Chương 29: Quá khứ, hiện tại và tương lai

Câu nói vừa thốt ra, MC và mọi người sốc hết một lượt, nhìn cô với ánh mặt ngưỡng mộ, lẽ nào đây chính là người con gái của năm. Tiếp tới là những tràng pháo tay vang dội từ mọi phía, có người còn huýt sao khen lấy khen để An An. MC cũng lau mồ hôi trên mặt, cười gượng nói

-Haha! Cô có thể cho mọi người biết suy nghĩ độc đáo đó bắt nguồn từ đâu không?

MC hỏi, mọi người thì hò hét tán dương lúc đó An An mới nhận ra rằng mình lố, không phải lố thường mà là lố nặng, ngại ngại cô lủi thủi xin phép rút lui khỏi cuộc chơi. Mà vừa mới ra khỏi cái đám đông đó cô lại bị sếp lớn nhà mình kéo đi, số cô đúng là chẳng bao giờ yên bình.

Phong Mạc Tử dẫn cô ra một góc khuất, cốc cô một cái rõ đau rồi mắng

-Em làm cái gì ngu ngốc trên đó vậy? Định diễn trò hề cho mọi người xem à?

-Không – Bị đau An An đưa tay lên xoa đầu, mặt mũi nhăn hết cả ra

-Còn dám nói mà cái thằng đó là ai? Sao lại dám thân thiết với em như vậy

An An ngước mắt lên nhìn chằm chằm cậu, hình như là đang rất giận, mặt đỏ hết lên rồi. Bỗng cô nhận ra cái gì đó, cười tủm tỉm hỏi

-Ghen à?

-Anh muốn gϊếŧ chết thằng đó

An An nghe Boss nói mà thấy mắc cười lại nhìn bộ dáng vò đầu kia phong lưu biết chừng nào thì cái tính tình nó trẻ con chừng ấy.

-Này Boss!

-Hửm?

-Anh cute quá!

Rồi xong, An An đâu biết cái hậu quả sau lời nói ấy thế là bị vác không thương tiếc, vác như vác lợn ấy chứ không phải vác như kiểu phim tình cảm sến súa nào đâu.

-Thả em xuống!Mau! – Cô giãy đành đạch như con cá thiếu nước vậy mà người nào đó không nói không rằng vẫn mặc xác vác cô đi.

Ném An An vào trong xe, thắt dây cho cô xong xuôi rồi cậu mới bắt đầu đe dọa

-Ngồi yên ở đây nếu không muốn bị trừ lương

Cô nuốt ực một cái. Vâng, bạn trai cô đó đồng thời cũng là vị sếp lớn của cô, nhưng chuyện tình cảm và công việc có liên quan gì đến nhau mà cứ suốt ngày đem ra dọa vậy, tội cho cái phận bé nhỏ của cô.

Sáng đi tối về đều bị vác ném vào xe, may nhỉ, chân đỡ chạm đất, đỡ mỏi chân mà sao An An chẳng thấy may chút nào.

Cả quãng đường đi về cô chẳng dám hó hé câu nào, tự nhủ im lặng là vàng, là tự bảo vệ bản thân khỏi ác ma. Cơ mà đi chưa được bao lâu thì ngủ xừ nó mất rồi, ngủ chả biết trăng biết trời gì luôn, cứ vậy mà ngủ thôi.

Phong Mạc Tử thấy An An ngủ quên thì dừng xe lại, tranh thủ lấy cái áo khoác đắp cho cô. Cả ngày nay cô chơi nhiều nên chắc mệt lắm, vén lại tóc cho cô, cậu mỉm cười, khẽ nói

-Ngốc! Em cũng ghen còn gì

Về tới nhà, An An được bế lên tận chung cư, cậu đưa cô vào giường, đắp chăn cẩn thận rồi ra ngoài ký một số tài liệu.Một ngày của họ trôi qua đơn giản như thế. Chỉ là chút ghen vụt vặt, chỉ là đôi lúc dỗi hờn vu vơ khi thì ngọt ngào khó tả nên lời.

Những ngày kế tiếp yên bình trôi qua cho đến

Tại công ty, trong phòng làm việc của Phong Mạc Tử

-Mạc Tử, thế anh có đi họp lớp không?

Lí do cô có ở đây là vì nằm dài ở nhà chán quá không biết làm gì nên đem cơm trưa tới cho cậu, mà hiện giờ An An muốn đi làm cũng không được, hai tay đều bị thương Mạc Tử không cho đi làm, còn nói thêm không muốn nhận người bị thiểu não lúc nào cũng ngu ngơ như cô.

Lúc nãy đang đi lông bông ngoài đường thì gặp Thái giám mới nhớ ra cái vụ họp lớp, chết thật chủ nhật tuần này là họp rồi mà cô quên không hỏi Mạc Tử nên vừa đưa cơm vừa hỏi luôn cho tiện.

-Có lẽ

-Nè, rốt cuộc có đi không, ba năm mới họp một lần mà.

-...

-Thôi kệ, anh đi hay không cũng đâu liên quan đến em, vậy hôm đó anh chịu khó ở nhà một mình, em đi cả ngày đó.

-Em nỡ sao? Anh ở nhà sẽ buồn lắm

Đấy, lại cái mặt suốt ngày trêu cô, nhưng sao nó khiến con tim An An dung dinh lạ kì. Nhưng đâu chỉ vì cái bản mặt đẹp trai đó mà làm vỡ kế hoạch được, cô lạnh lùng đáp lại

-Kệ anh, không liên quan đến em

-À, ra vậy, anh còn định tháng sau cho em đi làm trở lại thôi thì suy nghĩ kĩ một chút về vấn đề này

An An vừa mới nghe thấy, não nó chạy liền nhanh chóng chạy lại xoa xoa bóp bóp đấm vai cho Đại Boss của cô, tiếp tới là dùng giọng năn nỉ ỉ oi

-Sếp! Em nghĩ kĩ rồi, anh quan trọng hơn mấy cái việc đấy nên cho em đi làm lại đi, tháng này em nghèo sắp chết rồi.

-...

-Nhưng em cũng không thể không đi họp lớp được hay anh đi cùng em, dù sao anh cũng phải gặp lại bạn bè chút chứ bộ.

An An vừa dứt lời liền được cậu kéo ngồi lên đùi, hai tay cậu ôm chặt eo cô, đầu thì dựa lên vai nói nhẹ

-Anh không thích gặp mấy đứa từng theo đuổi em

Mạc Tử nói mà lòng cô lao xao hết cả lên, rõ dở hơi, chỉ vì cái lí do vớ vẩn cùi bắp ấy mà không chịu đi họp lớp mới ghê.

-Sao phải quan tâm, em có thích người ta đâu mà lo

-Thế còn Lân?

Cậu hỏi, giọng hơi trầm, cứ như phải kìm nén. An An nghe, bỗng ngây ngốc không biết trả lời sao nhưng khi nhìn vào ánh mắt tràn ngập yêu thương của Mạc Tử cô mới hiểu rằng, Lân đã là quá khứ còn Phong Mạc Tử mới là hiện tại là tương lai của cô, là người cô thương bây giờ và sau này cũng thế.

-Em có còn thích tên đó?

Mỉm cười, cô lắc đầu rồi nói

-Ngoài anh ra, người khác không có bản lĩnh làm em thích nhiều thế này đâu.

Ngày họp lớp, mọi người đều đã trưởng thành nên quyết định thuê một phòng Bar riêng để mở tiệc. Cả lớp có ba mươi bảy thành viên, tính sơ sài thì những người thành công được một phần bốn lớp, đa phần là về làm ruộng và nhân viên văn phòng.

An An và Phong Mạc Tử bước vào trong, hình ảnh tuổi học trò của bọn cô giờ đây đã lưu thành kí ức. Trước mặt cô là những khuôn mặt trưởng thành theo năm tháng, gặp lại họ cũng không biết nên nói gì, nên kể gì, rõ ràng cô từng rất thân với họ.

Trưởng thành đúng là không khác với chia ly cho lắm.

Cô tới ngồi bên nàng lớp phó đanh đá của lớp, vẫn nghiêm túc như thường chỉ là khuôn mặt có chút thay đổi có chút mệt mỏi của công việc đang làm.

-Uống một ly chứ An, cũng lâu rồi không gặp.

Lớp phó đưa cô ly bia vừa khui

-Ừm

An An nhận lấy ly bia còn chưa kịp đưa vào miệng đã bị cướp mất, Mạc Tử cầm ly bia một hơi dốc sạch, uống xong nói như đúng rồi

-Nó không uống được, tôi uống hộ

Lớp phó thấy vậy cười cười trêu lớp trưởng, thì thầm to nhỏ cái gì đó, bơ luôn An An. Hai người này mờ ám quá, nghe đâu hồi trước lớp phó từng tỏ tình với Mạc Tử thì phải nhưng hình như bị từ chối, lỡ đâu hai người này thích lại thì khổ.

An An buồn buồn định ngồi tán ngẫu với mấy cô bạn khác thì Lân tới ngồi cạnh cô trò chuyện

-An này, hôm trước tiểu Yên có nói gì thì đừng để trong bụng nhé, tính nó nông nổi lắm

-Ừ, không có gì đâu

-Mà An với lớp trưởng đang hẹn hò à? Sao nhìn thân thiết vậy?

Lân nói với giọng buồn buồn, cô không trả lời, chỉ cười thôi, cô cũng không muốn làm mọi chuyện rối lên nhưng An An lần này càng khiến mọi chuyện trở nên rối hơn.