Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Mười Giờ Rưỡi Đêm Hè - Tần Tam Kiến

Chương 12

« Chương TrướcChương Tiếp »
Diệp Miễn không ngờ Phó Duy Nhất sẽ đến, càng không ngờ bọn họ sẽ chạm mặt nhau trong tình huống này. Khi đối phương ôm chai rượu xuất hiện trước mắt hai người, Diệp Miễn nhất thời không biết giải thích tại sao bản thân lại ngồi đây với Sầm Khuyết.

Diệp Miễn không thể nói, cũng chợt nhận ra rằng bản thân mình chẳng có lập trường gì để hỏi nhiều như vậy.

Trời dần tối, bọn họ cũng dần dần bị che khuất trong màn đêm.Phó Duy Nhất không nói gì, chỉ nhìn Diệp Miễn.

Có người qua đường tò mò nhìn bọn họ, Diệp Miễn cảm thấy hơi lúng túng, chỉ đành quay lại bên cạnh xin lỗi đối phương.

– Tại sao lại phải che. – Diệp Miễn hỏi.

Khi đẩy cánh cửa cửa hàng tiện lợi hắn còn quay đầu nhìn Sầm Khuyết, thậm chí đến cả lúc mua khăn giấy ánh mắt cũng chưa từng rời khỏi đối phương, sợ anh sẽ nhân cơ hội hắn không có ở đó đứng dậy đi mất.Trong ba người, Sầm Khuyết là người bình tĩnh nhất.

Đã chẳng còn gì để nói thêm, Diệp Miễn không thể không cảm thán gặp gỡ bất ngờ trong cuộc đời.

Diệp Miễn về nhà đợi tới bảy giờ bốn mươi lăm phút, phía Phó Duy Nhất vẫn không có tin tức gì, hắn cũng không hỏi nhiều. Trước đây rất nhiều lần đối phương nói sẽ tới, cuối cùng lại về thẳng nhà.Anh tỉnh bơ nhìn Phó Duy Nhất từ trên xuống dưới, sau đó hỏi Diệp Miễn:

Diệp Miễn nhìn anh đến ngây người, bỗng dưng muốn vươn tay ra chạm vào anh.– Bạn anh à?

Diệp Miễn gật đầu, uống cạn chỗ bia còn lại.

Hoa cà độc dược:

Diệp Miễn nuốt nước bọt, khẽ “ừ” một tiếng.

Diệp Miễn kinh ngạc nhìn anh, còn Sầm Khuyết chỉ hoảng hốt trong giây lát rồi nói:

Từ đầu tới cuối Phó Duy Nhất không nhìn sang Sầm Khuyết, chỉ nhìn chằm chằm Diệp Miễn, không cử động, nhưng móng tay đã bấu sâu vào trong thịt.

Anh vẫn luôn cảm thấy vận mệnh đang dắt mũi bản thân, vậy thì bản thân của hình xăm này cũng chính là ám thị đối với vận mệnh của anh.

Tay Sầm Khuyết vẫn cầm lon bia còn sót lại một nửa, cứ nhìn Diệp Miễn như thế.

Sầm Khuyết bình tĩnh gật đầu, uống hết lon bia trong tay, sau đó đứng dậy:

– Tôi không uống.

Hắn chưa từng làm việc ở nơi ấy, thậm chí cũng chưa từng tìm hiểu về nó bao giờ. Hồi nhỏ có người nói với hắn, người thượng đẳng chỉ làm những công việc động não, chỉ những người hạ đẳng mới làm công việc chân tay. Lớn lên rồi, hắn mới hiểu câu nói này mang thành kiến nghiêm trọng, nhưng quả thực hắn cũng chưa từng tiếp xúc với người làm công việc kiểu này.Diệp Miễn cười:– Bạn anh đã tới rồi, tôi về trước nhé.

Diệp Miễn về nhà đợi tới bảy giờ bốn mươi lăm phút, phía Phó Duy Nhất vẫn không có tin tức gì, hắn cũng không hỏi nhiều. Trước đây rất nhiều lần đối phương nói sẽ tới, cuối cùng lại về thẳng nhà.

Sầm Khuyết đã thay bộ quần áo làm việc ra, mặc chiếc áo phông đen của anh. Cứ thế, anh nghênh đón ánh nhìn chăm chú kèm nụ cười của Diệp Miễn, đi tới ngồi xuống bên cạnh hắn.Anh bóp méo lon bia, đi tới cạnh thùng rác, quăng nó vào trong đó.

Anh bóp méo lon bia, đi tới cạnh thùng rác, quăng nó vào trong đó.

Trong ba người, Sầm Khuyết là người bình tĩnh nhất.Diệp Miễn nghiêng đầu nhìn anh, thấy anh không về theo hướng đã tới, không nói tạm biệt, cũng không vẫy tay.

Sầm Khuyết nhìn hắn đăm đăm, cuối cùng trong mắt cũng dâng lên ý cười.

Diệp Miễn kéo Phó Duy Nhất vào trong phòng, ngồi xổm xuống tháo giày cho cậu ta, giúp cậu ta đeo dép lê.– Cái gì?Cho tới khi Sầm Khuyết đi xa rồi, Diệp Miễn mới đứng vậy, kéo Phó Duy Nhất như hóa đá qua, vỗ lưng anh ta an ủi:

Hắn có quá nhiều điều muốn hỏi, song lại cảm thấy hỏi câu gì cũng sẽ làm người trước mắt tổn thương.

Sầm Khuyết nói:– Đi thôi, đi thôi, về nhà nào.

Sầm Khuyết ngạc nhiên nhìn hắn, nghĩ một lát mới hỏi:

Hết chương 12

Diệp Miễn đưa lon bia chưa mở cho anh, Sầm Khuyết nói:

Sầm Khuyết nói:Diệp Miễn buông Phó Duy Nhất ra, xoay người đi về phía nhà mình, nhưng Phó Duy Nhất vẫn đứng yên ở đó.

Khi Diệp Miễn về tới nhà, trời đã rất muộn, hắn vẫn còn ôm chai rượu vang đã ấm kia.

Bớt?

Có người qua đường tò mò nhìn bọn họ, Diệp Miễn cảm thấy hơi lúng túng, chỉ đành quay lại bên cạnh xin lỗi đối phương.

Diệp Miễn càng nghĩ càng cảm thấy phiền lòng, lúc này đây, hắn chợt nhận ra rằng dường như bản thân đã bị cuốn vào chuyện nhà người khác.

– Thực ra tôi định hỏi cậu có ý định đổi công việc khác không, – Diệp Miễn nói – Cậu gầy quá, làm ở công trường sao mà trụ được.

Hắn ra ngoài, đưa khăn ướt qua:– Tôi tưởng hôm nay ông không tới. – Diệp Miễn nói – Sau này tôi không ra ngoài uống rượu với người khác nữa, sẽ chuyên tâm đợi ông, có được không?

Diệp Miễn ra khỏi nhà vào tám giờ kém, lúc bước chân về phía cửa hàng tiện lợi, thậm chí hắn còn cảm thấy dường như cục sưng ở mắt cá chân đã biến mất, bước chân nhẹ nhàng khoan khoái hơn nhiều.

Diệp Miễn nói:Cuối cùng Phó Duy Nhất mới phản ứng lại. Anh ta quay đầu sang nhìn Diệp Miễn, nhưng trong mắt lại mang vẻ phẫn nộ.

Hắn lập tức nhớ tới lần Sầm Khuyết đưa thuốc cho mình, phản ứng đầu tiên là đối phương tới tìm hắn.

Diệp Miễn có chút căng thẳng, hắn không dám chắc sau khi nghe xong câu hỏi của mình Sầm Khuyết có còn muốn ngồi đây nói chuyện với hắn nữa không, hắn uống một ngụm bia, sau đó nói:Diệp Miễn chưa từng nhìn thấy ánh mắt như thế này trên người Phó Duy Nhất. Đối với hắn mà nói, không cần biết bao nhiêu tuổi thì Phó Duy Nhất vẫn luôn là cậu thiếu niên mười lăm năm trước hắn quen. Mặc dù bởi vì vấn đề gia đình cho nên tính cách thất thường, song trước giờ với Diệp Miễn, anh ta đều ỷ lại nhiều hơn là oán giận.

– Tôi đi mua bịch giấy, cậu đợi một lát.

– Tôi không uống.– Tôi lại lo chuyện bao đồng rồi.Diệp Miễn không quen với việc bị Phó Duy Nhất nhìn như vậy, hắn muốn giải thích, nhưng lại không biết phải giải thích thế nào.

Mở cửa bước vào phòng, Diệp Miễn mệt không dậy nổi.Nói người này tên là Sầm Khuyết, có khả năng là Phó Tu Kiệt người nhà họ đã tìm kiếm hai mươi năm nay ư?

– Tôi không biết. – Ngón tay Sầm Khuyết cọ cọ vào hình xăm – Lúc tôi xăm nó chỉ muốn che vết bớt lại thôi, không quan tâm nó là hình gì.

Diệp Miễn kinh ngạc nhìn anh, còn Sầm Khuyết chỉ hoảng hốt trong giây lát rồi nói:Nói rằng vì Phó Duy Nhất nên mới muốn tìm hiểu sâu hơn, mới ngồi đây uống rượu nói chuyện với người ta ư?

Hắn chưa từng làm việc ở nơi ấy, thậm chí cũng chưa từng tìm hiểu về nó bao giờ. Hồi nhỏ có người nói với hắn, người thượng đẳng chỉ làm những công việc động não, chỉ những người hạ đẳng mới làm công việc chân tay. Lớn lên rồi, hắn mới hiểu câu nói này mang thành kiến nghiêm trọng, nhưng quả thực hắn cũng chưa từng tiếp xúc với người làm công việc kiểu này.

Hay nói, tôi tò mò với cậu ấy, tôi muốn thử làm bạn bè với cậu ấy?

Phó Duy Nhất đột ngột nhét chai rượu đang ôm vào tay Diệp Miễn, sau đó quay người đi về phía đường đối diện.Diệp Miễn chẳng thể nói ra một câu nào.

– Tôi có thể giúp cậu tìm một công việc khác nhẹ nhàng hơn.Phó Duy Nhất chỉ nhìn Diệp Miễn, không nói lấy một lời, nhìn tới mức Diệp Miễn sởn gai ốc.

Nào ngờ, cửa mở ra, người đứng bên ngoài lại là Phó Duy Nhất với gương mặt lấm lem nước mắt.Diệp Miễn thoáng cảm thấy thất vọng, nhưng chỉ trong giây phút ngắn ngủi đó thôi. Hắn mở cửa vào trong mua hai lon bia rồi ra ngoài ngồi đợi trên bậc thang.– Ông nói gì đi. – Diệp Miễn nói – Hay chúng ta về nhà nói chuyện.

– Cái gì?

Đã từng thấy Phó Duy Nhất khóc rất nhiều lần, nhưng hắn không thể làm lơ được. Người này vừa khóc là hắn lại căng thẳng, dẫu rằng người ta chỉ khóc vì một chuyện nhỏ không quan trọng.

Phó Duy Nhất không nói gì, chỉ nhìn Diệp Miễn.Diệp Miễn cười:Phó Duy Nhất đột ngột nhét chai rượu đang ôm vào tay Diệp Miễn, sau đó quay người đi về phía đường đối diện.

Phó Duy Nhất đột ngột nhét chai rượu đang ôm vào tay Diệp Miễn, sau đó quay người đi về phía đường đối diện.

Hai anh em sinh đôi, trong quá trình trưởng thành sau ngày sẽ vì vô số nguyên nhân mà dần dần trở nên khác biệt. Cho dù tướng mạo hay khí chất đều có thể hướng về hai thái cực khác nhau. Nhưng ít ra thì gương mặt của Phó Duy Nhất và Sầm Khuyết cũng vô cùng giống nhau, giống như phiên bản khác của cùng một người. A là cậu ấm sống an nhàn sung sướиɠ, da dẻ mịn màng. B là kẻ lang thang dãi gió dầm sương.

Diệp Miễn đứng nguyên tại chỗ nhìn anh ta, không đuổi theo, cũng không gọi anh ta lại, cứ thế đưa mắt nhìn theo bóng dáng Phó Duy Nhất lái xe rời khỏi đây.

Chuông cửa vang lên khiến hắn giật mình bật dậy, nhìn đồng hồ theo phản xạ có điều kiện, đã mười hai giờ hơn rồi.– Không. – Sầm Khuyết trả lời.Tay lái mới ra đường, cảm xúc còn không ổn, Diệp Miễn lo lắng cho anh ta, nhấc điện thoại lên không ngừng gọi tới số điện thoại của Phó Duy Nhất, song đối phương không nghe.

Diệp Miễn chưa từng nhìn thấy ánh mắt như thế này trên người Phó Duy Nhất. Đối với hắn mà nói, không cần biết bao nhiêu tuổi thì Phó Duy Nhất vẫn luôn là cậu thiếu niên mười lăm năm trước hắn quen. Mặc dù bởi vì vấn đề gia đình cho nên tính cách thất thường, song trước giờ với Diệp Miễn, anh ta đều ỷ lại nhiều hơn là oán giận.Hắn thực sự không yên tâm, vội vẫy một chiếc xe taxi, đuổi theo sau.

Diệp Miễn chưa từng nhìn thấy ánh mắt như thế này trên người Phó Duy Nhất. Đối với hắn mà nói, không cần biết bao nhiêu tuổi thì Phó Duy Nhất vẫn luôn là cậu thiếu niên mười lăm năm trước hắn quen. Mặc dù bởi vì vấn đề gia đình cho nên tính cách thất thường, song trước giờ với Diệp Miễn, anh ta đều ỷ lại nhiều hơn là oán giận.

Sầm Khuyết yên lặng ngồi đó chờ Diệp Miễn đọc đáp án cho mình nghe. Bởi vì anh cũng rất muốn biết ý nghĩa của hoa cà độc dược là gì.Hai người Diệp Miễn vừa mới đi không lâu thì một người bước ra từ ngõ nhỏ cách bọn họ không xa. Sầm Khuyết đút tay vào túi đứng đó, nhìn theo hướng chiếc xe di chuyển tới ngây người.

***

Cho nên Sầm Khuyết xuất hiện ở đây, có lẽ không chỉ là trùng hợp.

Hoa cà độc dược:Khi Diệp Miễn về tới nhà, trời đã rất muộn, hắn vẫn còn ôm chai rượu vang đã ấm kia.

Nào ngờ, cửa mở ra, người đứng bên ngoài lại là Phó Duy Nhất với gương mặt lấm lem nước mắt.Ban nãy tận mắt nhìn thấy xe của Phó Duy Nhất rẽ vào khu nhà của anh ta, Diệp Miễn mới yên tâm quay về, không nói với đối phương rằng mình vẫn luôn theo sau, chuyện này không cần thiết.

Diệp Miễn chưa từng nhìn thấy ánh mắt như thế này trên người Phó Duy Nhất. Đối với hắn mà nói, không cần biết bao nhiêu tuổi thì Phó Duy Nhất vẫn luôn là cậu thiếu niên mười lăm năm trước hắn quen. Mặc dù bởi vì vấn đề gia đình cho nên tính cách thất thường, song trước giờ với Diệp Miễn, anh ta đều ỷ lại nhiều hơn là oán giận.

Sầm Khuyết cầm lấy, lau tay, sau đó nói:

Từ đầu tới cuối Phó Duy Nhất không nhìn sang Sầm Khuyết, chỉ nhìn chằm chằm Diệp Miễn, không cử động, nhưng móng tay đã bấu sâu vào trong thịt.Mở cửa bước vào phòng, Diệp Miễn mệt không dậy nổi.

Chắc khó khăn lắm nhỉ?

Hắn thuận tay đặt rượu lên bàn trà, nằm trên sofa day huyệt thái dương thật mạnh.

– Nhưng màu đen lại đại diện cho bóng tối, tử vong không thể lường trước và tình yêu lang bạt.

– Sầm Khuyết, – Sầm Khuyết học theo Diệp Miễn báo tên họ mình – Năm nay… 27 tuổi.

Hình ảnh Phó Duy Nhất và Sầm Khuyết đứng cạnh nhau lại một lần nữa xộc vào đại não hắn. Vừa nhắm mắt lại, gương mặt của hai người kia gần như có thể trùng khớp lên nhau.

Diệp Miễn không ngờ Phó Duy Nhất sẽ đến, càng không ngờ bọn họ sẽ chạm mặt nhau trong tình huống này. Khi đối phương ôm chai rượu xuất hiện trước mắt hai người, Diệp Miễn nhất thời không biết giải thích tại sao bản thân lại ngồi đây với Sầm Khuyết.

Hai anh em sinh đôi, trong quá trình trưởng thành sau này sẽ vì vô số nguyên nhân mà dần dần trở nên khác biệt. Cho dù tướng mạo hay khí chất đều có thể hướng về hai thái cực khác nhau. Nhưng ít ra thì gương mặt của Phó Duy Nhất và Sầm Khuyết cũng vô cùng giống nhau, giống như phiên bản khác của cùng một người. A là cậu ấm sống an nhàn sung sướиɠ, da dẻ mịn màng. B là kẻ lang thang dãi gió dầm sương.

Sầm Khuyết yên lặng ngồi đó chờ Diệp Miễn đọc đáp án cho mình nghe. Bởi vì anh cũng rất muốn biết ý nghĩa của hoa cà độc dược là gì.

Anh chỉ xăm đại lên thôi, hình xăm này cũng đã theo anh ba năm nay rồi.Diệp Miễn càng nghĩ càng cảm thấy phiền lòng, lúc này đây, hắn chợt nhận ra rằng dường như bản thân đã bị cuốn vào chuyện nhà người khác.

Hết chương 12

Hắn ngồi trên sofa, chỉ cần ngẩng đầu lên sẽ nhìn thấy công trường phía đối diện. Chẳng biết bây giờ Sầm Khuyết đang làm gì nhỉ?

– Ông nói gì đi. – Diệp Miễn nói – Hay chúng ta về nhà nói chuyện.

– Ông nói gì đi. – Diệp Miễn nói – Hay chúng ta về nhà nói chuyện.Diệp Miễn không biết bản thân mình đã thϊếp đi khi nào. Bởi vì cảm thấy mệt mỏi, hắn ngả người xuống sofa, bất giác ngủ mất lúc nào không hay.

– Ông nói gì đi. – Diệp Miễn nói – Hay chúng ta về nhà nói chuyện.

Chuông cửa vang lên khiến hắn giật mình bật dậy, nhìn đồng hồ theo phản xạ có điều kiện, đã mười hai giờ hơn rồi.

Hắn chỉ vào vết thương bên khóe mắt trái Sầm Khuyết:

Hắn lập tức nhớ tới lần Sầm Khuyết đưa thuốc cho mình, phản ứng đầu tiên là đối phương tới tìm hắn.

– Sáng nay anh hỏi tôi đây là hoa gì.

Nào ngờ, cửa mở ra, người đứng bên ngoài lại là Phó Duy Nhất với gương mặt lấm lem nước mắt.

– Tôi tìm thử xem hoa cà độc dược có ý nghĩa gì.Diệp Miễn biết chuyện Phó Duy Nhất hay khóc, cảm xúc của người trước mắt mỏng manh yếu đuối như cánh ve, phải nâng niu nhẹ nhàng.

Diệp Miễn gật đầu, uống cạn chỗ bia còn lại.

– Không. – Sầm Khuyết trả lời.Diệp Miễn hơi do dự, và rồi cuối cùng vẫn đưa điện thoại qua.– Sao thế?

Sống có tốt không?Đã từng thấy Phó Duy Nhất khóc rất nhiều lần, nhưng hắn không thể làm lơ được. Người này vừa khóc là hắn lại căng thẳng, dẫu rằng người ta chỉ khóc vì một chuyện nhỏ không quan trọng.

Sầm Khuyết đặt hai tay trên đầu gối, ngồi rất thẳng, thoạt nhìn có vẻ rất nghiêm túc.

Diệp Miễn kéo Phó Duy Nhất vào trong phòng, ngồi xổm xuống tháo giày cho cậu ta, giúp cậu ta đeo dép lê.

– Đêm hôm ông tự tới đây một mình hả? – Diệp Miễn đứng dậy – Sao lại khóc thế kia?

– Tôi không biết, – Diệp Miễn nói – Tại sao không muốn ai nhận ra?

Diệp Miễn nắm chặt tay anh, nói:

Hắn còn chưa nói xong đã bị Phó Duy Nhất kéo tới ôm chầm lấy. Đối phương vùi mặt vào lòng hắn, ôm chặt lấy hắn.

Diệp Miễn càng nghĩ càng cảm thấy phiền lòng, lúc này đây, hắn chợt nhận ra rằng dường như bản thân đã bị cuốn vào chuyện nhà người khác.

***

Diệp Miễn hơi do dự, và rồi cuối cùng vẫn đưa điện thoại qua.– Tôi sợ. – Phó Duy Nhất nói – Tôi sợ mình không phải là duy nhất của ông.

Diệp Miễn cười:

Phó Duy Nhất bước tới gần, đứng trước mặt hai người.Hết chương 12
« Chương TrướcChương Tiếp »