Chương 9

11.

Mạc Ngôn ôm chặt lấy chân Mục Dã, lớp trang điểm trên mặt vì khóc mà lấm lem.

“Mục Dã, xin hãy tha thứ cho em, tất cả đều là vì em yêu anh.”

Mục Dã sững sờ tại chỗ, nghe xong mới từ từ quay đầu lại, dường như rất bình tĩnh.

“Lên giường với người đàn ông khác, đây là yêu tôi?”

“Mang thai con của người khác, tìm tôi đòi chịu trách nhiệm, đây là yêu tôi?”

“Tôi vì cô mà vứt bỏ tất cả.”

Mạc Ngôn rơi nước mắt mà lắc đầu, đôi môi run rẩy.

Đôi mắt anh ta đỏ ngầu, trên trán nổi gân xanh, đột nhiên Mục Dã tóm lấy cổ Mạc Ngôn.

Trong sảnh tiệc, có người la hét, có người thì thầm, có người mang vẻ mặt giễu cợt và khinh thường...

Các phương tiện truyền thông lớn chen vào đám đông chụp ảnh điên cuồng, ánh sáng đèn gần như chôn vùi hai người trên sân khấu.

Mạc Ngôn bị bóp cổ dẫn đến khuôn mặt tím tái đi, lúc này mới có người bước tới kéo Mục Dã ra.

Ánh mắt của Mục Dã xuyên qua đám đông nhìn thẳng vào tôi.

Anh ta như bị xì hơi, cơn tức giận trong mắt tiêu tan, trông có vẻ vừa bối rối vừa buồn bã.

Tôi lạnh lùng nhìn anh ta, trong mắt không một chút cảm xúc.

Hai giọt nước mắt đυ.c ngầu từ từ rơi xuống trong đôi mắt của anh ta.

Cơn đau như nứt ra, anh ta không thể kiềm chế mà kêu lên, bả vai run run.

Có lẽ bây giờ anh ta mới thực sự hối hận.

Nhưng anh ta cần phải chịu đựng nhiều hơn thế.

…….

Sau trò hề trong đám cưới này, cha Mục tức đến mức phải nhập viện.

Khi đối mặt với Mục Hoà, tôi vẫn cảm thấy có chút áy náy.

Anh ấy chỉ mỉm cười bình thản.

“Đừng buồn, đây là điều cậu ta xứng đáng nhận được.”

Tôi nghi ngờ nhìn anh: “Sao anh nói vậy?”

Từ lời kể của anh, lúc này tôi mới biết cái chân của Mục Hoà không phải do tai nạn.

Ban đầu mẹ Mục kết hôn với cha Mục cũng nhờ thông qua một cuộc hôn nhân kinh doanh, cho nên vốn dĩ không có tình cảm với ông ta.

Cho nên khi tình nhân của cha Mục mang Mục Dã đến cửa, bà ấy cũng không làm ồn, chỉ yêu cầu ông ta cắt 10% cổ phần.

Cha Mục thực sự đã đồng ý.

Sau này mới biết, ông ta chưa bao giờ cắt đứt với tình nhân trong nhiều năm qua.

Chân của Mục Hoà cũng là do ả tình nhân đó và Mục Dã gây ra.

Sau này, cha Mục điều tra ra bọn họ.

Nhưng ông ta không nói gì, mà chỉ dọn dẹp tất cả lộn xộn cho họ.

Mục Hoà bình tĩnh nói: “Có vẻ như anh không phải là nhân vật chính trong vụ tai nạn này.”

Tôi nghe vừa sợ hãi vừa đau lòng.

Bởi vì Mục Hoà chỉ là kết quả của hôn nhân, cho nên không bằng đứa con được sinh ra từ tình yêu sao?

Mẹ Mục bề ngoài giả vờ không biết nhưng bà đã bí mật liên lạc với các cổ đông của công ty và mua cổ phiếu riêng lẻ.

Trong những năm qua, vì sức khỏe yếu, quyền lực của cha Mục đều bị lấy mất.

Sau vụ bê bối trong đám cưới, cha Mục đã được đưa vào bệnh viện.

Lấy danh nghĩa để ổn định tập đoàn, mẹ Mục nhân cơ hội này để ông ta chuyển nhượng cổ phần sang.

Trong cơn tức giận, ông ta đã chuyển toàn bộ cổ phần của mình cho Mục Hoà.

Nhưng đây cũng là mưu đồ của ông ta, nếu sự việc bị bại lộ, Mục Dã và ả tình nhân nhất định sẽ phải ngồi tù.

Cha Mục đã dùng toàn bộ cổ phần của mình để bày tỏ thái độ, muốn mẹ Mục bỏ qua cho bọn họ.

Nhưng mẹ Mục và tôi đều nhẫn tâm như nhau.

Sau khi nhận được đơn chuyển nhượng cổ phần, bà đã trực tiếp đưa ra bằng chứng để kiện Mục Dã và mẹ ruột của anh ta.

Bằng chứng rõ ràng, chắc chắn bọn họ sẽ phải ngồi tù.

Không còn cơ hội quay đầu.

Ở bệnh viện, sau khi cha Mục biết tin, ông ta tức giận đến mức bị đột quỵ.

Mục Hoà nhìn ông ta nằm trên giường bệnh qua cửa kính. Trên mặt không còn ý cười.

Tôi hỏi: “Anh hận ông ta không?”

Anh ấy im lặng một lúc lâu.

“Có lẽ.”

Tôi nắm lấy tay anh ấy, mười ngón tay đan vào nhau.

Lòng bàn tay thường ấm áp lúc này lại vô cùng lạnh lẽo.

“Mục Hoà, em sẽ luôn bên cạnh anh.”

Lông mày anh khẽ động, ánh mắt sâu thẳm, anh ôm tôi vào lòng.

“Ừm, bây giờ tôi rất hạnh phúc.”