. Dương Minh đứng dậy phủi nhẹ bụi trên người rồi đưa bàn tay ra trước mặt Tử Vy:

- Nè cô bé, em ko sao chứ

- Đừng có gọi tôi là cô bé* đẩy tay của cậu ra, đứng dậy phủi bụi trên người*( phũ vãi)

- Cô bé à, có phải em đi nhầm trường đúng ko. Đây là trường THPT chứ ko phải là trường tiểu học

- Tôi ko có đi nhầm, tôi học lớp 10A1

- Ko phải vượt cấp đó chứ

- Ko phải

- Vậy cậu tên là gì

- Bạch Tử Vy

- Hân hạnh được làm quen. Mình tên là Dương Minh

- Gặp anh là nỗi đau khổ của tôi

- Phũ vậy

Mọi người đi qua đều chú ý đến cặp đôi này: Cặp đôi này đáng yêu thật. Chắc họ phải cách nhau gần nửa mét chứ chẳng đùa đâu. Tiếng trống reo lên, mọi người chạy vụt về lớp như tên bắn. Tử Vy và Dương Minh mỗi người ngồi một bàn: người ngồi đầu kẻ ngồi cuối. Vì cô quá nhỏ bé vậy cho nên là cô giáo phải chuyển cô lên ngồi bàn đầu với Dương Minh. Cậu ta quay sang nói nhỏ với cô:

- Nè, nhìn cậu nhỏ bé như vậy sau này mình gọi cậu là Nấm Lùn được ko

- Ko được

- Quyết định vậy đi nha

Có vẻ như cậu ta ko quan tâm đến lời nói của cô cho lắm. Coi như buổi học hôm ấy thành công rực rỡ

--------—----------------------------------------------

Dạ em chào mấy anh mấy chị, em là tác giả. Đây là chương đầu tiên của chuyện( chắc vậy). Vậy cho nên cho em ý kiến để em phát triển những chương tiếp theo

Chương sau cả lớp kiểm tra đoá, mọi người cổ vũ tinh thần cho hai nv chính đi