Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Mùa Xuân Đến Muộn

Chương 61: [Hoàn]

« Chương Trước
Liễu Hương Đông đối với chuyện của Úc Hỉ và Ôn Thuần Chi bây giờ đều nhắm một mắt mở một mắt cho qua.

Cuối tuần Úc Hỉ quay về thành phố C thăm Úc Thiện. Giữa chừng Ôn Thuần Chi có gọi điện thoại đến, Úc Hỉ nói mấy câu rồi sau đó cúp điện thoại.

Liễu Hương Đông liếc nhìn cô một cái, nói: "Là cậu ta gọi đến à?"

Úc Hỉ khẽ "Vâng" một tiếng.

Bầu không khí phút chốc có chút khác thường, Úc Hỉ do dự giây lát rồi nói: "Mẹ, thật ra anh ấy đối xử với con rất tốt."

Liễu Hương Đông không thôi lo lắng: "Hỉ Hỉ, mẹ cũng không phải là không đồng ý cho con với cậu ta ở bên nhau, chỉ có điều người như cậu ta con cảm thấy có thể giữ chặt được không?"

Úc Hỉ vậy mà lại rất bình tĩnh: "Mẹ, kết quả xấu nhất cũng chỉ là tương lai anh ấy sẽ có mới nới cũ, nhưng hiện tại con thật sự muốn ở bên cạnh anh ấy, chuyện sau này cũng không thể nói chính xác được, cho dù kết quả có là thế nào đi chăng nữa thì con vẫn sẽ chấp nhận."

Liễu Hương Đông thở dài một hơi: "Con lớn rồi, có quyết định cũng chính mình. Mẹ chỉ hy vọng cho dù con tiếp tục yêu người này nhưng cũng sẽ không vì điều đó mà đánh mất tự tôn của bản thân, con hiểu không?"

Úc Hỉ khẽ "Vâng" một tiếng.

Ngày hôm sau, Ôn Thuần Chi đưa Úc Hỉ đến nhà họ Ôn gặp mọi người.

Lúc ban đầu Úc Hỉ vẫn chưa biết, đến khi xe đi vào tận bên trong rồi cô mới nhận ra. Cả cơ thể trở nên căng thẳng, không khỏi oán trách anh tại sao không nói trước với cô.

Ôn Thuần Chi lái xe, cười nói: "Em sợ gì chứ, giáo viên Lâm em đều đã gặp qua rồi mà."

Úc Hỉ ấp a ấp úng: "Nhưng vẫn còn bố của anh nữa."

Ôn Thuần Chi đưa một tay qua nắm lấy tay cô: "Em yên tâm đi, ông ấy sẽ không gây khó dễ cho em đâu."

Úc Hỉ không để tâm tới lời nói của anh, xuống xe rồi cô vẫn không hết căng thẳng, lúc kiểm tra điểm thi đại học cũng không hề lo lắng như thế này.

Sáng nay Ôn Tuần đã dặn trước với Lâm Vận rằng hôm nay Ôn Thuần Chi sẽ đưa người về ra mắt.

Nói thật lòng thì Lâm Vận cũng có chút lo lắng kiêng dè, bởi vì thân phận này của bà cũng rất bất tiện, nếu chẳng may người mà Ôn Thuần Chi đưa về nhà mà không dễ chung sống thì sẽ rất gay go.

Lâm Vận nghĩ tới nghĩ lui cũng không ngờ được người mà Ôn Thuần Chi dẫn về lại là Úc Hỉ.

Úc Hỉ nhìn thấy Lâm Vận thì cũng lúng túng, cô ngượng ngùng nói: "Giáo viên Lâm."

Lâm Vận hết nhìn Ôn Thuần Chi rồi lại nhìn Úc Hỉ, hòn đá đang treo lơ lửng trong lòng tức khắc được gỡ xuống.

Lâm Vận kéo lấy cánh tay Úc Hỉ, cảm khái một câu: "Thật không ngờ người mà Thuần Chi dẫn về nhà lại là con."

Úc Hỉ có chút áy náy: "Giáo viên Lâm, không phải con cố ý giấu cô đâu ạ."

Lâm Vận vỗ vỗ vào tay cô: "Cái đứa nhóc này nói gì thế hả, cô vui còn không hết ấy chứ."

Úc Hỉ ăn bữa cơm này mà như ngồi trên bếp lửa.

Thái độ của Ôn Tuần đối với cô cũng coi như là khách khí, yên ổn ăn xong được bữa cơm tối. Úc Hỉ ngồi nói chuyện với Lâm Vận thêm một lúc thì hai người cũng chào tạm biệt rời đi. Lúc hai người rời đi Ôn Tuần còn cho Úc Hỉ một phong bao lì xì, Úc Hỉ vốn dĩ muốn từ chối thế nhưng Ôn Thuần Chi lại nhận thay cô, không nói gì cả mà nhét thằng vào lòng bàn tay.

Lên trên xe, Úc Hỉ mở phong bao lì xì ra xem, nói: "Thế này cũng nhiều quá rồi."

Ôn Thuần Chi: "Coi như là phí đổi cách xưng hô, cũng tàm tạm."

Ôn Thuần Chi vân vê tay của cô, nửa thật nửa giả nói: "Hay là em cũng đổi xưng hô với anh đi, rồi anh sẽ làm một phong bao lì xì khác cho em."

Úc Hỉ giả vờ không hiểu: "Đổi xưng hô gì chứ? Ôn thúc thúc hả?"

Ôn Thuần Chi phì cười: "Em còn giả ngốc à!"

...

Đầu tháng tư, gió xuân se se lạnh.

Ôn Thuần Chi đưa Úc Hỉ về phương Nam thăm Ôn lão phu nhân. Ngày hôm đó ngoài người nhà họ Ôn ra thì không hề có người ngoài.

Ôn lão phu nhân sớm đã được thông báo hôm nay Ôn Thuần Chi sẽ dẫn một cô gái về ra mắt, Ôn Thuần Chi trước giờ tính cách ngang tàng, không hề ổn định, giờ đây lại hiếm có dẫn được con gái nhà người ta về nhà thế nên Ôn lão phu nhân vui mừng đến mức đứng ngồi không yên.

Úc Hỉ cũng không ngờ rằng đã phải hơn một năm nay rồi vậy mà Tiểu Cốt Cốt vẫn còn nhận ra cô. Con bé vừa mới trông thấy Úc Hỉ thì giọng ngọt xớt gọi cô: "Thím nhỏ."

Trưởng bối đang ngồi ở đó đều không biết chuyện Tiểu Cốt Cốt từng gặp Úc Hỉ. Mọi người chỉ cười khen ngợi con bé còn nhỏ mà thông mình rất có mắt nhìn.

Ôn Thuần Chi nghe thấy thế thì bật cười thành tiếng lớn, giơ tay xoa khẽ đầu mũi của con bé: "Tiểu Cốt Cốt của chúng ta đúng là miệng ngọt như đường."

Tiểu Cốt Cốt ngậm kẹo mυ"ŧ, cười hihi: "Vậy chú phải mua socola cho Tiểu Cốt Cốt đấy nhé."

Ôn Thuần Chi ôm con bé vào lòng: "Được, mua! Chú sẽ mua thật nhiều socola cho con!"

Tiểu Cốt Cốt vỗ tay hoan hô, giọng ngọt lịm hét lên "Chú nhỏ tốt nhất trần đời", khiến cho Ôn Trì Chi đứng ở một bên nhìn đến mức mắt đỏ oạch.

Ôn lão phu nhân cũng rất thích Úc Hỉ, tiểu cô nương tướng mạo thanh lệ, tính cách lại dịu dàng. Ôn lão phu nhân nắm lấy tay cô, hỏi một chút về tình hình của anh trai cô, sau đó lại hỏi về mấy chuyện khác. Bà nhìn Ôn Thuần Chi vẫn ngồi khư khư bên cạnh thì cười nói: "Sao thế hả, tam tiểu tử? Sợ bà già này bắt nạt vợ của cháu à?"

Ôn Thuần Chi nhếch khóe miệng cười cười, liếc cô một cái, cô lúc này đang ngồi rất nghiêm chỉnh, y như một học sinh tiểu học đang ngồi nghe giáo viên khuyên răn.

Ôn Thuần Chi đáp: "Không phải đâu ạ, Ninh Tắc Mộ vẫn còn đang đợi thế nên bọn con phải ra ngoài một chuyến."

"Được rồi, bà cũng không làm lỡ thời gian của hai đưa nữa." Ôn lão phu nhân ôn nhu vỗ vỗ vào mu bàn tay Úc Hỉ, nói: "Đi đi."

Ôn Thuần Chi đưa Úc Hỉ ra ngoài, Úc Hỉ bấy giờ mới dám thở hắt ra một hơi.

Ôn Thuần Chi thấy bộ dạng đó của cô thì không nhịn được: "Đáng sợ đến mức đó sao?"

Úc Hỉ lắc lắc đầu: "Cũng không phải, vì đây là lần đầu tiên gặp mọi người trong gia đình anh nên em có chút căng thẳng."

Ôn Thuần Chi sát lại gần cô, cười xấu xa: "Căng thẳng gì thế?"

Úc Hỉ: "Ninh đại ca sao lại tới đây?"

Ôn Thuần Chi mở cửa xe cho cô: "Ngày mai là sinh nhật của lão thái thái nên cậu ấy thay người nhà tới đây chúc mừng."

Úc Hỉ gật gật đầu.

Liên quan đến việc Ôn Thuần Chi dẫn tiểu cô nương về gặp Ôn lão phu nhân thì đám người trong nhóm bọn họ ít nhiều cũng có nghe qua. Về sau có người tò mò thăm dò tin tức từ phía Ninh Tắc Mộ. Ninh Tắc Mộ lười biếng đáp: "Là người trước kia từng đá Ôn Thuần Chi."

Một đám người láo nháo hết cả lên, ai ai cũng muốn xem xem rốt cuộc cô gái này là thần thánh phương nào?

Vì vậy khi Úc Hỉ với Ôn Thuần Chi tiến vào trong phòng bao thì phải đến hơn chục ánh mắt đều nhìn chằm chằm lên trên người Úc Hỉ. Cô bị nhìn chằm chằm như vậy thì có chút khó chịu. Tiểu cô nương quả thật rất xinh đẹp, thế nhưng người xinh đẹp hơn cô trên đời này cũng không hề ít.

Đám người bọn họ không đoán ra được rốt cuộc Ôn Thuần Chi thích cô vì cái gì.

Tối nay cô bị Ninh Tắc Mộ dụ dỗ uống mấy ly rượu, thế nên tới lúc gần kết thúc thì đầu cô bỗng chốc đau nhức dữ dội.

Cô nằm bò ra sofa không muốn động đậy, Ôn Thuần Chi ngồi xổm ở phía trước cô, nhẹ giọng dỗ dành: "Em thấy không thoải mái chỗ nào?"

Úc Hỉ mơ mơ màng màng mở mắt, nhìn chằm chằm vào Ôn Thuần Chi một lúc lâu, giống như nhất thời không nhớ ra anh là ai, cô đáp lại một cách khó khăn: "Đầu em đau quá, không đi nổi nữa, anh cõng em nhé?"

Giọng nói của cô không lớn, chỉ có điều mấy người ngồi ở đây tính vốn tò mò nên cứ chốc chốc lại nhìn chằm chằm về phía bọn họ.

Ôn Thuần Chi vẫn bình thản như cũ, nói: "Em lên đi."

Úc Hỉ không nói lời nói trực tiếp bò lên trên đầu vai anh, cả đám người trong phòng lại được dịp hú hét, cảm thấy tiểu cô nương này đúng là rất có bản lĩnh.

Cô rất gầy, cõng ở trên lưng cũng chẳng có cảm giác gì mấy, Ôn Thuần Chi đứng dậy, giơ chân lên đá vào chân người bên cạnh, nói: "Túi xách."

Người đó khép na khép nép đem túi xách của Úc Hỉ giơ lên cao, nịnh nọt: "Túi xách của chị dâu đây ạ."

...

Ôn Thuần Chi với Úc Hỉ ở lại phương Nam thêm một tuần rồi mới quay về thành phố C.

Vào một ngày cuối tháng tư Úc Hỉ phải tăng ca, Ôn Thuần Chi lái xe đến dưới lầu công ty của cô đón cô.

Tới gần 9 giờ Úc Hỉ mới từ đại sảnh của công ty đi ra.

Mặt mày Úc Hỉ có chút mỏi mệt, xe chạy được một lúc thì nhận ra không phải đường quay về chỗ ở thì cô vội hỏi: "Chúng ta không về nhà sao?"

Ôn Thuần Chi tay để trên vô lăng, nhàn nhạt nói: "Đi lấy một món đồ trước đã."

Úc Hỉ cũng không nghĩ gì nhiều, cô dựa người ra sau ghế, mơ màng muốn ngủ.

Lúc đến nơi Ôn Thuần Chi giơ tay lên chạm nhẹ vào má cô: "Buồn ngủ thế sao?"

Úc Hỉ ngáp một cái rồi xuống xe cùng anh.

Lễ mừng thọ tháng tư vừa rồi của Ôn lão phu nhân Ôn Thuần Chi có đặt cho bà một miếng ngọc bích, thế nhưng thời gian là không kịp lúc, lễ mừng thọ qua cả nửa tháng rồi mà món quà bây giờ mới làm xong.

Hai người ở cửa hàng trang sức đợi nhân viên mang đồ đến, Ôn Thuần Chi nhìn chăm chú vào từng đôi nhẫn ở trong tủ kính, anh giơ tay gõ nhẹ vào mặt kính thủy tinh, nói: "Em xem xem có thích cái nào không?"

Ôn Thuần Chi gọi nhân viên đến để lấy một đôi nhẫn ra cho anh xem, chiếc nhẫn lục giác được khảm kim cương xung quanh, xinh xắn mà tinh tế khéo léo.

Tay của Ôn Thuần Chi kéo lấy cổ tay cô qua, nói: "Em thử đi."

Anh vân vê ngón áp út của cô, sau đó đeo nhẫn vào cho cô, nét mặt hết sức trịnh trọng.

Úc Hỉ nhìn anh một cái, không khỏi nhắc nhở anh: "Đây là nhẫn cưới đấy."

Ôn Thuần Chi gật gật đầu: "Ừ, anh biết."

Úc Hỉ ngẩng phắt đầu lên: "Ý của anh là gì hả?"

Ôn Thuần Chi cười cười, anh nhìn cô, không nhanh không chạm hỏi ngược lại: "Hỉ Hỉ, em nói xem anh có ý gì?"

Về sau Úc Hỉ nhớ lại chuyện này thì không khỏi có chút hối hận, hối hận sao bản thân khi ấy lại có thể hồ đồ mà đồng ý lời cầu hôn qua loa đó của anh vậy cơ chứ?

Tháng bảy, hai bên nhà hẹn gặp mặt cùng nhau ăn bữa cơm, nhân tiện thương lượng chuyện của cô và Ôn Thuần Chi.

Ôn Tuần đối đãi với bố mẹ cô cũng rất khách khí, khắp mọi mặt đều tỏ ra sự tôn trọng.

Sau khi dùng xong bữa cơm, quay trở về nhà, Liễu Hương Đông mới nói một câu: "Bố mẹ của cậu ta cũng biết cách làm người lắm."

Bố Úc cũng đáp lại mấy câu.

Ôn lão phu nhân cực kỳ yêu mến Úc Hỉ, cứ hai ba ngày lại gọi Úc Hỉ qua phương Nam thăm bà.

Tháng mười một, Úc Hỉ xin thôi việc, dự định sẽ ra nước ngoài du học một thời gian.

Ôn Thuần Chi đối với quyết định này của cô thì cũng không phản đối gì cả, chỉ có điều anh nói đợi kết hôn xong rồi mới được đi.

Anh ôm lấy cánh tay cô, ngữ khí kiên định: "Nếu như là đi học thì cho dù có học cả đời này cũng không có vấn đề gì cả."

Úc Hỉ áp sát vào vòm ngực của anh, cười ngọt ngào: "Vậy thì em sẽ biến thành con mọt sách mất."

Úc Hỉ ở phương Nam thêm nửa tháng, mỗi sáng thức dậy đều sẽ đọc sách hoặc là cùng với Ôn lão phu nhân chăm sóc hoa cỏ cây cối, ngày tháng trôi qua yên bình mà tự tại.

Nửa tháng sau, Ôn lão phu nhân lại đưa Úc Hỉ vào trong chùa miếu ở một thời gian, cũng nhân tiện nhờ lão tiên sinh trong chùa chọn cho cô với Ôn Thuần Chi ngày lành tháng tốt để tổ chức hôn lễ.

Cô với Ôn lão phu nhân ở lại trong chùa một tuần, đợi tới lúc Ôn Thuần Chi kết thúc công tác quay về.

Ngày anh tới đón cô ngoài trời lại có tuyết rơi, dưới đất khắp xung quanh đều là tuyết trắng xóa.

Úc Hỉ bao bọc trong chiếc áo lông vũ màu đỏ ấm áp, hai bên má vì lạnh mà trở nên ửng hồng, cô tươi cười ngồi ở trên đoạn bờ tường thấp, nhìn người đàn ông đang bước từng bước về phía mình.

Khoảng thời gian vô tình, lạnh nhạt của thời non trẻ chưa hiểu chuyện, anh giờ đây lại càng giống như ngọn đèn minh đăng, chầm chậm soi rọi đốt cháy trái tim cô.

Giữa không trung cứ chốc chốc lại có tiếng chuông gió vang vọng, mùi thơm của gỗ đàn hương trôi lơ lửng giữa đầu mũi.

Chính vào giờ khắc này, chúng sinh quy y cửa Phật, còn cô sẽ quy y theo anh.

Cuộc đời này, anh chính là nỗi u mê không lối thoát của cô.

❤❤❤

~Hết chương 61~

HOÀN - 2021/01/13 - Việt Nam

❤❤❤

Vậy là bộ truyện này cũng đã đi đến hồi kết rồi. Cảm ơn mọi người rất nhiều vì đã luôn đồng hành cũng mình trong thời gian qua. Mình sẽ cố gắng trau dồi thêm kinh nghiệm phiên dịch để những tác phẩm sau này sẽ ngày một chất lượng hơn.

Dưới đây là một note nho nhỏ về tác phẩm mình sẽ dịch tiếp theo.

Mình đang phân vân giữa hai bộ. Có thể nói đều là Hệ liệt trong hai bộ truyện mà mình đã dịch xong.

- Bộ đầu tiên là hệ liệt của ""Cuộc hôn nhân lúc bình minh"" - Nam nữ chính là bạn thân của Chu Mộ Thâm.

- Bộ còn lại là hệ liệt của ""Mùa xuân đến muộn" - Nam chính là anh trai của Ôn Thuần Chi là Ôn Trì Chi. Nhưng bộ này thuộc thể loại nɠɵạı ŧìиɧ, nam nữ chính quen nhau khi nam chính đã có vợ. Mình phân vân không biết có nên dịch không vì bộ này tam quan hơi vặn vẹo, chắc chắn sẽ có người phản cảm có người cảm thấy bình thường. Vậy nên muốn hỏi ý kiến của mọi người. Mọi người có ý kiến như nào hãy bình luận cho mình biết nhé ^^

🍓🍓🍓 Bye bye. Hẹn gặp lại mọi người vào ngày gần nhất. 🌈🌈🌈
« Chương Trước