Chương 42

Chương 42

"...Vì sao người không hiểu

Chỉ cần còn yêu là còn đau

Rồi một ngày người sẽ biết

Cuộc sống không có tôi cũng chẳng có gì bất đồng..."

"Mẹ...!" Vương Hoa Nhiên từ ngoài chạy vào, mặt đã sớm ướt đẫm nước mắt, đến bên giường bệnh, bé nắm lấy cánh tay lạnh băng của cậu hôn hôn lên đó.

Hoa Phi Phi cười hiền từ nhìn bé, khó khăn nói "Tiểu Nhiên... Đừng... ư...đừng giận mẹ! Mẹ xin...xin lỗi con..."

"Mẹ Tiểu Nhiên không giận mẹ! Tiểu Nhien chưa từng giận mẹ! Mẹ nhất định phải sống để bảo vệ Tiểu Nhiên, không cho ả đàn bà kia cơ hội kết hôn với baba!" Bé lắc ddaafi nguầy nguậy, tựa mặt vào tay cậu khóc rống.

Hoa Phi Phi cười, nước mắt chầm chậm rơi xuống, cậu dùng đôi tay vô lực lau đi nước mắt Tiểu Nhiên, vén vén lọn tóc che trước mặt bé "Tiểu Nhiên ngốc! Ba con... Là thật lòng với cô Trần.... con... con phải...a... con phải... chúc phúc cho...họ!"

Vương Thiếu Đình từ nãy đến giờ vẫn ngồi một bên nghe cậu nói liền lên tiếng "Anh không có ! Phi Phi! Anh hoàn toàn không có tình cảm với cô ta! Người anh yêu chỉ có em thôi!"

Hoa Phi Phi ngước gương mặt đã bị xưng phù của mình lên nhìn hắn "Em hiện tại thảm hại như vậy... anh còn có thể... thích em sao ? "

Hắn cúi người xuống nhẹ nhàng ôm cậu "Không! Anh không thích em! Anh yêu em! Phi Phi!"

"Như vậy... đủ lắm rồi, dù em không...không biết anh nghĩ gì... nhưng... nhưng... có câu này của anh... em ra đi được thanh thản hơn... Vương tiên sinh! Cảm ơn anh...thời gian... qua ...anh đã..." chưa kịp nói hết câu cậu đã toàn thân thả lỏng, cánh tay cũng buông xuôi trượt từ trên tay hắn ra.

Vương Thiếu Đình và Vương Hoa Nhiên cùng lúc gọi lớn tên cậu, hắn không tin vào mắt mình chạy thật nhanh đi gọi bác sĩ, trước khi vào phòng phẫu thuật hắn không quên hâm dọa bác sĩ "Cậu ấy có chuyện gì... Bệnh viện này chuẩn bị dọn đi!"

Các vị bác sĩ nhìn bộ dáng hệt như quỷ satan của hắn chỉ biết chăm chú vào làm việc.

2 giờ trôi qua, rồi 3 giờ, 4 giờ. Y tá đã đi ra đi vào mấy lần mà vẫn chưa có tin tức . Hắn tự động viên mình không được tuyệt vọng, Tiểu Nhiên ở bên cạnh cứ khóc nháo lên nên hắn đã gọi người tới đưa bé đi.

Hoa mẫu thân nhận được tin liền chạy đến, một nhà ba người mỗi người một thần sắc, Hoa mẫu thân hoảng sợ, Hoa phụ thân đau khổ, Hoa Lạc Lạc khóc đến sưng cả mặt.

Hoa mẫu thân tới hàng ghế chờ nhìn thấy hắn đang mặc lễ phục, trên túi áo bên trái còn có một nhành hoa lập tức hiểu chuyện, bà vừa khóc vừa mắng Vương Thiếu Đình "Tên khốn nhà cậu! Tại cậu con tôi mới thành ra thế này! Tôi đúng là mù rồi mới giao nó cho tên khốn như cậu! Hiện tại cậu còn giả tạo đến đây tỏ vẻ lo lằn như vậy, thật khiến người ta cảm động!"

Hoa phụ thân cản bà lại "Bà dừng lại đi! Không thể trách người ta như vậy! Cũng là lỗi của chúng ta!"

Vương Thiếu Đình quỳ xuống trước mặt Hoa phụ thân và hoa mẫu thân đầu cúi thấp "Xin hãy tiếp tục mắng con nữa đi ạ! Mẹ nói đúng! Con chính là tên khốn đáng chết, vì con mà em ấy mới ra nông nỗi này tất cả đều do con!"

"Đừng tưởng nói như vậy tôi liền bỏ qua cho cậu!" Hoa mẫu thân tức giận quay đi.

Hoa Lạc Lạc đỡ hắn dậy "Vương tổng! Xin anh đứng lên đi!"

Hắn đẩy tay cô ra tiếp tục quỳ trước mặt Hoa mẫu thân, bà không thèm quan tâm hắn.

Đến lúc bác sĩ từ trong bước ra ngoài hắn mới đứng dậy bước nhanh đến chỗ ông dồn dập hỏi "Cậu ấy sao rồi? Cậu ấy đã tỉnh lại chưa ?"

Ông vẻ mặt áy náy nói với mọi người "Tình hình hiện tại chưa nói trước được gì, tùy vào mạng của cậu ấy có lớn hay không ! Chúc may mắn!"

Bốn người ai cũng thờ thẫn không nói gì, chỉ có hắn lặng lẽ rơi lệ, mặc kệ phản ứng của Hoa mẫu thân, hắn cố chấp đem Hoa Phi Phi về nhà mình.

Vương Thiếu Đình đưa cậu về căn nhà mà lần đầu tiên hắn đưa cậu đến, căn phòng không có gì thay đổi chỉ có chủ của căn phòng này mấy năm trước còn vui vẻ đi lại, bây giờ nằm yên bất động đang ở giữa biên giới sống chết.

Trong những ngày đó Vương Kiến Dật và Trần Tuyết Sa có đến tìm nhưng hắn kiên quyết bảo vệ cậu.

Nghĩ lại hắn cũng thật đáng thương, ngày ngày đi làm về lập tức tới phòng cậu ngồi đó nói chuyện với cậu đến tận tối mới đi làm việc, sau đó lại quay về phòng cậu ngồi im ngắm nhìn cậu đang yên giấc trên giường.

Vào một ngày, hắn đang ngồi cạnh cậu thì có tiếng 'tít...tít' chiếc máy ghi nhận cử chỉ của cậu có phản ứng.

Vương Thiếu Đình mừng rỡ gọi bác sĩ tới.

Sau vài chục phút bác sĩ mang gương mặt rạng rỡ bước ra, hắn thở phào nhẹ nhõm đi vào xem cậu.

Hoa Phi Phi nhìn thấy hắn liền cười, giọng nói yếu ớt "Cảm ơn anh..."

Hắn thâm tình nhìn cậu, kìm không được xúc động ôm lấy cậu "Phi Phi em đã tỉnh lại! Thật tốt quá!"

"Ah...Đau..." hắn vô tình chạm vào vết thương khiến cậu đau đến nhăn mặt.

Hắn buông cậu ra, đặt cậu nằm lại chỗ cũ, gọi người đưa Tiểu Nhiên đến, bé vui mừng quây quanh cậu không muốn rời.

Hoa Phi Phi tỉnh lại đã thấy hắn ngồi bên cạnh mình trái tim không tự chủ run lên, một lần nữa đắm chìm vào nhu tình vô tận của hắn, bất quá hiện tại hắn đã là người có vợ, quan hệ giữa cậu và hắn phải dùng gì để hình dung đây ?