Chương 4

5.

Ban đầu tôi nghĩ đây chỉ là một tiết mục nhỏ, nhưng không ngờ nó lại trở thành chủ đề tìm kiếm nóng.

# vũ công nổi tiếng cướp bạn trai của người khác#

# Khương Lan tiểu tam#

# Bài phát tán gốc, đi tìm công lý#

………..

Có người mua hot search, độ phổ biến không những không giảm mà còn ngày càng nổi.

Vô số cư dân mạng đã để lại lời nhắn trên blog chính thức của rạp múa chúng tôi, yêu cầu sa thải những người có đạo đức xấu.

Những người trong đoàn múa cùng tôi tức giận đến nghiến răng nghiến lợi.

Tôi là một người hoà nhã, họ đều biết rõ tính cách của tôi, đương nhiên là sẽ đứng về phía tôi.

“Chị Lan Lan, những người bịa đặt này đã đi quá xa rồi, làm sao bây giờ?”

Cô bé vũ công lo lắng hỏi.

Tôi xoa đầu cô ấy và bình tĩnh mỉm cười.

“Đừng lo lắng, sớm thôi nó sẽ lặng xuống.”

Tôi không nghĩ tin tức này quá lớn.

Tần Ngọc Trúc và Khương Quốc đều gọi điện thoại cho tôi, bọn họ lo lắng cho tình trạng của tôi.

Sau khi xoa dịu họ, tôi đi xem cái gọi là [ bài gốc ] đăng trên weibo.

“Mèo hoang nhỏ” đã viết một đoạn văn.

Cô ấy nói rằng tôi luôn làm phiền Mục Dã bằng cách lợi dụng thân phận người yêu thời thơ ấu. Việc này đã làm rạn nứt đến tình cảm của bọn họ.

Trong lời nói tràn đầy sự bất bình và bất lực.

Cư dân mạng cũng sớm theo mong đợi mà tìm ra danh tính của tôi.

Có thời điểm, Khương thị là tâm điểm của dư luận, ngay cả giá cổ phiếu cũng ảnh hưởng theo mà biến động.

[Thật là đáng mở rộng tầm mắt khi một cô gái trẻ lại có hành vi tiểu tam như vậy!]

[Đây không phải chỉ là lợi dụng quyền lực để bắt nạt người khác sao? Dù có giỏi đến đâu thì cũng có ích gì? Đó không phải là suy đồi đạo đức?]

[Tôi sẽ không bao giờ mua bất cứ thứ gì từ Khương thị nữa, ôi, tiểu tam.]

…..

Khương thị chưa bao giờ đứng ra giải thích, bất chấp cho cư dân mạng lên án chỉ trích.

Anh trai tôi luôn tin tưởng tôi có thể giải quyết được tất cả chuyện này.

Khi sự chỉ trích của cư dân mạng lên tới đỉnh điểm, tôi tung ra bản PDF đã được tổng hợp từ lâu.

Tôi trang điểm cho mình trở nên ốm yếu hơn, không phải chỉ là giả vờ đáng thương thôi sao? Ai mà không làm được?

Tôi quay một đoạn video ngắn, dù cho nước mắt giàn giụa nhưng tôi vẫn cố ngẩng cao đầu giải thích rõ ràng nguyên nhân, kết quả của mọi chuyện.

Cộng với bản PDF này, thời gian vô cùng rõ ràng.

Một cô gái nào đó biết chuyện cũng đã kể lại câu chuyện của Mục Dã và tôi trên Internet. Nhấn mạnh vào danh tính của anh ta là đứa con hoang và cách tôi đã giúp anh ta có được vị trí như ngày hôm nay.

Đúng như mong đợi, sau khi Khương thị kết thúc chuyện này, tôi đã kiện một số trang lớn vì tung tin đồn thất thiệt.

Bọn họ cuối cùng cũng thừa nhận rằng đã bị Mạc Ngôn mua chuộc, tài khoản hàng trăm ngàn fan liền bị hủy bỏ.

Về phần Mục Dã, tin tức đã xuất hiện rất lâu rồi nhưng anh ta vẫn không công khai làm rõ mọi chuyện. Chỉ để dỗ dành người yêu bé nhỏ của mình, thuận tiện cảnh cáo tôi.

Cho rằng tôi sẽ hạ mình cầu xin anh ta sao?

Nằm mơ.

Sự phẫn nộ của mọi người càng nghiêm trọng hơn sau khi nhận ra mình đang bị lợi dụng.

“Mèo hoang nhỏ” cô ta bị chèn ép đến mức phải bỏ Internet và xóa mọi video tình yêu với Mục Dã.

Thông tin của Mạc Ngôn cũng bị rò rỉ và công ty đã sa thải cô ta.

Chuyện cướp bạn trai người khác ở thời đại học cũng bị vạch trần, thật thật giả giả, chẳng thể tìm ra rõ ràng.

Nhưng mọi người không quan tâm, điều họ muốn là một chủ đề thú vị, chứ không phải sự thật.

[Không hổ là đại tiểu thư Khương gia, logic này thực sự rất rõ ràng, không biết chân thật hơn bao nhiêu so với cái bài viết ngắn của con mèo hoang nhỏ kia.]

[Tôi đã nói rồi, con mèo hoang này không phải đồ tốt mà các người vẫn không tin?]

[Yo, khi đó cô là người mắng chửi nhiều nhất, bây giờ lại chơi trò mất trí nhớ?]

[Bản thân Mạc Ngôn chính là người thứ ba, làm sao cô ta có gan dám hãm hại người khác chứ?]

[Đại tiểu thư Khương gia thật xinh đẹp, haha.]

……….

Cha tôi rất tức giận, trực tiếp đến cửa tìm chú Mục yêu cầu giải thích chuyện này.

Chú ấy sốt sắng đến mức đầu muốn nổ tung.

Lần này, Mục Dã đã tự kê đá đập vào chân mình.

Mục gia chọc giận Khương gia, rất nhiều đối tác đều hủy hợp tác.

Người phía trên đang gây áp lực cho cha Mục, bọn họ yêu cầu phải cách chức phó chủ tịch của Mục Dã, cho rằng anh ta là người có nhân phẩm kém, không thể làm nổi việc lớn.

Dưới sự áp lực từ mọi phía, cha Mục chỉ đành tạm thời để Mục Dã rời khỏi công ty.

Mục Dã tìm tôi trong tuyệt vọng, đôi mắt anh ta đầy mệt mỏi, cằm dưới đã mọc đầy râu, cả người trông thật nhếch nhác.

“Khương Lan, tình nghĩa hơn mười năm của chúng ta, em cứ phải làm như vậy sao?”

Anh ta không tỏ ra hối hận chút nào, mỗi lời nói đều là sự chất vấn.

Tôi cảm thấy chua xót một chút, hoá ra anh ta cũng biết về tình nghĩa kéo dài hơn mười năm của chúng ta.

"Khi anh để Mạc Ngôn tung tin đồn về tôi, làm sao anh không nghĩ đến tình nghĩa của chúng ta?”

Mục Dã giật mình, một tia chán ghét hiện lên trong mắt, nhưng anh ta vẫn dịu giọng lại.

“Lan Lan, đừng làm loạn nữa, hai nhà chúng ta là quan hệ thế giao*, em nhẫn tâm để hai nhà trở mặt nhau sao?”

(*thế giao: quan hệ nhiều đời.)

Tôi buồn cười: “Chẳng lẽ vì tôi mà hai nhà xảy ra mâu thuẫn?”

Mục Dã kéo căng mặt, cố dồn nén sự nôn nóng giữa hai chân mày, lập tức trở mặt, giọng nói đầy lạnh lùng:

“Không phải em chính là ghen tị với Mạc Ngôn sao? Tôi và em ấy chia tay, kết hôn cùng em, được chưa?”

“Đừng thử thách sự kiên nhẫn của tôi nữa, Khương Lan.”

Bốp______

Khi tôi kịp tỉnh táo thì đã cho anh ta một cái tát, cả người đều run lên vì tức giận.

Làm thế nào mà anh ta lại dám nói những lời vô liêm sỉ như vậy?

Mục Dã không thể tin nổi mà nhìn tôi, đôi mắt dần dần đỏ lên.

“Khương Lan, em làm cái gì vậy?”

Tôi nhắm mắt lại, để sự tức giận dần dần ổn định.

“Mục Dã, anh chỉ là một đứa con hoang, không có tôi thì làm gì có anh của ngày hôm nay?”

“Tôi có thể cho anh, cũng có thể lấy lại.”

Sắc mặt anh ta hết sức u ám, khoé miệng từ từ nhếch lên, như thể anh ta đang chế giễu vì cuối cùng cũng nhìn thấy bộ mặt thật của tôi.

Giọng nói của Mục Dã vô cùng lạnh lùng, không còn vẻ dịu dàng như trước nữa.

“Khương đại tiểu thư, chẳng phải vì tôi là một đứa con hoang nên cô mới thân thiết với tôi sao?”

( Bạn đang đọc truyện tại page Chuồn Chuồn Trú Mưa, những nơi khác đều là ăn cắp.)

“Cô giữ tôi lại, không phải chỉ muốn thấy tôi mang ơn cô thôi sao?”

“Lúc này, tôi cũng muốn cho cô nếm thử cảm giác trái tim tan nát là như thế nào.”

Nụ cười trong mắt anh ta dần dần nhạt đi, thay vào đó là sự khinh thường và chế giễu.

Có một tiếng nổ vang lên trong đầu tôi, những mảnh vụn của Mục Dã lóe lên như một đường trượt.

Thật đáng sợ.

Tôi tốt với anh ta, đều bị anh ta coi là bố thí.

Tôi giữ một trái tim chân thành, nhưng anh ta lại suy đoán tôi với ác ý lớn.

Mục Dã không yêu tôi, anh ta chỉ muốn giẫm lên tôi để leo lên vị trí cao hơn, rồi đá tôi thật mạnh xuống để xem tôi xấu hổ đến mức nào.

Tôi kìm nén sự chua chát trong mắt, không muốn lộ ra bất kỳ tổn thương nào trước mặt anh ta.

“Mục Dã, nếu như anh cảm thấy lòng tốt của tôi đã xúc phạm đến nhân cách cao quý của anh, thì có thể từ chối.”

“Không phải như bây giờ, bưng bát thịt lên ăn rồi còn chửi rủa.”

(Ad: Cái loại ăn cháo đá bát, mé nó tức..)

Vẻ mặt anh ta cứng đờ, môi khẽ mấp máy, trong mắt hiện lên một tia mờ mịt.

Tôi kìm nén sự nghẹn ngào trong cổ họng và nói chậm rãi: “Tôi thừa nhận, mình đã cho con chó đó ăn bằng cả trái tim này. Sau này hãy tự chăm sóc bản thân.”

Mắt Mục Dã đỏ hoe, cánh tay anh ta khẽ cử động như muốn giữ lấy tôi.

Tôi nhanh chóng quay đầu rồi rời đi.

Một con chó hoang, đương nhiên là không nên chơi cùng nó.