Chương 4-1

Thầy trò hai người thuê

một phòng hảo hạng, đi vào vừa ngồi xuống không lâu, Thịnh Kiếm Thanh liền thấy bên ngoài có bóng người chớp động, bắt tay làm kí hiệu với hắn

.

Hắn vừa thấy động tác nhược chỉ chưởng của đám thị vệ liền biết ngay rằng có tin tức của đệ đệ truyền đến.

Chẳng lẽ, Tam đệ cùng cái tên Đại Thạch Đầu chỉ biết ăn xong rồi leo lên giường ngủ kia

xảy ra cái chuyện gì mới mẻ? Nheo mắt suy nghĩ một hồi, Thịnh Kiếm Thanh liền quay sang Hồng Tảo bên cạnh đang hưng trí bừng bừng mở tay nải chuẩn bị viết “Đại hiệp Hồng Tảo tự truyện”

nói: “Sư phụ đi ra ngoài một chút, ngươi đi ngủ trước đi.”

“Ân, đồ nhi biết.”

Thịnh Kiếm Thanh đi ra ngoài.

Chỉ chốc lát, Hồng Tảo đã ghi chép xong, đem bảo bối tự truyện cất lại, phát hiện sư phụ vẫn chưa trở về, “Sư phụ đi nơi nào?”

Trừ bỏ cái

lần phái Hồng Tảo một người đơn độc đi

hành hiệp trượng nghĩa, suốt lộ trình, Thịnh Kiếm Thanh rất ít rời Hồng Tảo. Hắn cho

dù có chuyện phải rời khỏi, cũng thường thường là thừa dịp khi Hồng Tảo ngủ say mới lặng lẽ rời đi một lúc, lại phải trở về trước lúc

Hồng Tảo tình dậy. Hồng Tảo đứng lên, ở trong phòng vòng tới vòng lui hai vòng, tối nay không có luyện công, thắt lưng cũng không đau, trên người còn có khí lực, nhớ tới nơi này chính là chân núi, ngày mai sẽ tham gia võ lâm đại hội, trong đầu tự nhiên có

trận kích động. Bây giờ cũng không buồn ngủ, không bằng đi xuống lầu nhìn thử xem. Hắn mở cửa phòng, vô cùng cao hứng đi xuống, vừa mới đi tới

lầu hai, nhìn xuống đại sảnh liền thấy chuyện hay.

Oa! Thiệt là nhiều người!

Ngày mai chính là võ lâm đại hội, các

anh hùng tối nay đều tập trung lại, lầu một khách điếm vang vọng tiếng

nói nhao nhao ồn ào, bàn nào bàn nấy

tọa đầy người, mỗi người đều cầm dao giữ

kiếm, hùng dũng oai vệ, khí phách hiên ngang.

“Hồng Tảo!” Trong đám người bỗng nhiên lộ ra một thân ảnh quen thuộc ngẩng đầu lên nhìn Hồng Tảo đang đứng ở lầu hai mà kêu lên.

Hồng Tảo vừa nhìn thấy người đó, lập tức lộ ra vẻ mặt tươi cười sáng lạn, hét lớn: ” Mẫn Văn sư huynh!” Theo cầu nhảy cóc ba bước thành hai bước chạm đất, ” Sư huynh! Ngươi như thế nào lại

ở đây? Ngươi cũng tham gia võ lâm đại hội sao?”

“Đương nhiên là tham gia võ lâm đại hội, ta đi theo sư bá sư huynh đến đấy.” Mẫn văn hướng về phía sau, ở đó đang có một bàn đầy người dưng dưng tự đắc hất cằm, hắn không phải

Vũ Đương đại

đệ tử, đây

cũng là lần đầu tiên có cơ hội tham gia võ lâm đại hội, tất nhiên thần sắc có phần hưng phấn nói: ” Ta lần trước không phải cũng

cùng sư bá bọn họ xuống núi đuổi theo cái tên tặc tử dám cả gan thâu chiêu bài Vũ Đương môn

sao? Đáng tiếc cái tên tiểu tặc kia cư nhiên sợ chết núp kĩ, làm sao cũng tìm không thấy. Lần này võ lâm đưa thϊếp mời, mời dự võ lâm đại hội, chúng ta lập tức chạy đến, hừ, ta xem tên

tiểu tặc lần này nhất định không dám xuất hiện. Đúng rồi, ngươi không hảo hảo ở lại

trên núi, chạy đến nơi đây đến làm gì?”

“Ngươi xuống núi, không ai dạy ta chiêu thức mới, ta cũng phải xuống núi mà học thôi.” Hồng Tảo nghe thấy hắn trái

một câu tiểu tặc, phải một câu tiểu tặc, rất là không thoải mái, đang muốn giải thích một chút, bỗng nhiên nghe Mẫn Văn hỏi hắn

tình hình gần đây, nhất thời ánh mắt sáng lên, ” Sư huynh, ta đã bái một sư phụ mới a! Lần này bái sư phụ là người thật tốt, là một

giáo chủ, hơn nữa mỗi ngày đều dạy ta công phu! Công phu của ta bây giờ đã mạnh lắm rồi

nga!”

( – * chấm chấm nước mắt * thật là ngây thơ quá đi * ôm ôm *)

Mẫn Văn ngạc nhiên, ” Cái gì? Ngươi vất vả

lắm mới bái nhập thành đệ tử Vũ Đương, cư nhiên…”

“Chính là sư phụ bọn họ chỉ lấy học phí, căn bản là không dạy ta công phu a. Vũ Đương là như thế, Nga Mi cũng là như thế, Hoa Sơn cũng là như thế, còn có rất nhiều

môn phái khác, ta bái cũng đã bái, lạy cũng đã lạy nhưng họ đều không tốt bằng một góc sư phụ của ta bây giờ.” Hắn nhanh mồm nhanh miệng nói không dứt lời, lại không biết đã vô tình khơi mào cơn tức giận của rất nhiều người, ” Sư phụ nói, bái sư mấy môn phái khác cũng không thể học thành tài được, thiên hạ chân chính danh môn, chỉ có sư môn nhà chúng ta.”

“Hừ, khẩu khí thật là lớn.” Một đại hán nam tử buông chén rượu trong tay, cười lạnh đứng lên, ” Ta thật muốn thỉnh giáo một chút tôn sư nhà ngươi. Không biết tiểu tử nhà ngươi ỷ có ai làm chỗ dựa, lại dám mở miệng liền vũ nhục Hoa Sơn danh môn?”

Mẫn Văn thấy đối phương thân hình cao lớn, ánh mắt sáng quắc, biết là cao thủ tập võ, hắn thấy hoảng sợ dùm cho

Hồng Tảo, lặng lẽ giật nhẹ tay áo

Hồng Tảo, ” Ngươi đi lên lầu đi.”

Hồng Tảo nói như thế nào cũng đã lên rừng xuống biển bái qua không ít bang phái, lại thừa hưởng

nền giáo dục của một ông sư phụ kêu căng tự phụ có số, nhất định

sẽ không dễ dàng hoảng sợ thất thố, liếc mắt đánh giá đối phương một cái, thành thật nói, “Sư phụ chính là sư phụ, ta không hỏi tên của hắn.”

Mẫn Văn cùng Hồng Tảo ở chung cũng đã lâu, sư đệ này của mình tính tình ngay thẳng khờ dại, không hiểu đạo lí đối nhân xử thế, sợ hắn chịu thiệt, hung hăng đánh hắn một cái, ” Kêu ngươi đi mau, có nghe thấy không?”

Hồng Tảo lại phi thường nghe lời sư huynh, gật đầu nói: ” Được rồi, ta đi, để xem xem sư phụ đã trở về chưa.” Cước bộ chưa nhấc lên, trước mặt

bỗng nhiên xuất hiện mấy đạo nhân ảnh, ngăn trở đường đi.

Mẫn Văn trong lòng căng thẳng, chắp tay nói, “Các vị võ lâm tiền bối, vị này tiểu sư đệ không hiểu chuyện…”

“Mẫn Văn, ngươi ở đấy làm gì? Cái tên tiểu oa nhi miệng còn hôi sữa kia có quan hệ gì với ngươi, việc gì ngươi phải vì hắn xuất đầu chống đỡ? Cút trở về cho ta.”Lão nhân Vũ Đương

đang ngồi cũng lên tiếng, âm trầm nói, ” Ta cũng đang muốn hỏi một chút, thiên hạ chân chính danh môn chỉ có một, như vậy Vũ Đương chúng ta

sẽ không tính danh môn đi? Tiểu oa nhi, ngươi

nói rõ ràng lại cho ta nghe thử.” Các bàn uống rượu

đều bị biến cố này hấp dẫn, không hề phát ra một chút tiếng động tranh cãi ầm ĩ. Phòng khách to như vậy, nhất thời lại bao trùm một mảnh

an tĩnh.

” Nga Mi của ta không biết đã đắc tội gì với quý phái, lại vô duyên vô cớ chịu vũ nhục của tiểu tử nhà ngươi?”

“Danh nhóm cũng chỉ có môn phái nhà ngươi, hừ, tiểu tử, ngươi có phải đã ăn mật gấu, dám ở chân núi nói hưu nói vượn? Quỳ xuống khấu đầu ba trăm cái, ta sẽ tha cho ngươi đi.”

“Kêu sư phụ ngươi ra đây quỳ xuống đất nhận tội! “

Hồng Tảo giống như tiểu bạch dương bị bầy sói vây quanh,

ánh mắt trượt đi nhìn bên này đạo cô, bên kia Sơn Đông đại hán, lại có thêm

lão nhân râu bạc, hợp

lý hợp tình nói: ” Ta không có phải vũ nhục ai a? Đại môn phái, chính là nhiều người, không có nghĩa

chính là danh môn. Có đại hiệp

mới là danh môn. Vũ Đương thu đồ đệ rất đông, nhưng là chỉ để ý lấy tiền, mặc kệ học nghệ, lãng phí tài hoa thanh xuân của đệ tử

tuổi trẻ; Nga Mi đường đường đại phái, ở chân núi lừa bán nhi đồng kiếm vàng bạc làm ác đã nhiều năm, còn không có

ra tay quản; Tứ Hỉ giáo bức lương vi xướng,

giáo chủ nói, chính miệng hắn nhận

là Hoa Sơn đệ tử

trên danh nghĩa, nhưng làm nhiều chuyện xấu dung túng thuộc hạ làm bậy, cũng không ai quản chế; còn có Nam Hải kiếm phái…”

Dù sao cũng có ít nhiều kinh nghiệm vì đi theo Thịnh Kiếm Thanh hành hiệp trượng nghĩa, mưa dầm thấm đất, nhìn thấy không ít sự, Hồng Tảo bản tính thật thà, cư nhiên đem lời nói của sư phụ nhớ lại, lại có thêm bằng chứng, khản khản mà nói, nghe được nhân sĩ chung quanh trợn mắt há hốc mồm, cuối cùng tổng kết lại một câu: ” Môn phái của ta tất nhiên bất đồng, tuy rằng chỉ có hai người, nhưng đều là đại hiệp, cho nên, giáo phái của ta mới là chân chính

võ lâm danh môn.”

Tuổi còn nhỏ, lại có công phu trấn định như thế này, loại kiến thức khí độ như vậy.

Không biết tiểu tử này từ đâu đến đây, lúc đầu thật giống như một tên ngốc.

Một lúc sau, có âm thanh vang lên hỏi, ” Nói hết nửa ngày, ngươi còn chưa xưng danh môn phái?”

“Chính là thiên hạ đệ nhất

môn phái — dâʍ đãиɠ giáo!” Hồng Tảo tinh thần phấn chấn, lớn tiếng báo tên gia môn bổn giáo, học bộ dáng của mấy võ lâm đại hiệp bộ dáng, bàn tay nắm lại, hướng tứ phương mà chắp tay.

Toàn trướng im lặng đến mức

một cây châm rơi xuống đất cũng

có thể nghe thấy. “Ngươi… Nói lại lần nữa xem?” Thật lâu, có thanh âm từ trong đám người váng lên.

“Dâʍ đãиɠ giáo!”

Lại là một trận trầm mặc cổ quái.

“Ha ha ha! Dâʍ đãиɠ giáo!”

“Tiểu tử này là kẻ điên!”

“Nhất định là một tên

ngốc tử! Làm sao có thể là tà giáo?”

Phái Nga Mi vài

tiên cô trên mặt xấu hổ đến đỏ bừng, khinh thường nói, ” Loại da^ʍ tà tiểu giáo này cư nhiên cũng dám hướng

Nga Mi phái của ta mà xưng giọng, không trừ tên tiểu tử này, Nga Mi chúng ta có thể nào đứng yên trên

giang hồ?”

Mọi người vốn lo lắng Hồng Tảo đang có âm mưu gì mới xuất hiện ở đây, vừa nghe cái tên

Dâʍ đãиɠ giáo cực

buồn cười này, nhất thời an tâm. Cười xong lúc sau, liền vung tay áo, chậm rãi hướng Hồng Tảo đè xuống.

“Các ngươi làm gì? Không được xằng bậy nga, sư phụ ta võ công tái thế, đã truyền

cho ta không ít chiêu số. ” Hồng Tảo cũng không phải ngu ngốc, nhìn ra tình thế không ổn, cảnh giác đứng lên, vươn ngón trỏ, cảnh cáo bọn họ, ” Các ngươi ít ra không phải người xấu, ta không nghĩ làm

các ngươi bị thương, trước cho các ngươi nhìn xem chỉ phong của ta.” Liển chỉ ngay vào bình rượu ở bàn bên cạnh ” Lão hán đẩy xe!”

( – ách!!! cái này 2 người luyện mới có hiệu lực a – 1 mình cái xe ko thì làm dc j, phải có lão hán đẩy mới đc chứ nhể..)

Ngón tay chỉ trong không trung

hai cái, bình rượu không hề động đậy. Hồng Tảo la lên kinh ngạc, ” A, như thế nào mất linh?”

Lời còn chưa dứt, cổ áo đã bị người túm lấy, trúng một bạt tai, khuôn mặt

bóng loáng

nhất thời sưng đỏ lên.

“Kỳ quái, tiểu tử này không có võ công?”

“Hừ, không có

nội lực mà cũng dám khẩu xuất cuồng ngôn?”

“Đúng là

kẻ điên!”

“Tìm sư phụ hắn đi!”

“Quên đi, loại

kẻ điên này, sao

có người chịu thu hắn làm đồ đệ? Nhất định là nói hưu nói vượn, đánh hắn một chút hết giận là tốt rồi.”

“Hắn không võ công, chúng ta là kẻ

học võ đối với

hắn quyền đấm cước đá, tựa hồ không được tốt.”

“Chẳng lẽ cứ như vậy buông tha hắn?”