Chương 24: Bất an

Ba ngày Tết trôi qua rất nhanh. Sáng ngày mồng Bốn, cả nhà Hạo Thiên thu xếp về Hong Kong trong sự bịn rịn của ông bà Kỷ và Hiểu Dung.

Đêm trước khi lên đường, bả Kỷ gọi Lâm Hân vào phòng. Quà bà tặng cho cô là một chiếc vòng mã não…Theo lời bà kể, đây là chiếc vòng kỉ niệm, vào thời khốn khó nhất ông Kỷ đã dành dụm mua tặng cho vợ. Dù không có giá trị lắm về vật chất nhưng mặt tinh thần, có lẽ là không thể nào sánh được.

Nhận chiếc vòng từ tay mẹ chồng, Lâm Hân thực sự cảm nhận được sự ràng buộc. Cô đã là con dâu của gia đình, đây là những người thân của cô….Lâm Hân đã có người thân.

Người thân?…Lâm Hân bỗng trở nên thẫn thờ khi nhớ đến hai từ ngữ thiêng liêng đó. Cô đã từng có một thời thơ ấu vui vẻ. Dù nghèo khó, dù còn nhiều thiếu thốn song Lâm Hân từng được mẹ may cho chiếc áo ấm bằng những đồng tiền kiếm được từ phiên chợ Tết. Ba cô, ngày nào cũng về nhà trễ nhằm kiếm thêm mấy trăm đồng đóng học phí cho con.

Sau đó…Ba mẹ mất…Ký ức của Lâm Hân về họ quá ít. Chỉ nhớ được gương mặt hồng lên vì ánh lửa của mẹ trong đêm giao thừa. Người duy nhất yêu thương Lâm Hân sau ba mẹ là bà nội. Vì bà, cô không tiếc đời con gái. Dù chỉ níu kéo được cho nội được nửa năm sự sống song Lâm Hân không hối hận..Có người để mình yêu thương và hi sinh là một hạnh phúc, một điều may mắn trong cuộc đời ngắn ngủi làm người.

Vừa về đến nhà là Lâm Hân nhận ngay được điện thoại của chú. Cuộc điện thoại bất ngờ khiến cô phải sững lại vài giây trong ngạc nhiên, rồi mới nhẹ nhàng:

– Có chuyện gì không chú Ba?

Nội dung cuộc trò chuyện sau đó khiến cô cứ bần thần cả buổi. Hiện nay chú thím đang mắc nợ. Số tiền không phải nhỏ, trong khi số tiền dư của Lâm Hân trong tài khoản chưa quá 4000 đồng. Cô cắn môi:

– Cháu chỉ có 4000 đồng thôi.

– 4000 đồng thì làm sao đủ -Thím cô có lẽ vì sốt ruột nên đã lên tiếng phía đầu dây bên kia – Nợ cũ là 30 ngàn. Mà toàn do bệnh của bà nội gây ra chứ có phải do chú thím đâu chứ. Lãi mẹ đẻ lãi con, bây giờ khoảng gần 60 ngàn rồi. Con ở Hong Kong kiếm được nhiều tiền hơn nên nghĩ cách đi con. Chú thím hết đường rồi.

– Dạ…

Lâm Hân gác điện thoại, thẫn thờ…Số tiền 60 ngàn với cô là hơn cả năm trời tiền lương chứ đâu ít gì.

– Em sao vậy?

Hạo Thiên trao cho vợ ly trà trong ánh mắt lo lắng. Lâm Hân ít khi thờ thẫn như vậy lắm…Lòng anh chợt thấy lo lo.

– Không có gì đâu ạ -Lâm Hân lắc đầu, cười nhẹ -Anh đói bụng chưa để em dọn cơm?

– Không…Anh chưa đói.

– Tới lúc dọn cơm rồi….Nhưng mà hình như em chưa nấu cơm. Để em…

– Tối nay cả nhà mình đi ăn cơm tiệm –Hạo Thiên kéo Lâm Hân xuống ghế. Anh chợt nghiêm giọng, mắt nhìn thẳng vào cô.

– Tối qua mẹ mới gọi điện cho anh. Mẹ nói…dù thế nào cũng phải về quê em. Anh cũng muốn về quê của vợ anh, thắp hương cho bà nội.

Một tia bối rối thoáng qua mắt Lâm Hân…Chồng muốn về quê vợ là chuyện thường tình. Tuy nhiên trong thời điểm này chuyện này không nên chút nào…Chú thím đã gọi điện sau bao năm dài cắt đứt liên lạc, có lẽ đã xem Lâm Hân như một cái phao để tựa vào sau một biến cố gì đó….Lâm Hân không muốn có bất cứ điều gì làm anh khó xử…Hay đúng hơn là vì chính bản thân cô. Sau chuyến đi Thượng Hải về, Lâm Hân đã bắt đầu lo sợ…Một biến cố nhỏ sẽ làm phai màu hạnh phúc. Cô sợ sóng gió, sợ những bất trắc xảy ra trong cuộc hôn nhân vừa mới chỉ bắt đầu này.

_________________