Chương 37

"Cô nương đã trở lại, bọn họ đều là lão nhân hầu hạ ở Đại phòng lúc trước, là hầu hạ bên người Đại phu nhân, biết được Đại phu nhân đã ra khỏi Tây Thiên viện, liền chủ động trở lại, còn muốn lưu lại tiếp tục hầu hạ, người xem..."

Những người này đều là người cũ đã từng hầu hạ mẫu thân, Kỷ Uyển Diễm không biết vì cái gì, mũi đột nhiên có chút chua xót.., nguyên lai mẫu thân cũng không phải hai bàn tay trắng, bà cho dù bị điên, nhưng vẫn có được những người này.... đi theo, thời gian sáu năm nói dài cũng không dài, bảo ngắn cũng không ngắn, thế nhưng vào thời khắc này bọn họ lại có thể nguyện ý trở lại Đại phòng tiền đồ đã xa vời, tiếp tục hầu hạ chủ cũ, chỉ cần phần trung thành này cũng đủ để làm cho người cảm động.

Mà Từ ma ma tự nhiên cũng rất cảm động, nếu là lúc trước, chuyện như vậy chính bà có thể làm chủ, nhưng hôm nay sở dĩ xin chỉ thị của Kỷ Uyển Diễm, hoàn toàn là bởi vì... lưu lại những người này sẽ phải đối mặt với một vấn đề rất thực tế, đó là Đại phòng đã bị lão thái quân loại bỏ, sau này tất cả chi tiêu đều do bản thân gánh vác, những người này cho dù tràn đầy lòng trung thành, nhưng rốt cuộc cũng phải ăn phải mặc, đối với viện nhỏ của Đại phòng ngày hôm nay thì đây chính là một phần chi tiêu không nhỏ.

Kỷ Uyển Diễm nhìn năm người này, dẫn đầu là một v.ú già trung niên, vầng thái dương có điểm hoa râm, trên người mặc áo gai bằng vải thô, thế nhưng, đầu tóc chải chuốt cẩn thận cùng ánh mắt sắc bén, biểu thị lúc trước bà cũng là một người lợi hại. Kỷ Uyển Diễm dường như có chút nhớ rõ bà, bà là nhũ mẫu của mẫu thân, hình như là họ Cam, sau khi mẫu thân bị nhốt, bà ở phòng tạp dịch ngày lại qua ngày làm việc nặng, phía sau bà là hai nữ nhân tầm ba mươi tuổi, vẫn còn chải kiểu tóc thiếu nữ, Kỷ Uyển Diễm đoán, các nàng hẳn là nô tì của mẫu thân năm đó, bởi vì chuyện của mẫu thân mà bỏ lỡ hôn kỳ của nha hoàn trong phủ là hai mươi lăm tuổi, thế cho nên bây giờ hai nàng là gái đã lỡ thì; sau lưng hai nha hoàn là hai nam nhân đang khom lưng cúi đầu, một người ăn mặc giống nô bộc gác cổng hạ đẳng, cũng không sai biệt nhiều lắm chừng ba mươi tuổi, diện mạo xấu xí, nhưng trong đôi mắt lại lộ ra sự kiên nghị mà bình thường khó có được, một người khác thì mặc xiêm y tiên sinh phòng thu chi, là lão nhân khoảng hơn năm mươi tuổi, đầu quấn miếng vải cũ kỹ có miếng vá, hai bên tóc mai đã có sợi bạc, có chòm râu dê, thoạt nhìn thập phần vô cùng mộc mạc không bắt mắt, thế nhưng Kỷ Uyển Diễm nhìn đầu ngón tay của ông có vết chai, liền biết người này chính là cao thủ gảy bàn tính.

Đối với những người chưa bao giờ từng quên chủ cũ này, Kỷ Uyển Diễm không muốn giội một chậu nước lạnh vào một mảnh nhiệt tình lại trung thành của bọn họ, sau khi hít sâu một hơi, liền trịnh trọng gật đầu nói một câu:

"Tất cả đều lưu lại đi."

Sau khi nàng nói ra, trên mặt năm người thể hiện rõ sự buông lỏng, quả quyết quỳ xuống dập đầu lạy ba cái với Kỷ Uyển Diễm, coi như hoàn thành toàn bộ chủ tớ chi lễ, Kỷ Uyển Diễm đối với bọn họ, cũng như đối với Lục Hoàn, đến từng nơi tương ứng chuộc lại khế thân của bọn họ, đương nhiên cũng là làm theo quy củ, giao ra một số tiền chuộc thân, sau đó những người tài giỏi này có thể chính thức trở lại làm việc cho Đại phòng.

Cũng may nhìn trang phục của bọn họ cũng hiểu được những năm này có lẽ họ cố ý ẩn đi sự sắc bén, cố ý thu lại hào quang, tóm lại, nhìn cách bọn họ ăn mặc cũng biết sẽ không phải là người giữ vị trí trọng yếu, nên việc chuộc thân sẽ dễ dàng hơn một chút.

Từ ma ma mặc dù chủ động hỏi Kỷ Uyển Diễm, thế nhưng tâm treo lơ lửng, tuy hiểu rõ tình huống bây giờ của Đại phòng là hoàn toàn không tốt, thế nhưng những người này, tất cả đều là theo Đại phu nhân xuất giá tiến vào Kỷ gia, trên đường đã có người lùi bước, nhưng duy chỉ có mấy người bọn họ vẫn luôn trông giữ, Từ ma ma tự nhiên không hi vọng Kỷ Uyển Diễm cự tuyệt bọn họ, cho nên khi nghe thấy Kỷ Uyển Diễm nói "Lưu lại", Từ ma ma quả thực là hít một hơi thật mạnh, liên tục gật đầu, liền bắt tay vào làm những chuyện này.