Chương 17

Hình về được một chút lại đi , trước khi đi anh có dặn dò tôi trông nom cu Min cho cẩn thận.

– Anh đi đây , chắc phải tuần sau anh mới về được. Em tầm này ở nhà trông cu Min cho cẩn thận.

Tôi phì cười :

– Anh nghĩ em không trông con à ?

– Không , dạo gần đây bọn tội phạm đối đầu với bọn anh đang có xu hướng bắt cóc vợ con của đội anh phụ trách. Mấy hôm trước em không liên lạc được với anh là do bọn anh đang giải cứu con bé con gái của một anh trong đội bị bắt. Phải khó khăn lắm mới cứu được con bé kịp thời.

Tôi có chút lo sợ.

– Thôi , chưa gì đã méo mó rồi , xem kìa… Anh dặn thế thôi , cũng chưa xác định được tâm lý hoạt động của bọn tội phạm. Em cũng không cần lo quá , cẩn thận một chút là được.

Tôi gật đầu , vẫn hơi lo :

– Vâng , em sẽ cẩn thận hơn , anh cũng phải cẩn thận nhé.

Hình không nói thêm gì nữa , anh nhìn tôi chăm chú , chốc cái lại hôn lên má tôi sau đó nhanh chóng quay lưng đi mất.

Tôi đứng nhìn anh đến khi xe anh khuất dạng , trong lòng bỗng chốc sinh ra cảm giác nhớ nhung…

Hình đi được mấy hôm thì có khách đến thăm….

Sáng hôm ấy tôi xin nghỉ để đưa cu Min đi tái khám , vừa về đến nhà thì nghe bên ngoài có tiếng chuông cửa. Ngẫm nghĩ chẳng biết ai đến vì tôi ít bạn bè , bình thường cũng không có ai đến chơi.

Trao cu Min cho mẹ , tôi đi nhanh ra cửa.

– Ui chị này , có mở cửa mà sao lâu vậy ?

Trời , tiếng con Ngọc.

– Ngọc , nói chuyện gì không biết nể nang ai vậy ?

Nghe tiếng nói , tôi mới biết hôm nay Ngọc nó đi cùng với một cô gái khá xinh đẹp. Tôi gần như đơ người chẳng biết 2 cô gái hôm nay đến đây có việc gì.

– Giao , tôi là Thùy , hôm trước nghe cái Ngọc bảo con anh Hình bị bệnh , hôm nay mới có thời gian đến thăm. Chị đừng để bụng nhé.

Thùy ?? À là cô gái mà Ngọc nhắc đây mà..

Tôi quan sát một lượt , thấy có vẻ cũng không tốt lành gì nhưng khách đến nhà chẳng lẽ không tiếp. Với lại cũng xem thử xem bọn họ lần này đến đây là có ý đồ gì.

– À chào Thùy nhé , hai người vào nhà đi , kẻo rét.

Ngọc nắm tay Thùy vào trong , Thùy nhẹ nhàng chứ không ồn ào vô lễ như Ngọc. Nhưng chung quy người càng điềm tĩnh càng đáng sợ..

Vào trong nhà , tôi xuống bếp lấy nước với một ít bánh ngọt khi nãy tôi vừa mua.

– Ngọc với Thùy uống nước đi.

Ngọc nó đứng phắt dậy , giọng điệu có chút không vui :

– Anh Hình đi , sao chị không bảo anh ấy ra tiếp khách ?

Tôi cười nhạt :

– Anh Hình không có nhà đâu , anh ấy đi công tác rồi.

Ngọc vẫn ngó nghiêng , nó gọi với lên :

– Anh Hình , anh Hình ơi. Em với Thùy đến thăm anh này.. Anh Hình..

Tôi vẫn cười , lại để yên cho Ngọc nó kêu mấy đợt. Lúc này tôi mới có dịp quan sát Thùy , Thùy xinh lắm , kiểu nhẹ nhàng thanh thoát. Thấy Ngọc gọi , cô ta cũng ngó theo , ra điều như đang trông mong lắm. Ây…đến đây thì Hình có bảo giữa anh và cô Thùy này không có gì thì tôi có ngu mới tin. Hôm nay người ta đến tìm tận nhà rồi còn gì nữa !?

Mẹ tôi đi từ trên xuống , thấy Ngọc nên cố tình nói với giọng không vui :

– Cái gì ồn ào vậy Giao , cu Min đang muốn giờ ngủ…

Thấy mẹ tôi xuống , Ngọc bị sượng mặt , cô ta bực dọc ngồi xuống. Có Thùy là lên tiếng :

– Vâng cháu xin lỗi bác , vì nghĩ anh Hình có nhà , bọn cháu đến thăm cu Min.

Mẹ tôi gật đầu , bà không nói gì , chỉ nhẹ nhàng đi xuống bếp.

– Sao anh Hình không có nhà chị không nói tôi biết ?

Tôi cười cười :

– Tôi nói với cô rồi mà , chẳng qua cô không tin sợ tôi giấu anh ấy nên kêu inh ỏi còn gì.

Ngọc đỏ bừng mặt :

– Tôi dù sao cũng em anh Hình , chị nói chuyện không tốt hơn được sao. Người ta nói giặc bên ngô không bằng bà cô bên chồng , chị nên cư xử cho cẩn thận chút.

Tôi định bật lại ngay nhưng Thùy nhanh miệng.

– Giao cô đừng để ý cái Ngọc , nó thẳng tính chứ không có ý gì đâu.

– Thẳng tính với vô duyên nó khác nhau nhiều lắm , cô Ngọc đây thì tôi lạ gì đâu. Thôi nhưng chiều em chồng tí cũng không mất gì đâu Thùy nhỉ ?

Thùy gật gật , mặt cô ta có chút tái đỏ , cả Ngọc sau đó cũng không nói gì. Tôi cũng hoàn toàn im lặng , tôi vẫn chưa biết mục đích 2 người này đến đây ngày hôm nay là thế nào..

– Anh Hình đi khi nào về ?

Ngọc hỏi , mà lại hỏi kiểu vô lễ , tôi cũng không màn trả lời.

– Tôi hỏi anh Hình khi nào về ?

– Cô hỏi tôi sao bà cô bên chồng ?

Ngọc nó tức anh ách , nó lớn tiếng :

– Chị kênh kiệu vừa thôi , chị nghĩ chị là vợ anh Hình thì muốn nói muốn làm gì thì làm à ? Thùy về rồi thì chị hết đường huênh hoang nhé..

Thùy bên cạnh cười cười kéo tay Ngọc , ý bảo như Ngọc đừng nói nữa nhưng sự thật thì có khi Thùy lại đang mong cái Ngọc nói càng nhiều càng tốt.

– Chị kéo tay em làm gì , chị không thấy cô ta khó ưa sao. Nếu khi xưa chị không rời VN thì chắc gì giờ có cô ta ngồi ở đây. Nhà này là nhà của chị , anh Hình là chồng của chị kìa. Chị chỉ cần nói vẫn còn yêu anh Hình thì anh ấy sẽ quay lại ngay thôi , chị sợ cái gì.

Thùy lấp bấp.

– Ngọc , em nói gì lung tung vậy. Chị với anh Hình đã làm quá…khứ rồi.. Chị…

Ngọc kéo tay Thùy :

– Chị sợ chị ta hả ? Thứ vô duyên như chị ta chắc mòi chài anh Hình có con chứ tốt lành gì. Chị là con gái đàng hoàng thì chị thua gì mà sợ..

Thùy im lặng , còn tôi lại buồn cười đến mức muốn cười thật to. Hai cô gái này diễn sâu thật đấy nhưng lừa được ai chứ chẳng lừa được tôi.

– 2 cô có cần không gian riêng tư để nói chuyện không , để tôi vào trong cho 2 cô dễ bàn bạc nhé.

Ngọc đứng hình , còn Thùy thì trợn tròn mắt , chắc bọn họ ngạc nhiên lắm..

– Chị nói vậy là sao ?

– Tôi thấy 2 cô cần không gian riêng nên để 2 cô thoải mái chút. Không cần à ?

Thùy lấp bấp :

– Giao..chị đừng hiểu lầm.. không có gì đâu..

Tôi cười nhạt :

– Tôi đâu có hiểu lầm cái gì , cô với Ngọc cứ nói chuyện tiếp đi. Khi nào xong thì về , tôi không quấy rầy nữa..

Ngọc nó điên tiết :

– Ý cô bảo bọn tôi diễn trò hả?

Tôi xua tay :

– Ý là cô Ngọc nói chứ tôi không có nói đâu.

Ngọc nó còn định nói nữa nhưng Thùy ngăn lại. Cô ta cười nhạt , thay đổi hoàn toàn thành con người khác :

– Cô cũng ghê gớm thật đấy , nghe cái Ngọc bảo cô nóng tính , tôi tưởng thế nào hóa ra đều là cáo.. Hèn gì anh Hình nuông chiều cô như thế..

Tôi bật cười , nói tới nói lui , hồ ly cũng tòi cái đuôi ra ngoài.

– Vì các cô khinh người nên mới mắc công diễn một hồi sâu sắc như vậy. Nhưng tôi nghĩ nên để diễn cho anh Hình xem chứ đừng đến diễn trước mặt tôi. Mấy cái trò tình ngay lý gian này , tôi đâu có lạ gì. Tôi không ghê gớm nhưng không phải phụ nữ hồ đồ , ai nói gì cũng tin.

Ngọc có chút hoảng sợ , nó kéo tay Thùy. Thùy trợn mắt trừng lại , trong rất đáng sợ.

– Theo tôi biết thì anh Hình thích phụ nữ hiền dịu chứ đanh đá như cô chắc lại chơi trò bẩn giữ chân anh ấy chứ gì ?

Tôi gật đầu :

– Cô nói phải , tôi để có con trước mới về với anh Hình. Quan trọng không phải thủ đoạn gì mà là ai được làm mẹ của con anh ấy chứ dăm ba cái thủ đoạn của đàn bà , ai làm không được.

– Cô nghĩ cô giữ chân anh ấy được bao lâu , tôi nói cho cô biết , Hình là đàn ông đào hoa , nay cô này mai cô khác , cô chịu được bao nhiêu ?

Tôi phì cười :

– Chịu được hay không không cần cô nhắc.

Thùy cười đểu :

– Mèo chê mỡ bao giờ , con mèo tham ăn thì chẳng dại bỏ lỡ. Cô là vợ ngon sao bằng tình nhân. Tôi nói tóm lại cho cô có cái đề phòng , tôi yêu anh Hình , muốn quay lại với anh ấy. Làm vợ bé cũng được , chủ yếu làʍ t̠ìиɦ nhân giữ chân anh ấy thôi. Anh Hình là cảnh sát sẽ không để cô ly hôn đâu , nhưng thế tôi càng thích.

Tôi điên hết cả người , thời đại gì mà thứ giật chồng người khác lại có suy nghĩ công khai trơ trẽn đến như thế. Trước kia tôi hiền quá nên để Mỹ qua mặt , còn bây giờ đừng hòng qua mặt được tôi.

Ly nước dưới bàn vẫn còn đầy , tôi tiện tay tạt hết vào mặt Thùy. Cô ta ướt sũng cả người , gào lên :

– Cô bị điên hả ?

Tôi chẳng những tạt nước mà ngay cả ly thủy tinh tôi cũng thẳng tay ném thẳng vào người cô ta.

– Cô nghĩ mình là ai ? Lấy tư cách gì hâm dọa tôi ?

Thùy né không kịp nên ly thủy tinh văng trúng bụng cô ta sau đó vỡ tan tành dưới nền nhà. Ngọc nó không tin tôi làm thế nên chắc sợ chẳng dám nói gì.

– 2 đứa tụi bây nên biến đi trước khi tao điên lên sẽ làm ra chuyện không tốt. Đến đây ra oai à , ngu vừa thôi.

Thùy trừng mắt :

– Nhất định rồi mày phải xin tao , xin tao bỏ qua cho mày , xin tao trả chồng cho mày. Đừng vội mừng..

Tôi chẳng nói gì , lẳng lặng đi ra ngoài , đưa tay như kiểu tiễn khách.

Thùy với Ngọc nhìn nhau , sau đó lại hậm hực bỏ đi ra ngoài.

– Sau này đừng dại đến đây làm trò điên nữa , lần này là ly thủy tinh vào bụng , lần sau là ấm trà vào đầu. Nhớ cho rõ..

Thùy tức lắm nhưng chẳng nói lại tôi , cô ta cùng cái Ngọc kéo nhau đi về.

Tôi không biết giữa cô ta và Hình thật sự có chuyện gì hay không nhưng ngày hôm nay cô ta công khai đòi cướp chồng tôi cũng khiến tôi có chút lo lắng. Quan trọng tôi chưa thật sự tin tưởng Hình… Một lần bị phản bội , tôi không hề muốn lại một lần nữa bị phản bội..

Còn về Thùy , đàn bà ngu như cô ta thế gian này ít lắm.. Như chị Mỹ trước kia mới là đáng sợ chứ Thùy với Ngọc thì có là gì ?!

———