Chương 8: Agrry bird

8:30

Tại sân bay Lộc bình

-Hừm! hừm! Thật tức chết mà, Lộc Bình, Lộc Bình cái rắm

Hiện tại tôi đang ở Sân bay với chức vụ là thư kí riêng của Boss Phong, vì không thỏa mãn giấc ngủ ngàn vàng nên tôi đang thủ thỉ chửi thầm ông chủ. Sáng nay khi mới thức dậy, nếu không phải điện thoại có chức năng đọc tin nhắn chắc giờ tôi vẫn chẳng hay biết gì.

Còn nữa, cậu ta dọa đuổi việc đúng là ức hϊếp người quá đáng. Quả là tảng băng độc địa có một không hai, không thèm nể nang bạn cũ gì sất.

Từ đằng xa kia, tôi thấy một bóng dáng quen thuộc, vững vàng mà uy nghiêm. Không phải Boss còn ai, Boss nổi bật giữa đám đông với đôi mắt xanh thẳm, dáng người cao lớn của đàn ông.

Đã nhìn thấy mục tiêu, xoay mặt ba trăm sáu mươi độ, từ khuôn mặt bực mình oán trách nay trở thành mừng rỡ giả tạo. Tôi lớn tiếng gọi!

-Boss Phong!

Như nghe được tiếng của tôi, cậu ta quay lại bước đến chỗ tôi đứng, phán câu xanh rờn

-Đừng nói nhiều, xách hành lí cho tôi

Ôi, boss cứ như cho sâu vào bụng tôi vậy, đang định hỏi thăm vài câu lấy lòng nào ngờ bị chặt đứt không bụi cát.

- Hừ! không thích thì thôi, cần gì nặng lời vậy – tôi nghĩ thầm

-Đi nhanh lên- tiếng boss Phong thúc như ngựa làm tôi cuống cuồng chạy theo

-----------ta là đường ranh giới của chị An đang tức giận---------------------------

Tài xế riêng của Boss nhanh chóng chở chúng tôi về công ty. Thấy Boss Phong vừa về đã vội đến công ty, tôi liền hỏi

- Boss!

- Hửm?

- Boss không về nhà nghỉ ngơi à?

- Không phải chuyện cô nên quan tâm

-đồ độc miệng- tôi chửi thầm trong lòng

Đến công ty, tôi nhanh chóng bắt tay vào công việc của mình, Boss cũng vậy, mỗi người có một nơi để làm việc. Chỉ khác là công việc của tôi hầu như rất nhàn hạ trái ngược với một đống giấy tờ của Boss.

Công việc làm xong rất nhanh, tôi thực muốn xin boss về sớm nhưng mà....Thôi kệ! Sắp tới trưa rồi, sắp được nghỉ rồi. nghĩ vậy tôi liền bật game trên máy tính để giải tỏa. Nhưng vừa sao mới chơi có một lát mà thua liên tiếp vậy nè. Không ngờ bây giờ công nghệ tiên tiến đến mức ấy, toàn là trò chơi khó, coi bộ không phải chơi qua loa là được.

Tôi có một cái tật, hễ cứ tập trung vào một thứ gì đó là mọi thứ ngoài đời tôi đều không nhìn thấy hay nghe thấy, vì vậy đằng sau tôi có một cái bóng quen thuộc mà sợ hãi tưởng chừng đôi mắt phía sau ấy có thể đâm chết tôi lúc nào không hay.

Cảm giác bất an không yên, tôi bắt đầu xoay người về phía sau....

-Boss...Boss Phong...

Người đó ngoài cậu ta còn ai có gan hùm như vậy đâu. Âm thanh lạnh lẽo phả hơi vào không khí vang lên

-Cô đang làm gì vậy?

-phù! Boss làm ơn đừng bao giờ hù tôi cái kiểu ấy, thế nào cũng có ngày tôi sợ quá mà phát bệnh tim thì sao- tôi thầm nghĩ

Lòng thì vậy mà ngoài lại khác, tôi trả lời

-Là đang chơi...game

-Vậy sao?

-dạ phải

Sếp à, sếp đừng dùng cái lí do này mà đuổi việc tôi đấy

Thấy cậu ta im lặng nhìn tôi một lát, có chút rùng mình tôi liền nói

-Boss, nếu thấy phiền tôi có thể về không?

-Cô nghĩ đơn giản?

Nói rồi cậu ta tiến gần đến tôi, chiếc ghế xoay mà tôi đang ngồi cũng vì vậy mà bị ép vô bàn. Hai cánh tay dài chắc khỏe bám trên thành bàn đồng thời tôi cũng lọt giữa vòng tay cậu ta. Tình hình thật không ổn chút nào, không ổn, không ổn. càng ngày càng gần đến nỗi tôi có thể cảm nhận được hơi thở của cậu, nhưng..

-đây là game gì?

Mặt tôi đã nổi lên hai rặng mây hồng nhạt, giọng nói cũng trở nên lắp bắp

-là...là agr...agrry bird.ực!

-À, còn chưa qua ván 2?

Còn đang trong trạng thái ngại bỗng nghe được câu này tự ái ở đâu của tôi bắt đầu nổi giận.

-Ai nói Boss tôi không qua được ván 2, chờ đấy

Lúc ấy, máu dồn lên não che lấp lý trí rồi nên đánh đâu thắng đấy vậy

Nhưng chỉ mười phút sau, ai đó ngồi nhìn tôi như nói rằng đồ ngốc, đồ não bò. Phải, tôi đã chơi tới ván mười lăm mà vẫn không qua nổi ván 2.

Tôi chỉ biết khóc thầm,

-Đúng là ngốc

Boss chửi xong liền đứng đằng sau hướng dẫn tôi, cậu ta dùng bàn tay to lớn của mình nắm lấy tay tôi mà di chuyển con chuột. Trông cứ như Boss ôm tôi từ phía sau vậy nhưng điều đó có lẽ là do tôi tưởng tượng. Hơi thở nóng rực cứ thế phả vào cổ của tôi.

Bởi vì quá tập trung nên tôi cũng không để ý chỉ biết rằng nhờ có Boss ván 2, ván 3, ván 4 tôi đều vượt qua cả. không nhịn được tôi liền cảm thán một câu mà quên mất thân phận của mình

-Cậu giỏi thật đấy!

Nhưng ai đó lại không bắt lỗi điều đó ngược lại còn hơi nhếch mép một cái. Cũng không tính là cười, như phát hiện ra lỗi sai của mình tôi lập tức nói

-Xin lỗi Boss, là tôi lỡ miệng