Chương 42: Lần đầu hợp tác

"Tôi quên nói với cậu, nó biết độn thổ!"

Ngụy Quân nói nhẹ như hát làm cho Thẩm Dao thiếu chút nữa lên cơn đau tim.

Quên trùng hợp quá ha? Sao anh không giỏi quên luôn đi!

Thẩm Dao nghiến răng hận không thể một phát cắn chết tên ngụy quân tử trước mặt.

Y rõ ràng đang muốn chơi hắn mà!

Đương lúc tức giận, mặt đất dưới chân lại như có thứ gì đó đang di chuyển.

Thẩm Dao giật mình nhớ đến lời Ngụy Quân vừa nói, nếu tất cả đều là sự thật thì thứ bên dưới không cần đoán cũng biết. Hắn khi đó không nói hai lời liền nhanh chóng di chuyển về phía sau một khoảng.

Cùng lúc đó, nơi hắn vừa đứng lại trùng hợp phát nổ. "BÙM" một tiếng, đất đá văng mù mịt.

Thẩm Dao đứng cách đó không xa khẽ nhíu mày cố nhìn về hướng vừa xảy ra vụ nổ liền trông thấy bóng dáng của con tang thi đang dần hiện ra.

Một màn xuất hiện phải nói là không có gì hoành tráng hơn.

Chết rồi mà vẫn thích phô trương!

Đó là tất cả những gì Thẩm Dao đang nghĩ về con tang thi.

Hắn căng mắt nhìn chằm chằm về phía nó, chờ đợi hành động tiếp nhưng con tang thi lại một chút cũng không có phản ứng.

Thẩm Dao còn cho rằng nó vì màn xuất hiện vừa rồi đã tiêu hao không ít sức lực nên hiện tại mới không thể hành động.

Thế nhưng sự thật lại không như hắn nghĩ.

Sở dĩ con tang thi không tiếp tục tấn công là vì nó còn đang chịu cú sốc tinh thần khi chiêu thức độn thổ mà nó vô cùng tự hào lại bị một tên chết nhát như Thẩm Dao dễ dàng phá giải.

Đã thế hắn lại còn nhìn nó với ánh mắt vô cùng khıêυ khí©h, thật là một tên thiếu đánh!

Nếu như hiện tại để Thẩm Dao biết được những gì con tang thi đang nghĩ, hắn chắc chắn sẽ cười to ba tiếng sau đó phun một ngụm máu chó lên trời.

Thật quá oan uổng cho hắn a, hắn không phải cố tình khıêυ khí©h mà chỉ là đang nhìn đề phòng thôi nha.

Sao bé tang thi lại có thể nghĩ oan cho hắn như vậy?

Chết rồi vẫn còn đa nghi sao?!!

Ngồi đưa mắt hết nhìn con tang thi lại nhìn về phía Thẩm Dao.

Ngụy Quân lúc này đang vô cùng khó hiểu, không biết bằng cách nào Thẩm Dao lại có thể né được chiêu vừa rồi.

Cứ cho rằng nhờ thông báo trước đó của y nhưng cũng không thể nắm được chính xác tốc độ của con tang thi như vậy.

Thật kỳ lạ...

Nói đến vấn đề này thì không chỉ riêng Ngụy Quân cảm thấy khó hiểu mà ngay cả con tang thi cũng khó hiểu tuốt.

Thấy nó mãi không động, Thẩm Dao thật ra cũng lười động nhưng nếu cứ kéo dài thì vết thương dưới chân của Ngụy Quân e rằng không tốt.

Nghĩ rồi liền lập tức tấn công.

"Vạn Tiễn Xuyên Tâm" Thẩm Dao hô một tiếng.

Ngụy Quân ngồi phía sau nghe thấy liền sặc một cái!

Ai lại đi đặt cho chiêu thức cái tên đó chứ?! Nghe buồn cười muốn chết.

Y vừa nghĩ vừa định lên tiếng lại nhìn thấy lòng bàn tay hướng về phía con tang thi của Thẩm Dao xuất hiện vô số mũi tên bằng băng nhọn hoắc, lao nhanh về con tang thi mà nó cũng không đứng yên cho Thẩm Dao đánh.

Nó hạ người để hai tay chạm đất rồi lại nhanh chóng nâng lên, trước mặt lập tức xuất hiện bức tường bằng đất vừa vặn ngăn cản tất cả mũi tên băng của Thẩm Dao.

Thấy chiêu này không hữu dụng Thẩm Dao cũng không nao núng tiếp tục lao đến tấn công.

Hai bên giằng co qua lại, con tang thi suýt chút bị Thẩm Dao đóng băng thành cục nước đá mà Thẩm Dao cũng suýt nữa bị nó đắp đất đem đi chôn sống.

Cuộc chiến càng lúc càng kịch liệt, Ngụy Quân bên này lại ngồi một chỗ thảnh thơi xơi nước, xem kịch.

Lâu lâu rảnh rỗi lại chêm vào một câu: "Nó sang bên này rồi nè."

"Ấy ấy là bên kia mới phải."

"Nó lại chạy rồi kìa, sao cậu ngốc thế hả?!"

Thẩm Dao: ".........."

Ngụy Quân thấy hắn nhìn mình chằm chằm, lại nói: "Tập trung, tập trung. Đừng đứng đờ ra chứ!"

Thẩm Dao chịu không nổi cuối cùng bùng phát: "Ngụy Quân tử chết tiệt, anh ngứa miệng lắm rồi phải không?!"

Thấy hắn rốt cuộc nổi giận Ngụy Quân không những không im miệng mà còn trưng ra bộ mặt vô (số) tội nói:

"Tôi tốt bụng nhắc nhở, cậu không cảm ơn thì thôi lại còn bảo tôi ngứa miệng. Được thôi, tôi đây mặc kệ cậu!"

Thẩm Dao bận ứng chiến với tang thi lại còn phải nghe Ngụy Quân châm chọc. Trong thâm tâm lúc này đang vô cùng hối hận vì trước đó đã cứu Ngụy Quân.

Đáng lẽ nên để tên Nam chính đáng ghét này ngỏm dưới móng tang thi mới phải.

"Cẩn thận." lại là tiếng của Ngụy Quân.

Thẩm Dao nghe y nhắc nhở theo phản xạ tạo nên một lớp băng chắn ngay phía trước, vừa vặn tránh được đòn đánh lén của tang thi.

Sau khi lùi về sau vài bước, Thẩm Dao liền tức giận hét lên. Mặc cho nó có nghe thấy hay không hắn vẫn ra sức nói:

"Là con gái sao lại học cái thói đánh lén đó hả? Chết rồi mà vẫn còn chơi xấu thì thử hỏi ai độ cho mày?!!"

Nói rồi lại tiếp tục tấn công.

Ngụy Quân ngồi phía sau chứng kiến chỉ yên lặng cúi đầu.

Nếu đến gần sẽ thấy cả người y đang phát run, nhìn vào còn tưởng vết thương dưới chân tái phát.

Đến khi y ngẩn đầu, nơi khóe mắt còn vương chút hơi nước, hai tay ôm lấy bụng trông có vẻ nghiêm trọng nhưng cái miệng cười toe toét không ngừng.

Hóa ra không phải miệng vết thương phát đau mà là bệnh thiếu đánh của y tái phát!

Ngụy Quân lúc này phải nói là nhịn cười đến phát điên trước sự hài hước của Thẩm Dao.

Nếu không phải sợ hắn lại phân tâm thì y đã cười một trận thật sảng khoái rồi.

Sao trên đời lại tồn tại kẻ đáng yêu như vậy chứ.

Tuy Ngụy Quân đang vô cùng vui vẻ nhưng y lại không hề nhớ đến câu sau của Thẩm Dao lại chính là câu y vừa nói trước đó.

Thiệt là tự vã!

Lại nói đến Thẩm Dao bên này vẫn còn đang tức giận nên không rảnh chú ý đến Ngụy Quân, chỉ một lòng tấn công con tang thi.

Thấy hắn bình thường ngơ ngơ ngáo ngáo nhưng một khi tức giận đầu óc không hiểu sao lại mở mang không ít.

Vừa hay nghĩ ra được một cách kết liễu con tang thi đáng ghét.

Thẩm Dao bắt đầu vạch ra kế hoạch, trước mắt điều cần làm chính là khiến nó phân tâm mà hắn lại không tiện hành động.

Chỉ có thể nhờ vả người khác, vừa vặn nhớ đến Ngụy Quân đang ngồi mát xem kịch ở phía sau, hắn bèn lên tiếng.

"Đừng suốt ngày ngồi không ở đó, đến giúp một tay có được không?!" Thẩm Dao một bên vừa đánh vừa hướng Ngụy Quân nói.

"Nhưng chân tôi không tiện di chuyển nha." Ngụy Quân không tim không phổi đáp.

Thẩm Dao nghe xong thiếu chút nữa không khống chế được mà bay đến đập cho y một trận tàn phế luôn.

Tên ngụy quân tử chết tiệt!

"Vậy anh tốt nhất ngồi đó luôn đi!" Thẩm Dao ghét bỏ nói, sau đó không thèm quan tâm đến y nữa.

Còn Ngụy Quân tuy ngoài miệng lúc nào cũng chống đối Thẩm Dao nhưng chưa lần nào y thực sự từ chối yêu cầu của hắn.

Huống hồ hắn là đang giúp y chiến đấu, thân là một nam tử hán đại trượng phu, Ngụy Quân làm sao có thể ngồi yên trơ mắt nhìn người của mình sống chết lại không ra tay cứu giúp.

Âm thầm thả chiếc roi điện ra, không cần Thẩm Dao phải nói Ngụy Quân cũng thừa sức biết được kế hoạch của hắn.

Yên lặng điều khiển roi điện tiếp cận con tang thi, Ngụy Quân là đang chờ đợi thời cơ.

Y một bên quan sát hướng di chuyển của tang thi, mắt lại không ngừng nhìn về phía Thẩm Dao chờ đợi hành động tiếp theo của hắn.

Như cảm nhận được ánh nhìn chăm chú của Ngụy Quân, Thẩm Dao cùng lúc quay đầu về hướng này.

Khi ánh mắt cả hai giao nhau, chẳng cần người kia phải lên tiếng người còn lại dường như đã hiểu được ý định mà đối phương muốn truyền đạt.

Mặc dù trước đó chưa từng ngồi xuống bàn bạc riêng với nhau nhưng lần phối hợp này của bọn họ phải nói là vô cùng ăn ý.

Ngụy Quân lúc này như một tay nằm vùng chuyên nghiệp, kiên nhẫn chờ đợi tín hiệu của Thẩm Dao.

Mà Thẩm Dao bên này cũng không rảnh rỗi, luôn tranh thủ tìm ra sơ hở của tang thi để cả hai cùng nhau thi triển kế hoạch.

Sau một lúc tìm kiếm, Thẩm Dao cuối cùng cũng nắm được sơ hở của nó.

Hắn ngay sau đó lập tức ra hiệu cho Ngụy Quân hành động mà Ngụy Quân bên kia cũng chỉ đợi mỗi thời khắc này.

Roi điện mềm mại uốn lượn nhẹ nhàng lướt trên mặt đất, chỉ mất vài giây đã không một tiếng động tiếp cận con tang thi.

Thấy nó vẫn đang bận chiến đấu với Thẩm Dao hoàn toàn không để ý đến động tĩnh xung quanh.

Ngụy Quân lập tức cho roi điện hành động, nhanh chóng quấn lấy chân nó.

Vốn đang hăng hái chiến đấu, thân thể con tang thi đột nhiên nghiêng ngã ra sau một tiếng động liền nằm dài trên đất.

Ngay lập tức nó ra sức giãy giụa như cá mắc phải lưới nhưng hai chân đã bị Ngụy Quân cột lại chẳng những hạn chế hành động của nó mà còn tránh để nó sử dụng tuyệt chiêu độn thổ.

Bất quá dị năng cấp 3 đỉnh cấp của con tang thi cũng không phải là loại hữu danh vô thực* mà nó cũng không dễ gì nằm im để kẻ khác mần thịt.

Chỉ là hạn chế hai chân thôi mà, nó vẫn còn hai tay nha.

Huống hồ, cho dù có bị khống chế cả tứ chi chỉ còn lại mỗi cái miệng thì nó vẫn có thể cạp đất để trốn thoát.

Thấy nó như muốn sử dụng hai tay, Thẩm Dao bên cạnh vừa nhìn đã đoán được ý đồ của nó.

Ngay lập tức hắn liền nhanh hơn con tang thi một bước thi triển chiêu thức đóng băng toàn bộ mặt đất xung quanh trong phạm vi 5m, kể cả con tang thi cũng không ngoại lệ.

Tuy nhiên Thẩm Dao vẫn giữ lại phần đầu cho nó, hắn không đóng băng cũng không vội kết liễu.

Thế nhưng con tang thi vẫn không chịu an phận, toàn thân mặc dù đã bị đóng băng nhưng vẫn cố gắng lật người lại cho bằng được. .

========== Truyện vừa hoàn thành ==========

1. TruyenHD

2. TruyenHD

3. TruyenHD

4. TruyenHD

=====================================

Dường như nó thật sự muốn sử dụng cái miệng còn lại để cạp đất trốn thoát.

Thẩm Dao yên lặng đứng nhìn, thầm nghĩ con tang thi này quả là một chiến binh kiên cường, nữ trung hào kiệt.

Bất quá, hiện tại chính là đúng người nhưng sai thời điểm rồi em ơi!

Nếu như nó không phải là một xác chết biết đi lại còn thuộc phe phản diện thì không chừng Thẩm Dao có thể suy nghĩ lại sau đó bàn bạc với Ngụy Quân thu nó về làm thuộc hạ dưới trướng cũng không tồi.

Đằng này nó lại thuộc loại phản diện vô cùng nguy hiểm cần phải tiêu diệt gấp.

Thẩm Dao cho dù có muốn cũng không đủ khả năng thuần phục nó chứ đừng nói đến chuyện thuyết phục Ngụy Quân chấp nhận nó.

Nói tóm lại tất cả đều là định mệnh đã an bài, nếu muốn trách cũng chỉ có thể trách tác giả đã tạo ra vai diễn phản diện này cho con tang thi.

_______________________________________________

*Hữu danh vô thực: có tiếng không có miếng.

Đậu: chúc các độc giả một ngày vui vẻ, nhớ cmt + vote cho mị để mị có động lực viết tiếp nha ^^