Chương 7

Đường Oái ở cùng nhà Tiêu Duyệt, thời gian đã lâu, Đường Oái có điểm ngượng ngùng, dứt khoát bắt đầu giúp Tiêu Duyệt giặt quần áo nấu cơm quét dọn nhà cửa. Đường Oái mấy năm nay ở bên ngoài chính mình sống một mình, cũng ở phòng ngủ ký túc một đoạn thời gian, năng lực tự gánh vác đều lớn hơn ai hết.

Quả thực chính là kiểu mẫu hiền lương thục đức.

Kỳ thật nàng cảm thấy nàng ở chỗ này đã lâu, cũng ăn nhiều đồ ăn nhà người ta, hẵn giúp vài chuyện cũng là việc nên làm.

Tuy rằng các nàng trong lúc đó có mối quan hệ ái muội.

Trên thực tế, Tiêu Duyệt tuy rằng thường xuyên trộm đậu hủ nàng, nhưng là lại trước nay chưa từng nói qua lời thích nàng.

Kia một câu đơn giản tỏ tình, các nàng ai cũng đều chưa nói ra khỏi miệng.

Cho nên Đường Oái luôn cảm giác giữa bọn họ thiếu đi điểm nào đó.

Đường Oái không phải kiểu người để ý này nọ, mỗi ngày có thời gian rảnh, Đường Oái thích ở trong ngoài dọn dẹp qua một lần, từ phòng khách đến phòng bếp rồi phòng tắm, lại đến phòng ngủ Tiêu Duyệt, bất quá có một phòng Đường Oái trước nay đều chưa từng bước vào, bởi vì Tiêu Duyệt trước đây cũng chưa mang nàng đi vào.

Thoáng cái đã trôi qua một tuần.

Tiêu phu nhân rốt cuộc bị Tiêu lão gia mang đi rồi, cùng với đứa nhỏ trong bụng, Tiêu lão gia cũng rốt cuộc đáp ứng để Tiêu phu nhân giữ lại đứa nhỏ, Tiêu phu nhân vẻ mặt cười đắc chí, hướng trong lòng Tiêu lão gia mà nhào tới, cam tâm tình nguyện về nhà.

Thời điểm Tiêu phu nhân rời đi, ánh mắt phức tạp nhìn Đường Oái, Tiêu phu nhân rõ ràng biết thân phận Đường Oái là gì, nhưng là từ trước đến nay vẫn chưa nói cái gì, cuối cùng mang theo xấp giấy tờ điều tra về Đường Oái mà rời đi.

Đây là Tiêu phu nhân đối Tiêu Duyệt dung túng.

Tuy rằng Tiêu phu nhân vừa đi, phòng cho khách không có người, mà Đường Oái coi như cái gì cũng không biết, như cũ cùng Tiêu Duyệt ngủ một giường.

Buổi tối trước khi ngủ, Tiêu Duyệt cũng sẽ ngẫu nhiên động động tay chân, Đường Oái còn không có chuẩn bị tốt đến nước này, mỗi lần đều yên lặng cách xa cô một chút, rất nhiều lần thiếu chút nữa muốn lăn xuống giường, sau lại thấy Tiêu Duyệt dạy mãi không sửa, Đường Oái cũng không khách khí bắt đầu dùng vũ lực, hôn thì có thể, nhưng kiên quyết không cho chạm vào.

Tiêu Duyệt rất không thỏa mãn.

Đường Oái làm bài thi cũng không tệ lắm, đứng thứ 10, cũng không uổng công hằng ngày đều thiêu thiêu ánh đèn. Tuy rằng so với Tiêu Duyệt đáng sợ năm nào cũng nhất trường còn kém xa, nhưng ít nhất có thể cho bà nội hài lòng về kết quả.

Hơn nữa, nguyên một tuần nay, Đường Oái tự học đến tối muộn, Tiêu Duyệt liền chờ nàng chờ đến tối muộn, sau đó lại cùng nhau về nhà.

Mùa đông buổi tối thực lạnh, gió đêm gào thét thổi qua, thổi khăn quàng cổ hai người bay múa, hai người chậm rãi đi về, dưới ánh trăng càng hiện lên hai khuôn mặt ôn nhuận, tạo thành một cảnh sắc tuyệt mỹ.

Đường Oái cảm thấy rằng đây là ngày hạnh phúc nhất mà nàng có được trong hai năm qua. Vui sướиɠ đến hy vọng thời gian ngừng trôi, tương lai không cần đến.

Thời gian chậm rãi trôi qua bình đạm.

Sắp đến kì thi cuối kì, các nàng đều tương đối vội, tiết tự học buổi tối trở về luôn muộn, Đường Oái hay chăm lo quét tước mấy nay cũng không có thời gian dọn dẹp, nàng cầm giẻ lau lau đi, đi tới gian phòng trước mặt nàng chưa bao giờ vào.

Cửa phòng đơn giản màu vàng mộc, toàn bộ chung cư cách điệu thiên hướng ấm áp điền viên. Đường Oái mặc tạp dề, nhìn chằm chằm cánh cửa hồi lâu, nghĩ nghĩ, vẫn là thắng không nổi lòng hiếu kỳ chính mình, duỗi tay vặn nắm cửa.

Đều ở lâu như vậy, một gian phòng mà thôi, xem cũng không sao đi?

Nắm cửa tựa hồ là thật lâu không có ai mở, mở ra liền có một tầng mỏng bụi, Đường Oái dùng tay quạt quạt, chậm rãi vặn ra cửa phòng.

Cửa phòng thực dễ dàng mở, một mảnh tro bụi bay lên, Đường Oái một bên quạt đi bụi một bên giương mắt xem trong phòng rốt cuộc có cái gì.

Đây là một gian phòng bình thường như một phòng cất chứa, rất rất nhiều văn kiện thư tịch chồng chất ở chỗ này, chất đầy một đống, trang giấy ghi đầy chữ, Đường Oái tùy ý đảo qua, đều cảm thấy hoa mắt.

Nàng không phải ghét những thứ có quá nhiều chữ sao?

Đường Oái cầm giẻ lau một bên thật cẩn thận lau kính dính bụi, đảo mắt qua một đống văn kiện trên bàn, lại ngoài ý muốn thấy được một đồ vật.

Nàng chớp chớp mắt, buông giẻ lau, có chút do dự, nhưng vẫn là nhẹ nhàng cầm lấy tờ giấy, mặt giấy chấn động rớt ra một tầng bụi, Đường Oái sặc đến ho khan, thiếu chút nữa chảy ra nước mắt.

Nàng mở ra cẩn thận, ở giữa tiêu đề tờ giấy lại làm nàng đột nhiên đánh cái rùng mình, ngón tay run lên, có chút không thể tin tưởng, nhưng rồi lại minh bạch.

Trang giấy nhẹ nhàng bay xuống ở trên mặt đất, lẳng lặng nhìn Đường Oái, phảng phất cười nhạo nàng.

Thư chuyển nhượng tập đoàn Tiêu thị.

Tiêu Hiểu tự nguyện chuyển nhượng cho Tiêu Duyệt 5% cổ phần quyền tài sản tập đoàn Tiêu thị, Tiêu Duyệt tự nguyện tiếp nhận.



Sau đó là hai người ký tên, cùng với nhau quan hệ mẹ con.

Trang giấy thực cũ, bên cạnh ố vàng, thoạt nhìn cũng có thể đoán được số năm nhất định. Đường Oái nhìn nhìn lại ngày, là mười sáu năm trước, đại khái là Tiêu Duyệt được hai tuổi, Tiêu phu nhân liền đưa 5% cổ phần giao cho Tiêu Duyệt.

Đường Oái cả đời cũng sẽ không quên, năm kia chính ba mình bị đưa lên toà án, lúc đó chính mình cùng mẹ ở nước ngoài giải sầu, hoàn toàn không biết tình hình, sau đó mới nghe được tin tức sét đánh ngang trời, mẹ lúc nhận được bản án kia, trong nháy mắt, liền trực tiếp hôn mê bất tỉnh, mà chính mình lại rõ ràng thấy được, trên đơn của Trương thẩm phán, người cáo án, đúng là nữ nhân tên Tiêu Hiểu kia, công ty cô ta chính là tập đoàn Tiêu thị.

Tập đoàn Tiêu thị Tiêu Hiểu, chủ tịch tập đoàn Tiêu thị, mẹ Tiêu Duyệt, lại chính là người kéo nàng ra khỏi vực thẩm.

Nàng đối Tiêu thị hận thấu xương, trong hai năm sống ở đây, hoàn toàn mệt mỏi bôn ba, thậm chí người tên Tiêu Hiểu kia trông như thế nào, đều không rõ ràng lắm.

Vận mệnh trêu người, người kia lại cư nhiên là mẹ Tiêu Duyệt.

Nàng cùng Tiêu Duyệt, lại coi như có quan hệ gì đó.

Nghiệt ngã này ai thấu được đâu?

Ngày hôm qua cô còn nhẹ nhàng hỏi nàng, hôm nay buổi sáng cô còn để lại cho nàng một cái hôn sáng sớm, nàng cảm thấy cùng cô hôn môi rất vui sướиɠ, nhưng đến lúc nàng biết hết thảy chân tướng, nàng đột nhiên thực phẫn nộ, cũng thực ủy khuất.

Vì cái gì đây?

Vì cái gì nàng một lòng cho rằng có thể liền như vậy thân mật, thậm chí còn có thể ở chung thật lâu với nhau, sẽ cùng cô duy trì quan hệ?

Đường Oái đột nhiên rất muốn chạy, nàng thất tha thất thểu mà chạy đi, lại hoàn toàn không biết hướng nơi nào chạy.

Mẹ nàng không hẹn liền đi theo lão ngoại quốc cao chạy xa bay, bà nội chính mình lại không thích mình, quanh năm suốt tháng cũng không thấy bóng người, toàn bộ thân thích theo vụ án năm kia mà tránh né nàng, căn bản không chịu gặp mặt; mà bạn bè học chùng thì...... A.

Tiêu Duyệt rõ ràng là nguồn ấm áp duy nhất của nàng, lại cuối cùng sự ấm áp này, đều bị cướp đoạt đi rồi.

Nàng đột nhiên cảm thấy thật lố bịch khi chính mình lại còn cầm giẻ lau lau xung quanh nhà, lại suy nghĩ xem sẽ làm bữa ăn tối hôm nay là gì.

Đường Oái đột nhiên cảm thấy thật lớn bi thương, cổ bi thương gào thét trong trái tim nàng, làm nàng hô hấp khó khăn, thiếu chút nữa tim liền ngừng đập.

Đêm khuya 11 giờ, toàn bộ con đường đều tối đen chỉ còn vài tia đèn dầu lập lòe sáng, nhấp nháy rồi chợp tắt.

Chỉ để lại bầu trời đêm một mảnh yên tĩnh sâu thẳm, còn có lấp lánh vô số ánh sao, soi sáng khắp nơi.

Đèn đường chợp tắt, Đường Oái thấy không rõ đồ vật, muốn sờ soạng đi ra, không biết bị vướng cái gì, cả người ngã xuống.

"A......" Một tiếng thét kinh hãi còn chưa kịp hô xong, liền cảm giác chính mình bị ai đó tiếp được, rơi vào một cái ôm ấm áp.

Ôn hương nhuyễn ngọc, lưỡng tình tương duyệt, như hai tình nhân.

Tiêu Duyệt thấp thấp ý cười bên tai, kí©h thí©ɧ lỗ tai nàng, làm nhuyễn tâm can.

"Cậu như thế nào chạy đến nơi này, tôi tìm cậu khắp nơi lâu như vậy."

Đường Oái thanh âm có điểm run, nàng cực lực khống chế, giả bộ bình tĩnh: "Cậu chưa từng mang tôi vào một gian phòng, tôi có chút tò mò, thuận tiện quét dọn một chút."

Tiêu Duyệt cười hai tiếng: "Một gian phòng chứa mà thôi, thả một ít đồ vật năm xưa, không có gì đẹp."

Đường Oái không lên tiếng, ngưng một hồi mới mở miệng nói: "Tôi vừa mới nhìn đến thư chuyển nhượng cổ phần, cậu...... Là người của Tiêu thị?"

Tiêu Duyệt cũng không cảm thấy có gì cần giấu diếm, nếu hai người sống cùng nhau lâu dài, nàng một ngày nào đó sẽ biết, cho nên cô thực dứt khoát thừa nhận: "Đúng vậy."

Đường Oái đột nhiên giật giật, trở tay ôm lấy cô, như một con mèo nhỏ trốn trong lòng ngực chủ nhân, nhưng cái ôm ấm áp lại làm Đường Oái chua xót.

Đường Oái thấp giọng nói: "Cậu trước nay chưa từng nói qua với tôi."

Tiêu Duyệt nói: "Tôi rời nhà từ khi học trung cấp, mấy năm nay cũng đều không trở về nhà, hơn nữa cậu là cùng tôi ở bên nhau, lại không phải cùng gia tộc của tôi mà ở chung, tôi cảm thấy không cần phải đề cập tới."

Đường Oái cũng cười ra tiếng, Tiêu Duyệt thấy không rõ nụ cười của nàng, nhưng vẫn cảm thấy nụ cười mang theo mấy phần nói không rõ tư vị: "Kia thật cũng là không có gì trọng yếu."

Cũng trách không được trong trường học vẫn không có ai biết cô là trưởng nữ Tiêu thị.

Tập đoàn đã từng huy hoàng, cũng từng xuống dốc, cuối cùng Tiêu Hiểu cùng chồng một lần nữa bồng bột gầy dựng lại Tiêu thị, phân nhánh về mọi mặt, cuối cùng lớn mạnh bao trùm mọi khía cạnh của cuộc sống.

Bất quá cô nói, các nàng ở bên nhau.



Ha.

Đường Oái nâng lên đôi mắt, Tiêu Duyệt mặt gần trong gang tấc, nàng thấy không rõ, nhưng là có thể cảm giác được. Hô hấp ấm áp phả vào trên mặt nàng, Đường Oái thoáng lại gần một chút, môi chạm đến đôi môi người kia, một khắc không rời.

Tiêu Duyệt cảm giác được nàng chủ động, có chút không thể tưởng tượng, nhưng là tuyệt đối không có khả năng buông tha cơ hội tốt như vậy, một khắc khi môi người kia rời đi không chút khách khí phán kháng trở lại, đầu lưỡi tràn ngập ý vị xâm lược,lưỡi chui tọt vào bên trong khuôn miệng, niêm mạc bị liếʍ láp, gặm cắn, Đường Oái cả người đều bắt đầu run lên, trước kia hôn môi đều là lướt qua trong nháy mắt, lần đầu tiên kịch liệt như thế, làm nàng đầu óc có chút choáng váng.

Nhưng là nàng thần trí lại rất minh bạch, thậm chí cả người có chút thất thần, phảng phất linh hồn cùng thân thể chia lìa, linh hồn của nàng một mình phiêu đãng ở một bên, đôi mắt lạnh lùng quan sát toàn bộ chuyện phát sinh khi nảy.

Mặt ngoài lửa nóng mà nội tâm lạnh băng.

Đường Oái thở hổn hển, nâng lên mi mắt hỏi cô: "Hai năm trước, nhà cậu có xảy ra chuyện lớn sao?"

Tiêu Duyệt cảm thấy biểu tình nàng không thích hợp, nhưng cũng không biết là có vấn đề gì, hội trưởng đại nhân nhanh chóng nhớ tới năm kia thật sự phát sinh một chút sự tình, cô nhíu nhíu mi: "Lúc ấy tôi ở nước ngoài, trong nhà xác thật có chuyện, nhưng tôi cũng không biết rõ ràng."

Nói đúng hơn, lúc ấy Tiêu Hiểu cùng cha của cô đem toàn bộ sự tình phong tỏa nghiêm mật, cũng không có bao nhiêu người biết.

Đường Oái chớp chớp mắt: "Ra vậy a."

Cô không biết, không thể đại biểu nàng có thể sẽ tha thứ cho cô hết thảy.

Nàng mấy năm nay chua xót khổ cay, ai có thể biết?

Trong phòng cất chứa một không khí ái muội lưu chuyển, Đường Oái đôi môi bị hôn đến đỏ hồng, mang theo mềm mại ướŧ áŧ, Tiêu Duyệt trong bóng đêm nhìn chằm chằm đôi môi mềm mại, nhìn đến khi cơ thể nóng bừng: "Nước vẫn còn ấm, cậu muốn tắm không?"

Đường Oái đè thấp thanh âm, mang theo một tia dụ hoặc: "...... Muốn."

"...... Tôi giúp cậu?"

"...... Được."

Tiêu Duyệt ôm lấy nàng, Đường Oái ở trong lòng ngực cô, Đường Oái thấy không rõ chung quanh có cái gì, chỉ là gắt gao ôm lấy cổ Tiêu Duyệt, vùi đầu trong l*иg ngực Tiêu Duyệt mà cọ cọ. Các nàng lảo đảo bước vào phòng tắm, đóng lại cửa phòng tắm, phịch một tiếng, chỉ để lại một mảnh yên tĩnh.

Sau đó có tiếng nước từ bên trong truyền ra, loáng thoáng có thể nghe thấy Đường Oái thở phì phò thanh âm nức nở. Đường Oái dùng tay che miệng lại, liều mạng mà lắc đầu, nước mắt chảy ròng, có hơi đau đớn.

"Đừng nháo...... Tiêu Duyệt đừng nháo...... Thật là khó chịu...... A......" Đường Oái thở phì phò nhỏ giọng nói, ở một mảnh trong bóng đêm, cùng với tiếng nước lưu động, hết sức mơ hồ.

"Không có việc gì...... Lại đây, ngoan...... Tin tưởng tôi, tôi tuyệt đối không thương tổn cậu...... Tôi chỉ nghĩ làm cậu thoải mái......" Tiêu Duyệt thấp giọng dụ hoặc nàng, vuốt da thịt non mềm, quả thực yêu thích không buông tay.

Trong phòng tắm tràn đầy thanh âm cọ xát ái muội, thanh âm thở dốc, thanh âm nức nở, một tiếng hét cao, sau đó toàn bộ quy về yên tĩnh.

Một hồi lăn lộn, Đường Oái bị Tiêu Duyệt lau khô thay đổi áo ngủ ôm ra phòng tắm, Đường Oái đầu tiên là thương tâm sau là ham muốn, lại mệt lại khổ, mơ mơ màng màng bị đặt ở trên giường, đôi mắt vươn chút nước, hay là nước mắt, mờ mờ ảo ảo, hôn mê trong một vòng nhỏ gối đầu.

Nàng mơ một giấc mộng, mơ thấy nàng khi còn nhỏ, có ba ba anh tuấn, có ma ma ôn nhu, mang theo nàng đi công viên giải trí chơi, nhưng là nàng chơi chơi liền đi lạc, nàng khắp nơi tìm kiếm, cuối cùng đi tới đại sảnh sân bay, nàng thấy người mẹ lúc nào cũng vẻ mặt ôn nhu lại trở nên tiều tụy, lôi kéo tay nàng lúc mười lăm tuổi không buông, nước mắt đầy mặt, cuối cùng nàng mười lăm tuổi chứng kiến mẹ kí giấy, phi cơ bay lên trời cao, không còn trở về nữa.

Nàng còn thấy cha nàng râu đầy mặt, ánh mắt cổ quái lại để lộ ra căm hận, đứng ở trước mặt thẩm phán, thẩm phán giơ cao cây búa, nhẹ nhàng gõ xuống. Nàng hung hăng nhắm mắt lại, lại nhịn không được rơi lệ.

Từng yêu, cũng từng thương tâm, từng hận, nhưng là còn chưa tha thứ.

Tiêu Duyệt không có hoàn toàn chiếm hữu nàng, thỏ thẻ bên tai nàng, thời gian còn dài, cô muốn cùng nàng ở một địa phương lãng mạn mà phát sinh lần đầu, không phải tùy tiện ở một nơi không có điện, trong bồn tắm cái gì cũng đều không thấy rõ. Nhưng là Đường Oái lại không theo ý cô, mấy ngày sau, liền tùy tiện tìm lý do để dọn ra khỏi nhà Tiêu Duyệt, tốc độ mau đến làm người khác tức giận, quả thực điển hình cho việc xuống giường liền ném người khác ra khỏi mắt.

Đảo mắt nửa tháng qua.

Tiêu Duyệt phát hiện cô rốt cuộc tìm không thấy Đường Oái, vô luận ở nơi nào, chỉ cần có cô ở đó, Đường Oái liền nhất định không ở.

Suốt nửa tháng, cô đều không có gặp qua nàng.

Tiêu Duyệt biết Đường Oái lại cố ý trốn tránh cô, lại hoàn toàn không biết nguyên nhân, muốn tìm, nhưng vĩnh viễn đều tìm không thấy, Đường Oái tựa hồ là dùng hết chỉ số thông minh của nàng để trốn cô.

Hơn nữa trốn đến phi thường phi thường thành công.

Sau đó, kì thi cuối kì tới rồi.

- -----------------------------------------

Vừa mới vui vẻ đôi chút, lại sóng gió ngược nhau rồi, khổ quá:>